Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời - Chương 39.3: Quà Tết (3)

Cập nhật lúc: 2026-04-12 09:00:44
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thiệu Lăng bâng quơ:

, con bất hiếu, chẳng là học theo ba ? Chỉ cần ba gương một chút thôi, chúng cũng đến nỗi . Hơn nữa con thấy còn hơn ba nhiều, ít nhất con còn thể đưa chút tiền dưỡng lão, chứ ba thì từng đưa cho ông bà nội đồng nào.”

Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên đều ngờ Thiệu Lăng những lời như .

Cả hai đều Thiệu Lăng, từ mặt tìm thật giả nhưng Thiệu Lăng biểu cảm gì thừa thãi thậm chí còn mỉm . Phải rằng Phạm Liên thông minh hơn chồng là Thiệu Quốc Uy.

Thiệu Lăng càng thể mỉm càng hiểu rõ Thiệu Lăng dễ chọc.

còn hiểu ?

Chó c.ắ.n thì sủa.

Nếu Thiệu Lăng tức giận, nổi nóng cãi với họ, Phạm Liên còn cảm thấy thể cứu vãn. tình hình mắt… bà chút chắc chắn.

Hồi lâu , bà hỏi:

“Con cho bao nhiêu tiền dưỡng lão?”

Thiệu Lăng liếc bà một cái,

“Con cho ba vợ bao nhiêu thì cho hai bấy nhiêu.”

“Không !”

Phạm Liên lập tức kêu lên:

“Ta là ruột của con!”

Thiệu Lăng như :

“Mẹ còn ruột ? con cho hai , con đang thông báo trưng cầu ý kiến. Hai cũng thể gây sự. đến lúc đó thì đừng trách con khách sáo.”

“Con…”

Thiệu Lăng:

“Con vẫn hy vọng một nhà hòa thuận. Dù thì hai thiếu tay gãy chân, con cũng sẽ thấy phiền, hai đúng ?”

“Mày đang uy h.i.ế.p chúng tao!!!”

Sắc mặt Phạm Liên cũng trở nên khó coi.

Ngay cả bộ dạng “bạch liên hoa” lúc nãy cũng giả vờ nổi nữa.

Thiệu Lăng:

.”

Anh mỉm :

“Theo lý mà , con một đồng cũng cho hai . Con bằng lòng cho là vì con phiền phức, dùng tiền mua sự yên tĩnh. Hai hiểu ? Con một cuộc sống yên tĩnh chỉ hai cút cho con nhờ, mà cả Thiệu Thành, Thiệu Tĩnh, Thiệu Chi, thiếu một ai, đều thấy. Hiểu ?”

Phạm Liên mím môi:

“Thiệu Lăng, ngờ con hiểu lầm chúng sâu sắc đến …”

Thiệu Lăng khẩy:

“Đều là hồ ly ngàn năm, diễn tuồng gì. Giữa chúng hiểu lầm, chỉ sự lạnh nhạt chân thật.”

Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên im lặng.

Thiệu Lăng:

“Nếu hai trả lời, con coi như hai đồng ý. Chúng một năm gặp một , ít còn thể giữ chút tưởng tượng về .”

Anh đầu, vẫy tay:

“Quách Bân, giúp thả con heo xuống.”

Anh to hơn một chút, Quách Bân thấy “Vâng” một tiếng đáp .

Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên im nhúc nhích.

Thiệu Lăng:

“Hai cần ?”

Anh nhướng mày, Phạm Liên lập tức :

“Cần chứ, con trai hiếu thảo với , đương nhiên là cần .”

vội vàng tiến lên:

“Ối dào, con heo .”

Thiệu Quốc Uy vẫn vui mặt đơ đó, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Phạm Liên vội tới kéo Thiệu Quốc Uy.

khôn khéo hơn Thiệu Quốc Uy nhiều. Thiệu Quốc Uy ngu bảo thủ tự phụ nhưng Phạm Liên vẫn chút nhãn lực.

Mặc dù bà luôn chiếm hời từ Thiệu Lăng nhưng bà vẫn Thiệu Lăng dễ chọc.

Hơn nữa bà cũng sợ, lỡ Thiệu Lăng tay thật thì chịu thiệt chính là họ. Thiệu Lăng Thiệu Thành Thiệu Tĩnh, hai đứa đó lớn lên bên cạnh bà , thể bà nắm thóp chúng.

