Tôn Duy im lặng một lúc, cuối cùng : “Tạm thời đừng để ý đến , sẽ sớm thôi.”
càng như , Diệp Lan Nguyệt càng lo lắng, cô tuy nghĩ đến chuyện kết hôn, nhưng cảm thấy gần đây tâm trạng Tôn Duy vốn , còn bố mắng cho một trận, tổn thương, theo tính cách của e là lâu mới nguôi ngoai .
Cô rối rắm hồi lâu, cuối cùng vẫn đến quán bar tìm Tôn Duy.
Cậu quả nhiên uống quá nhiều, trông mặt đỏ, dung mạo vô cùng diễm lệ.
Rất nhiều cô gái vây quanh , cô đến đây nửa ngày thấy hai ba phụ nữ đến mặt tán tỉnh.
Đừng chỉ mới nổi tiếng một chút, nhưng ít nhận . Chủ yếu là vì bây giờ internet phát triển hơn nhiều, các loại ảnh chụp sớm trở thành hình nền của ít .
Diệp Lan Nguyệt chút chán nản, trực tiếp lên kéo Tôn Duy, : “Không thể kết hôn với em, liền …”
“Vợ ơi em đến , bây giờ em mới đến.” Tôn Duy lập tức ôm lấy Diệp Lan Nguyệt, trong mắt lóe lên một tia giảo hoạt khó phát hiện.
Diệp Lan Nguyệt nhất thời phản ứng kịp, đúng là đời nợ .
Lúc Hàn Chí Khí từ phòng vệ sinh trở , : “Cái , đến đây.”
Diệp Lan Nguyệt lườm : “Sao thể để một ở đây, nguy hiểm lắm.”
“Xin , tớ cũng sức hút của lớn như .”
Đều là đàn ông, chú ý đến sức hút của đàn ông như .
Diệp Lan Nguyệt : “Tớ đưa .”
“Được .”
“Tớ giúp dìu lên xe.”
Diệp Lan Nguyệt một tay nhấc bổng Tôn Duy lên, đừng cô hình gầy yếu, nhưng dù cũng từng luyện võ.
Tôn Duy cũng say đến mức , cứ như ngoan ngoãn cùng Diệp Lan Nguyệt xe bên ngoài.
Nhét xe, : “Anh về nhà, em gái đang , thoải mái.”
Xem là thật xa.
Nơi cách trường học cũng xa, đối phương còn vẻ nôn.
Không để nôn trong xe, chỉ thể tìm một khách sạn gần đây đỡ .
Thời buổi sinh viên thuê phòng nhiều, cho nên phía khách sạn cũng cảm thấy kỳ lạ, chỉ là sinh viên thể đến khách sạn sang trọng của họ thật sự ít.
Diệp Lan Nguyệt đỡ phòng đưa phòng vệ sinh, Tôn Duy vẫn luôn tự chủ, cũng ít uống rượu, đây là đầu tiên uống nhiều như . Cậu thật sự khó chịu, nôn xong còn tắm rửa.
Ra ngoài thấy Diệp Lan Nguyệt đang dựa giường xem điện thoại, thấy liền vội lấy máy sấy tóc sấy khô tóc cho , : “Khó chịu , cứ thích cậy mạnh.”
Tôn Duy ngoan ngoãn mặc cho cô xử lý, đó lười biếng ấn đầu, mặt đỏ lên : “Lan Nguyệt, đang nghi ngờ…”
Lúc cửa phòng mở .
Diệp Lan Nguyệt đem cháo hộp đặt mang , với : “Nghi ngờ cái gì?”
Tôn Duy đặt tay lên mắt, yết hầu gợi cảm lăn hai cái, đó lắc đầu : “Không, nghi ngờ.”
Sao thể nghi ngờ Lan Nguyệt yêu , cô chỉ là tính cách quá phóng khoáng.
Còn chút tâm tính trẻ con.
Là quá vội vàng.
Ai mà năm hai đại học kết hôn, nhiều nhất là sống chung.
Mắt sáng lên.
Cậu cũng thể như mà.
Không , là đàn ông, thể luôn chiếm tiện nghi của cô.
Đang lúc vô cùng rối rắm, một bát cháo nóng đặt mặt .
Cậu vô cùng ngoan ngoãn ăn xong.
Dạ dày quả thực thoải mái hơn.
Thấy Diệp Lan Nguyệt dọn dẹp một chút định , tâm tư trống rỗng của về.
