Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời - Chương 88: Hàng giả

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:26:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đối mặt với Lê Thư Hân Thiệu Chi ít nhiều chút gượng gạo.

Thiệu Lăng là hai của cô , dù quan hệ lạnh nhạt đến thì chung quy vẫn là hai. Còn Lê Thư Hân cách một tầng quan hệ, hơn nữa cô và Lê Thư Hân càng ít tiếp xúc. Trước đây cảm thấy gì nhưng bây giờ khi việc trong một trung tâm thương mại lớn ở Bằng Thành, tiếp xúc với đủ loại , Lê Thư Hân cô ít nhiều cảm thấy chị dâu bình thường. Có chút khí chất của một nữ cường nhân.

khách sáo chào hỏi cả nhà cùng bàn ăn. Dì Lâm liếc Thiệu Chi thêm một cái. Thật đây là đầu tiên dì gặp Thiệu Chi nhưng kể ít chuyện về cô . Vợ chồng Thiệu Lăng và Lê Thư Hân chuyện phiếm ở nhà cũng kiêng dè gì bà , nên bà aayd đại khái cô gái kiêu căng nhưng vì gặp nên mới nông nỗi .

Dì Lâm chút đồng cảm với cô nhưng mặt hề biểu hiện một chút nào khiến khác thoải mái.

lặng lẽ bếp ăn cơm. Tiểu Giai Hi chịu ăn đùi vịt mà dùng lá xà lách cuốn lớp da vịt giòn rụm, ăn đến miệng bóng nhẫy. Cậu nhóc cũng cái gì ngon, ăn xong một miếng liền chìa tay :

"Mẹ ơi, con nữa."

Lê Thư Hân:

"Được ."

Lê Thư Hân cuốn cho con trai một miếng nữa, bé ăn ngon lành.

Thiệu Chi kinh ngạc . Con của cả Thiệu Thành gửi cho ba nuôi, đứa bé đó từ nhỏ kén ăn, ăn uống nhõng nhẽo. Một đứa trẻ ngoan ngoãn ăn cơm như tiểu Giai Hi thật sự hiếm thấy.

Thiệu Chi với đứa cháu trai nhưng một đứa trẻ ngoan ngoãn đáng yêu thì ai mà thích. Thiệu Chi cũng .

:

"Tiểu Giai Hi ngoan quá nhỉ. Cháu nhà trẻ đúng ạ?"

Thiệu Lăng:

"Đi , mới một thời gian ngắn nhưng thằng bé thích nghi ."

Thiệu Chi càng ngạc nhiên. Cô từng thấy đứa trẻ nào nhà trẻ mà thuận lợi như , nhưng tiểu Giai Hi vẻ là một ngoại lệ.

:

"Con ngoan thật."

Tiểu Giai Hi chỉ ăn cơm thôi cũng khen, lập tức ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c vẻ đắc ý.

Lê Thư Hân bật ,

"Ăn cơm ngoan nào."

nhắc đến chuyện Thiệu Chi thương đây, cũng đề cập đến nhà họ Thiệu, mà hỏi:

"Cô việc ở đây quen ?"

Thiệu Chi gật đầu:

"Cũng ạ."

chút ngượng ngùng nhưng vẫn nghiêm túc trả lời:

"Em việc ở khu phố tài chính, khách hàng đến mua sắm đều điều kiện khá nên việc kinh doanh của trung tâm thương mại . Thu nhập của bọn em vì thế cũng tồi."

Họ nhân viên bán hàng chủ yếu nhận lương cơ bản cộng với hoa hồng, cô cảm thấy như cũng khá .

Suy nghĩ một lát cô bổ sung:

"Em mới một tháng mà kiếm nhiều hơn so với công việc đây của em ."

Lê Thư Hân gật đầu:

"Khá ."

Thiệu Chi:

"..."

Ngừng một chút, cô vẫn lên tiếng:

"Chị hai, công ty của chị cũng cửa hàng ở bên đó ạ?"

Lê Thư Hân gật đầu:

"Có."

Công ty của họ ở Bằng Thành đại lý, tất cả đều là cửa hàng do công ty trực tiếp quản lý.