Thiệu Lăng thì , thực chẳng hiểu gì về cả.

Cho nên bà dám cược.

thì tuổi cũng cao .

kéo ông chồng , :

“Chúng cũng tuổi , đừng quậy phá lung tung, lỡ xảy chuyện gì thì khổ …”

Phạm Liên tham tiền nhưng giữa việc đòi tiền và giữ mạng, họ vẫn chọn giữ mạng.

Thiệu Quốc Uy:

là nể mặt bà đấy…”

Phạm Liên:

“Được , .”

Thiệu Lăng khẩy một tiếng, thấy Thiệu Quốc Uy qua, nhướng con.

Thiệu Quốc Uy:

“…”

Ông mím môi chút lảng tránh ánh mắt.

Ánh mắt của Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên nhanh ch.óng dừng con heo.

Thiệu Quốc Uy vẻ hiểu , tiến lên :

“Con heo , trông khỏe. Nhớ năm đó, chúng mua heo đều xem… Á!”

Không con heo cảm thấy sỉ nhục , nó bỗng nổi loạn húc Thiệu Quốc Uy đó bắt đầu một màn rượt đuổi tưng bừng…

“Trời đất ơi!”

“Mẹ ơi!”

Thiệu Quốc Uy:

“Bắt lấy nó!”

Phạm Liên:

“A, con heo chạy nhanh thế, ông già mau lên…”

Thiệu Quốc Uy:

“Tổ cha nó…”

Rất nhanh, lịch sử lặp .

Cảnh tượng Lương Xuân Ngọc bắt heo tái diễn, đối tượng đổi thành Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên.

Hai hớt hải chạy tới chạy lui, vây bắt một con heo béo.

Nhóc mập “a” lên một tiếng, vui vẻ vỗ tay:

“Cháy lên!”

Cậu nhóc cũng dùng từ ghê.

Quách Bân thực sự ngờ, thêm một nữa. Cứ ngỡ chỉ một thôi chứ.

Anh cũng chịu thua, chủ động :

“Để giúp…”

Thiệu Lăng:

“Quách Bân, mau phía tòa nhà gọi cả .”

Quách Bân:

“Hả?”

Gọi ?

“Ba sắp đại chiến 300 hiệp với heo béo, cả thể đến giúp ? Bọn họ ăn thịt ?”

Quách Bân:

“Ờ, đúng ha.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-90-truoc-khi-pha-bo-va-di-doi/chuong-39-3-qua-tet-3.html.]

“Cậu xách cái l.ồ.ng gà qua, cho nhà ông sáu con.”

Quách Bân thật lòng cảm thán:

“Anh đúng là , nhân phẩm quá luôn.”

Cả nhà đối xử với Thiệu chẳng gì mà xem Thiệu kìa, cho heo, cho gà, sáu con gà trống cho là cho, thật quá.

Anh :

“Được, qua đó đưa gà.”

Thiệu Lăng:

“À , nhà họ, để . Cậu lên lầu nhà ba , đưa gà cho em ba nhà , đưa cho cả.”

Quách Bân:

“Được.”

Thiệu Lăng một tay xách l.ồ.ng gà, một tay bế Nhóc mập. Thân hình mũm mĩm của bé cứ nhoài về phía , xem bắt heo cơ.

Bắt heo vui ơi là vui.

Thiệu Lăng nhỏ:

“Lát nữa cho con xem bắt gà…”

Nhóc Mập chẳng hiểu gì chỉ vung vẩy đôi tay nhỏ, oa oa nha nha với ba, gì.

Thiệu Lăng:

“Gà. Cục tác, bay!”

Nhóc Mập cuối cùng cũng hiểu, cúi đầu l.ồ.ng gà.

Thiệu Lăng:

“Lát nữa dẫn con xem trò vui…”

Nhóc Mập:

“A ô.”

Thiệu Lăng đến nhà Thiệu Thành. Đây là đầu tiên đến đây. Rõ ràng là em ruột nhưng lạnh nhạt đến mức , nên thật khó tình cảm .

Thiệu Lăng đến nơi, gõ cửa cộc cộc.

Rất nhanh Thiệu Thành mở cửa, cũng ngờ đến là Thiệu Lăng.

Thiệu Thành ngạc nhiên .

Thiệu Lăng:

“Không mời nhà ?”

Thiệu Thành lập tức:

“Mau .”

