Trở Về Thập Niên 80: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu - Chương 317: Tóm Lại Là Ông Không Giáo Dục Con Cái Tốt
Cập nhật lúc: 2026-01-28 08:18:00
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Chính Minh cùng Hạ Khánh Chương chuyện xong liền ai về phòng nấy. Hạ lão thái thái thấy Hạ Khánh Chương liền hỏi: “Thế nào ? Chính Minh gì với ông?”
Hạ Khánh Chương qua xuống mép giường, thấp giọng : “Nguyệt Cúc chuyện xong khiếp sợ, đó chút thể tiếp thu.”
Hạ lão thái thái cũng chút chuẩn tâm lý, bà ngốc, Hạ Viện loại chuyện , nhà họ Cố nếu khúc mắc mới là lạ. Bà : “Không bắt con bé nhất định hòa hảo với Hạ Viện.”
Như thế là khó .
“ , sáng mai sẽ một chuyến, cùng con nó chuyện đàng hoàng.” Hạ Khánh Chương .
“ cùng ông nhé.” Hạ lão thái thái tự nhiên là lập tức thấy con gái, nhưng Hạ Khánh Chương : “Bà khoan hãy , đông quá , rốt cuộc còn chính thức nhận .”
Hạ lão thái thái chút , nhưng nghĩ nghĩ vẫn là đồng ý: “Được, ông , chuyện cho .”
Nói xong bà thở dài: “Biết con bé hiện tại sống , kỳ thật thỏa mãn . Rốt cuộc bao giờ chung sống với chúng , thiết với chúng thể chấp nhận.”
Hạ Khánh Chương đưa tờ khăn giấy cho bà: “ , ít nhất chúng lo lắng. Hơn nữa xem tình huống, về bọn họ cả nhà sẽ chuyển đến Kinh đô, ở gần chúng cũng dễ chiếu ứng.”
Hạ lão thái thái lau nước mắt: “ .”
Ngày hôm , nhà họ Cố mới ăn xong bữa sáng, Hạ Khánh Chương cùng Hạ Chính Minh liền đến. Vương Nguyệt Cúc thấy Hạ Khánh Chương, trong lòng nên lời là tư vị gì. Đây là cha ruột của , hẳn là nên cận với ông, nhưng bọn họ là đầu tiên gặp mặt. 40 năm, đầu tiên gặp mặt.
Hạ Khánh Chương thấy bà, đôi mắt liền chút ướt át. Đứa con thất lạc 40 năm, lo lắng suốt 40 năm, hiện tại rốt cuộc cũng gặp . Đây là do cảm xúc ông nội liễm, nếu cảm xúc lộ ngoài, nước mắt giờ phút chảy xuống .
“Tốt, , là một đứa trẻ ngoan.” Hạ Khánh Chương giơ tay sờ sờ đầu Vương Nguyệt Cúc, nhưng cuối cùng chỉ vỗ vỗ vai bà, : “Là ba , để con chịu ủy khuất.”
Vương Nguyệt Cúc là sống tình cảm, thấy ông như , trong lòng cũng khó chịu khôn nguôi. Bà : “Bên ngoài lạnh, ngài nhà ạ.”
“Được.”
Hạ Khánh Chương cùng Hạ Chính Minh theo Cố Kiến Quốc cùng Vương Nguyệt Cúc phòng khách. Ngồi xuống xong, Hạ Khánh Chương liền : “Mấy đứa nhỏ , cho gặp mặt một chút.”
Ông mở miệng, Vương Nguyệt Cúc liền gọi . Chỉ chốc lát , Cố Tư Tình cùng Cố Nhất Mẫn, Cố Nhị Tuệ liền theo phòng khách. Hạ Khánh Chương liền lấy bốn món quà bằng ngọc, cho Cố Tư Tình và các chị mỗi một cái, cái cuối cùng đưa cho Vương Nguyệt Cúc: “Đây là cho Tam Tĩnh, quà gặp mặt, con giữ hộ con bé.”
Vương Nguyệt Cúc do dự trong chớp mắt, cuối cùng vẫn nhận lấy đồ vật. Cố Tư Tình và các chị thấy thế, liền cũng đem đồ vật cất .
“Trước giải phóng, công tác ngầm. Lúc con sinh ở bên cạnh, con vốn định ở trong thôn nuôi lớn con và Hạ Viện. bởi vì nguyên nhân công tác của , tổ chức sợ lộ sẽ gây nguy hiểm cho các con, nên bảo con theo bộ đội, đem con và Hạ Viện gửi nuôi ở nhà đồng hương.”
Hạ Khánh Chương Vương Nguyệt Cúc, ánh mắt từ ái, ông : “Sau giải phóng, chúng về thôn đón các con, Hạ Viện đón , nhưng con theo nhà họ Vương rời . Chúng tìm lâu cũng tìm thấy.”
Nói tới đây, đôi mắt Hạ Khánh Chương chút ướt át.
“Năm đó chú út của con đắc tội , chúng con bỏ trốn ngay trong đêm. Vì để gia đình tìm , cha con bọn họ liền đổi tên họ, an cư lạc nghiệp , ông mới đổi tên cũ.” Vương Nguyệt Cúc .
Năm đó đang đ.á.n.h giặc, quản lý hộ tịch hỗn loạn lắm, bọn họ cố tình che giấu tung tích, nhà họ Hạ tìm thấy cũng là bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-80-dan-dat-ca-nha-lam-giau/chuong-317-tom-lai-la-ong-khong-giao-duc-con-cai-tot.html.]
“Năm đó đường chạy nạn, con và cả đều c.h.ế.t bệnh. Lúc an cư xuống, bộ Vương gia chỉ còn con và cha con.” Vương Nguyệt Cúc hiện tại nhớ tới đoạn ngày tháng lang bạt kỳ hồ đó, trong lòng vẫn còn khổ sở lắm.