Lê Thư Hân liếc Thiệu Chi một cái :

"Nếu cô qua đó việc thì thể sắp xếp cho cô."

Nếu chỉ là nhân viên bán hàng thì cô ngại.

Thiệu Chi vội lắc đầu:

"Không cần ạ."

Trước đây cô luôn xem thường Lê Thư Hân, ai ngờ bây giờ giỏi hơn cô chỉ một chút. Bảo cô qua đó việc thì cô ít nhiều cũng cảm thấy khó xử. Dù nhân viên bán hàng ở cũng như cả.

, Lê Thư Hân cũng cảm thấy đúng. Nếu đổi là cô, lẽ cô cũng sẽ .

:

"Được thôi, nếu cô qua đó thì cứ với một tiếng. Nếu ngại tìm thì tìm hai cô cũng ."

Thiệu Lăng bật :

"Anh thấy con bé cần ."

Anh hỏi:

"Không hôm nay em về sớm ? Sao giờ mới về ?"

Lê Thư Hân:

"Công ty việc đột xuất. Bên đại lý báo cáo phát hiện nhái mẫu mã của chúng để hàng giả. Em họp với Tiểu Quan và một lát. Bàn bạc xem thế nào để thu thập bằng chứng và bước tiếp theo nên gì. Nếu quy mô lớn chúng chắc chắn theo con đường pháp luật."

Thiệu Lăng:

"Ở tỉnh khác ?"

Lê Thư Hân gật đầu:

" nên việc thu thập bằng chứng cũng dễ dàng. nếu chúng nhanh tay một chút thì chắc cũng . Em đang nghĩ lẽ đến đó một chuyến."

Thiệu Lăng cau mày:

"Em gì? Đâu em thể lập tức tìm nguồn hàng giả. Em cứ giao cho bên . Tìm mấy lanh lợi một chút . Em mà thì lộ liễu quá."

Lê Thư Hân:

"Để em xem ."

"Xem gì nữa, yên tâm về em."

Lê Thư Hân Thiệu Lăng là như . Đừng phần lớn thời gian đều xuề xòa nhưng trong một việc cố chấp khó thuyết phục. Cô suy nghĩ một lát cảm thấy Thiệu Lăng cũng lý. Dù cô thì kết quả cũng sẽ đổi.

:

"Được ."

Thiệu Lăng:

"Nếu em thật sự yên tâm, sẽ xử lý chuyện cho em."

Anh :

"Anh là đàn ông, sẽ vấn đề gì ."

Lê Thư Hân ngẫm nghĩ đáp:

"Để em suy nghĩ thêm ."

Hai vợ chồng bàn bạc xong, Thiệu Chi họ chuyện, do dự một lát cũng mở miệng:

"Chị hai, hai định bắt hàng giả ạ?"

Lê Thư Hân gật đầu:

"Hàng giả chỉ ảnh hưởng đến lợi nhuận mà còn ảnh hưởng đến hình ảnh thương hiệu của công ty, thể ngơ . Công ty của mới thành lập hai năm, nếu ngay từ đầu để hàng giả tràn lan thì sẽ khó phát triển. Cho nên dập tắt những chuyện ngay từ trong trứng nước."

Thiệu Chi gật đầu, c.ắ.n môi :

" chỉ ở tỉnh khác ạ, thật ở Bằng Thành cũng hàng giả."

Lê Thư Hân ngẩn lập tức hỏi:

"Sao em ?"

Thiệu Chi :

"Không em đang thuê nhà chung với mấy đồng nghiệp ? Em họ . Có một ở chung với em mua một món hàng giả của thương hiệu công ty chị hình như là lấy hàng tồn kho ở một xưởng nhỏ ngoại ô. Theo lời cô , đây là hàng chuẩn xuất nước ngoài, cô quen bên trong nên mới lấy ."

một cách chân thành:

"Em hàng giả ảnh hưởng lớn đến công ty chị như nên cũng nghĩ nhiều. Sớm em cho chị sớm hơn."

Lê Thư Hân:

"Bây giờ em cũng muộn. Cô họ lấy hàng ở xưởng nào ?"