Lập tức ôm lấy cô, cọ vai cô nhỏ giọng : “Đừng ?”
Cậu sợ hãi mất .
Ông nội qua đời khiến hoảng hốt, sợ cuộc đời đầy tiếc nuối.
Diệp Lan Nguyệt dường như vẫn hiểu, cô vị trí gì trong lòng .
Nếu cô, thế giới của sẽ sụp đổ.
Vốn dĩ Tôn Duy khi uống rượu dung mạo cực kỳ diễm lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-80-cung-chong-thuong-binh-tan-tat-xay-dung-cuoc-song-kha-gia/chuong-745-co-doc.html.]
Vóc dáng , vẫn duy trì những đường cong cơ bắp xinh .
Cho dù luyện như rể , nhưng lúc một vẻ đặc biệt.
Diệp Lan Nguyệt chỉ cảm thấy một luồng ấm phả mặt, liền chịu nổi.
Từ nhỏ , Tôn Duy cảm giác an .
ngờ, sẽ như .
Cái ôm , cô gái đắn nào thể chịu .
Cô khỏi nuốt nước bọt, nắm lấy tay Tôn Duy : “Thật cũng là thể.”
Tôn Duy ngẩn một chút, muộn màng nhận những lời ong bướm và Diệp Lan Nguyệt đồng ý, mặt liền đỏ bừng.
“Em, em.”
“ mà, thể mang thai, chúng học xong .”
Tôn Duy còn gì hiểu.
Cậu quá hiểu.
Vì ngày , chuẩn từ lâu .
Chỉ sợ đến lúc đó trải nghiệm của cô , sẽ giận , chịu lành với .
Hôm nay, cuối cùng cũng dùng đến ?
Cậu run rẩy ôm lấy cô, kích động như sắt thép cứng rắn ôm cô lên giường, ôm .
Nói thế nào nhỉ, tối nay Diệp Lan Nguyệt cũng cảm thấy quá .
Cũng cảm thấy quá tệ.
Trừ gương mặt của Tôn Duy khiến cô chút si mê , dường như vèo một cái qua.
Ho nhẹ một tiếng, , đó cô hình như tiền đồ mà chút thiếu oxy ngất .
Che mặt, cũng ai cho , lúc hôn quá kích động, sẽ…
Ngất .
“Em tỉnh , sợ c.h.ế.t khiếp, suýt nữa đưa em đến bệnh viện.”
Tôn Duy vội vàng đỡ cô dậy, đó vội vàng rót một ly nước đưa đến miệng cô cho cô uống.
Hôm qua thật sự dọa c.h.ế.t , đột nhiên ý thức.
Nếu mạch đập bình thường, hô hấp bình thường, đưa đến bệnh viện .
May mà, từ chỗ hai chị em học một ít y thuật đơn giản, ít nhất thể xác định an .
Sau đó canh giữ cả đêm, cũng niềm vui đầu tiên của bạn gái.
Mãi đến khi cho uống nước, thấy cô , Tôn Duy mới thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Lan Nguyệt sờ sờ mặt , mặt đỏ : “Cái , em chút chuyện gì xảy liền ngất . Xin , đến cuối cùng .”
Nhà cô là gia đình y học, cho nên đối với loại chuyện vẫn một ít.
“Em đều hôn mê , nào dám. Anh còn tưởng , trời sinh mạnh mẽ, em chịu nổi.”
“Không, là bình thường, đừng nghĩ nhiều.”
Diệp Lan Nguyệt đẩy , đó giơ tay ôm lấy mặt , hôn một cái.
“Em thể, học cách hô hấp .”
“Thật ? Vậy thật sự sẽ nhịn .”
Cứ thế lăn lộn đến sáng hôm , hai đều mệt mỏi ngủ .
Chỉ là, đột nhiên gõ cửa phòng họ lúc .
Tôn Duy liếc cô bạn gái nhỏ của , thỏa mãn dậy khoác áo ngủ mở cửa.
Kết quả thấy ở cửa là vợ tương lai của , Triệu Vi Lan.
Cậu đang vuốt tóc thì tay dừng , đó lập tức đóng cửa , trong mắt tràn ngập hoảng loạn.
Diệp Lan Nguyệt mơ màng : “Ai .”
“Mau mặc quần áo, , mau phòng vệ sinh.” Tôn Duy nhanh ch.óng tiến lên, ôm bạn gái phòng vệ sinh , trải chăn , che khuất tất cả.
Sau đó mới mở cửa.