Anh :

“Chị dâu và các cháu nhà, uống gì để pha ?”

Thiệu Lăng:

“Không cần . Sắp Tết , mang cho mấy con gà trống.”

Thiệu Thành:

“A, thế ngại quá…”

Thiệu Lăng:

“Không gì, nhiều tiền.”

Thiệu Thành:

“…”

Trong phút chốc, trả lời thế nào mím môi :

“Ba lớn tuổi , họ thật lòng lành với chú, nghĩ chú nên thông cảm cho họ. Năm đó họ cũng dễ dàng gì, lúc đó m.a.n.g t.h.a.i Thiệu Tĩnh… mà chăm sóc chú ?”

Anh cảm thấy lời công bằng nhưng Thiệu Lăng một tiếng:

thấy .”

Anh :

“Lần đến tặng quà, để giảng đạo lý. Anh đủ tư cách.”

Thiệu Thành:

“Mày!”

“Anh cả, tặng quà cũng để hòa.”

Thiệu Thành:

“Mày…”

Thiệu Lăng chỉ l.ồ.ng gà:

tặng quà là để nhắc nhở , quan hệ của chúng cũng chỉ đáng giá sáu con gà trống. hy vọng thể hiểu chuyện một chút. Đừng hùa theo ba nữa. Không việc gì thì đừng xuất hiện mặt , nếu mang đến nhà là gà trống mà là bát tiết gà.”

Thiệu Thành thể tin nổi Thiệu Lăng, thấy vẻ gì là đùa,

“Chú hà tất ! Chúng một nhà.”

“Nhà cái con khỉ.”

Thiệu Lăng đá l.ồ.ng gà, :

“Anh thấy chúng một nhà ?”

Anh thẳng:

“Anh cả, sở dĩ đến tìm chuyện là vì khôn hơn ba, là thông minh. Nhà chúng cũng chỉ là đầu óc nhanh nhạy, tin hai thức thời. Cho nên bằng lòng đến chuyện t.ử tế với , khuyên ông già một chút, bớt gây sự , ít xuất hiện mặt thôi.”

Dừng một chút, :

“Còn chị dâu và Thiệu Chi nữa, bảo họ bớt nhảy nhót lung tung , nếu cả vạn cách để xử lý các .”

Thiệu Thành em trai , nhịn :

thật sự hiểu, tại chú căm ghét chúng đến . Rõ ràng chú mới là nhận nhiều nhất.”

Trong lòng oán hận. Rõ ràng là cháu đích tôn nhưng ông bà nội bao giờ thèm liếc một cái, lúc nào cũng chỉ lo cho Thiệu Lăng.

Kể cả khi mất , cũng để cho Thiệu Lăng nhiều như .

Sự oán trách trong lòng cũng hề ít.

Thiệu Lăng luôn cảm thấy mất tình yêu của cha nhưng những còn như họ cũng ông bà nội yêu thương.

Và quan trọng hơn họ tiền.

Đó là nhiều tiền, tiền thể khiến cả đời lo cơm ăn áo mặc.

Anh uất ức :

“Chú nhận nhiều tiền như , chúng ai cũng bằng chú. Vậy mà chú căm hận chúng đến thế?”

Thiệu Lăng lạnh hỏi :

“Anh xem?”

Anh nghiêm túc:

“Anh , Thiệu Thành!”

Thiệu Lăng:

“Các ông bà nội yêu thương là vì các gần gũi họ; còn gần gũi ba nhưng ai cho cơ hội ? Cho nên Thiệu Thành, đừng trưng bộ mặt ấm ức đó. Các là vì tình cảm ? Các chỉ vì tiền thôi. Ai chọc sẽ cho đó tay!”

*Rầm!* một tiếng, đá bay l.ồ.ng gà. Mấy con gà trống lập tức chạy tán loạn ngoài, bay toán loạn khắp nhà.

Thiệu Thành:

“Đệch!”

“Ha ha ha…”

Cả nhà gà bay ch.ó sủa.

Thiệu Thành và Thiệu Lăng đối mặt .

Lúc , Nhóc Mập vui vẻ bé vỗ tay bôm bap, miệng oa oa thích thú, đôi mắt to tràn đầy kinh ngạc.

Bay lên !

Nhóc Mập chổng m.ô.n.g, sức thổi:

“Phù phù phù!”

Bay , bay cao lên nào

--

Hết chương 39.

 

 

Loading...