Thiệu Chi:

"Ở ngoại ô, khá xa, ở một thị trấn nào đó cụ thể em nhớ rõ. Để em về hỏi cẩn thận cho chị."

Lê Thư Hân:

"Được, cảm ơn cô."

Thiệu Chi vội :

"Không cần cảm ơn ạ, đây là việc em nên ."

Người giúp đỡ tự nhiên cũng gì đó để chứng tỏ vô ơn.

lập tức định dậy:

"Em về ngay bây giờ đây, em hỏi nhanh sẽ gọi điện cho hai ."

Nói định lên, Lê Thư Hân giữ tay cô :

"Không cần vội, ăn cơm . Sớm muộn một lát cũng ."

Cô hỏi sơ qua về địa điểm:

"Nếu là ở thị trấn nào đó thì liên quan đến hai nhà xưởng của . Hai xưởng đang dùng đều trong khu công nghiệp."

"Không ạ, em là ở khu công nghiệp, hơn nữa bạn cùng phòng em bảo đó là xưởng nhỏ. Người ngoài còn thể cơ mà."

Thiệu Chi nhớ khá rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-90-truoc-khi-pha-bo-va-di-doi/chuong-88-hang-gia.html.]

Đương nhiên, chuyện cũng chắc chắn lắm:

"Bạn cùng phòng em tận kho để chọn hàng."

Lê Thư Hân gật đầu:

"Được, ."

Cô sợ nhất là xưởng của vấn đề nhưng nghĩ kỹ thì hai xưởng đều khá đáng tin cậy.

:

"Nếu là ở địa phương thì càng tay sớm."

Thiệu Lăng:

"Thủ tục công ty gần đây chạy gần xong . Anh sẽ xử lý chuyện cho em, em cứ sắp xếp cho hai . Sau khi thu thập bằng chứng sẽ liên lạc với luật sư Quan."

Dám bắt nạt vợ của thật sự coi ai cũng dễ bắt nạt .

Thiệu Lăng đây dễ đối phó.

Lê Thư Hân vẻ mặt của Thiệu Lăng, do dự một lát cuối cùng cũng đồng ý:

"Được, thủ tục công ty xong hết ?"

Thiệu Lăng gật đầu:

"Xong . Xử lý xong chuyện cho em, lẽ nước ngoài một chuyến. Anh định đàm phán bản quyền đại lý một tựa game."

Lê Thư Hân kinh ngạc mở to mắt.

Thiệu Lăng véo nhẹ má cô:

"Sao ngạc nhiên , thể chuyện ?"

Lê Thư Hân:

"...Có thể."

Có thể thì thể nhưng bất ngờ quá.

Thiệu Lăng bật :

"Bên vội, nhân sự vẫn tuyển đủ."

Lê Thư Hân ngơ ngác gật đầu vẫn còn bất ngờ.

Đến cô còn bất ngờ, huống chi là Thiệu Chi.

Thiệu Chi thật sự khó liên kết hai chuyện với khẽ hỏi:

"Anh hai cũng mở công ty ạ?"

Thiệu Lăng:

" , nhưng của mới bắt đầu thôi thể so sánh với của chị dâu cô ."

Thiệu Chi gật đầu khẽ "" một tiếng. Trước đây cô hiểu gì, bây giờ đến Bằng Thành mới phát hiện Bằng Thành và Lâm Thành thật sự khác . Lâm Thành vẫn mang cảm giác của một nơi nhỏ bé còn Bằng Thành là một đô thị lớn.

Tiếp xúc nhiều, cô cũng hiểu , như chị dâu cô chính là một nữ cường nhân tài giỏi.

Thật lòng mà cũng từng thầm nghĩ, hai cả ngày ở nhà một ông chồng nội trợ liệu xứng với chị dâu hai . À , hai cô còn gọi là chồng nội trợ vì chồng nội trợ còn nấu cơm, còn hai cô rõ ràng là nấu cơm, nhà giúp việc .