Bà cùng nhà họ Vương tuy rằng quan hệ huyết thống, nhưng cha nuôi thật sự coi bà như con ruột mà nuôi dưỡng.
“Hiện tại bộ Vương gia chỉ còn một con, con cần thiết vẫn luôn họ Vương.” Vương Nguyệt Cúc .
“Ba , ba ,” Hạ Khánh Chương thở dài một tiếng : “Không ý bắt con đổi họ. Là , họ gì đều quan trọng. Qua hai ngày nữa thu xếp thời gian, cùng con tế bái... cha con, cảm tạ ông , cảm tạ ông nuôi dưỡng con như .”
Nói tới đây, ông trầm mặc một lát : “Con lạc mất, mấy năm nay chúng vẫn luôn lo lắng, lo lắng con sống . Hiện tại con sống , chúng liền an tâm , cái khác đều quan trọng. Con cho dù cả đời gọi là cha, cũng quan trọng.”
Vương Nguyệt Cúc ông như , đôi mắt cũng khỏi ướt át, bà : “Con cần thời gian thích ứng.”
“Ba ,” Hạ Khánh Chương một cái, “Về chúng thường lui tới, cái khác để hãy .”
Ông như , Vương Nguyệt Cúc vẫn là thể tiếp thu. Vẫn là câu đó, chậm rãi xem, dễ chung sống thì qua nhiều, dễ chung sống thì ít tiếp xúc.
Nói xong chuyện , Hạ Khánh Chương lượt hỏi ba chị em Cố gia chút vấn đề, cũng là quan tâm tình hình các cô, đó ông cùng Hạ Chính Minh liền cáo từ rời .
Lên xe, Hạ Khánh Chương : “Em gái con đem mấy đứa nhỏ đều giáo d.ụ.c .”
Hạ Chính Minh xong : “Lão tam ở đội tuyển nhảy cầu quốc gia. Tô Văn Sơn lúc Lật Châu tổ chức đại hội thể thao tỉnh, con bé đoạt quán quân nhảy cầu, đó điều tới đội tuyển quốc gia.”
“Ừ, cũng là một đứa trẻ giỏi.” Hạ Khánh Chương dựa lưng ghế , : “Tới cái tuổi của ba, công danh lợi lộc cái gì đều quan trọng, chỉ cần một nhà hòa thuận, con cháu tiền đồ, so với cái gì đều quan trọng hơn.”
Nói tới đây, ông nghĩ tới Hạ Viện, : “Chuyện của Hạ Viện và Thiệu Ngọc Hòa con để ý một chút, khuyên nó ly hôn . Nó cùng Thiệu Ngọc Hòa cùng một đường, ly hôn sống yên hơn ?”
Hạ Chính Minh thầm nghĩ, mấu chốt là Hạ Viện nghĩ như . Bà hiện tại đầy đầu đều là thế nào để Thiệu Ngọc Hòa sống yên, cho phụ nữ sống yên.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
“Con sẽ khuyên nó, nếu nó thì tùy nó .” Hạ Chính Minh nhớ tới Hạ Viện liền mệt mỏi, ông : “Nó lớn như , cũng học cách tự gánh vác trách nhiệm.”
Hạ Khánh Chương thở dài, tóm là ông giáo d.ụ.c con cái .
Hai về đến nhà, Hạ lão thái thái đang mắt trông mong chờ đợi, ngay cả Phùng Hải Lan cùng Hạ Oánh, Hạ Dực đều ở nhà. Nhìn thấy bọn họ trở về, Hạ lão thái thái vội vàng lên : “Thế nào ?”
Hạ Khánh Chương qua xuống, đó đem trải nghiệm ở Cố gia kể một , : “Nhà họ Vương cả nhà đều còn, Nguyệt Cúc vẫn luôn họ Vương, cứ để nó họ Vương.”
Hạ lão thái thái đối với cái cũng cả, con cái sống so với cái gì đều hơn.
“Lại ,” Hạ Khánh Chương : “Rốt cuộc chung sống, chuyện tình cảm quan hệ đều từ từ.”
Hạ lão thái thái xong rơi nước mắt: “ hiểu mà.”
“Mấy đứa nhỏ đều là đứa ngoan.” Hạ Khánh Chương nhớ tới bốn chị em Cố gia mỗi đều nỗ lực phấn đấu, trong lòng liền thoải mái. Có những đứa cháu như , nhà ai cũng đều thấy khí thế.
*PS: Trước xem mấy bài báo về trẻ lạc nhiều năm tìm thấy, lúc xem liền cảm thấy, cha mất con thì lóc t.h.ả.m thiết, nhưng đứa con tìm thấy chút đạm mạc. Hiện tại đến Vương Nguyệt Cúc, bỗng nhiên thể lý giải đứa con đó. Tuy rằng là cha ruột, nhưng đối với đứa con mà là xa lạ, đặt ai cũng thể đặc biệt nhiệt tình ngay . Mà cha mất con thì giống , con họ mất tích, mỗi ngày lo lắng sợ hãi, rốt cuộc tìm khẳng định là kích động. Kỳ thật nhà họ Hạ trừ bỏ Hạ Viện đều tâm tư khác. Nhà Diệp Trì cùng Trương T.ử Tuấn tuy rằng là nhà cao cửa rộng, nhưng nhà họ Hạ cũng kém, nếu chỉ là vì ích lợi, bọn họ cần vội vàng nhận , như ngược coi thường. Hạ Viện thành bộ dáng hiện tại, xác thật là giáo d.ụ.c xảy vấn đề. Nói như thế nào , sự tình đều mỹ. Lại , quá mỹ, cũng liền .*