Không cũng việc nhà, ờm...

những lời dám hó hé một chút nào vì hai cô là thù dai.

lặng lẽ cúi đầu ăn cơm, lòng thấp thỏm. Thầm nghĩ quả nhiên dù là đàn ông phụ nữ, đều sự nghiệp của riêng , nếu trong mối quan hệ vợ chồng sẽ ở thế yếu gì đảm bảo. Ngẩng đầu lên cảm thấy hai cô dường như cũng hề vẻ gì là yếu thế, quả nhiên là mặt dày.

hiểu gì về hai .

"Nhìn gì đấy?"

Thiệu Lăng chằm chằm mấy nghi hoặc hỏi:

"Cô cứ gì?"

Thiệu Chi hoảng hốt cúi đầu.

Thiệu Lăng:

"???"

Anh cau mày, cảm thấy cô em gái chút bình thường.

Cũng may là Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên thiên vị con gái chứ nếu gặp nhà trọng nam khinh nữ thì với tính cách của Thiệu Chi thể bắt nạt đến c.h.ế.t. Đầu óc đơn giản như đế giày.

Anh :

"Bình thường , gây sự nhưng cũng đừng sợ sự. Nếu bắt nạt thì cứ tìm ."

Anh hiếm khi những lời như .

Thiệu Chi kinh ngạc đó nhỏ giọng :

"Không việc gì thì nhất đừng tìm ?"

Thiệu Lăng giật giật khóe miệng, thật lòng cảm thấy đầu óc Thiệu Chi vấn đề. Trước đây chỉ lo ăn phát hiện con bé ngốc như .

Anh một cách khó chịu:

"Anh việc gì thì đừng tìm nhưng cũng ngốc đến mức để bắt nạt thành thế . Bình thường thì thấy cô dương oai diễu võ, ngoài hiền như gà. Cô đúng là đồ ngốc chỉ giỏi bắt nạt nhà."

Thiệu Chi: "..."

Còn mắng nữa.

dám cãi .

Thiệu Lăng:

"Anh sợ mặc kệ, cô sẽ bắt nạt đến c.h.ế.t."

Anh phũ phàng nhưng Lê Thư Hân ở bên cạnh nhếch mép , đang nghĩ gì.

Thiệu Chi ngẩng đầu lên thấy nụ của Lê Thư Hân, cô ngẩn , đó im lặng một lát Thiệu Lăng Lê Thư Hân.

Đột nhiên cô hiểu , cô nghiêm túc :

"Em , cảm ơn hai chị hai. Cảm ơn hai tính toán chuyện em hiểu chuyện đây mà giúp đỡ em. Sau em sẽ sống thật , sẽ gây chuyện cũng sẽ gây rắc rối nữa."

Dường như đột nhiên cô hiểu , thật những một đằng một nẻo.

Anh hai cô thật là một .

Anh chỉ là miệng cứng lòng mềm.

Thật yên tâm về cô .

Nếu cũng sẽ bỏ , bỏ sức bỏ tiền giúp đỡ cô .

Thiệu Chi nghĩ đến lúc đ.á.n.h gần c.h.ế.t, là hai luôn bận rộn lo lo .

Đột nhiên cô ôm lấy cánh tay Thiệu Lăng, :

"Anh hai, em nhất."

Thiệu Lăng:

"..."

Anh nghiêm túc hỏi:

"Cô bệnh gì thế?"

Không bình thường!

bình thường!

Anh lườm Thiệu Chi:

"Mau buông , việc gì đừng ôm ."

Anh ghét bỏ đẩy nhưng Thiệu Chi buông.

"Trước đây là em hiểu chuyện, sẽ như nữa."

Thiệu Chi khẽ vẻ mặt vô cùng vui vẻ.

Lê Thư Hân hai em họ, thầm nghĩ Thiệu Lăng quả nhiên vẫn khao khát ấm gia đình. Tuy luôn quan tâm nhưng khi thật sự chuyện bao giờ ngơ. Bây giờ Thiệu Chi đổi theo chiều hướng , lẽ trong lòng cũng vui.

Lê Thư Hân với Thiệu Chi nhưng cô cũng vui cho Thiệu Lăng.

Đương nhiên ít nhiều cũng vui cho Thiệu Chi. Cô thể đổi, đối với bản luôn là một chuyện .

:

"Được , hai mau ăn cơm . Không ăn sẽ nguội hết đấy."

"Bảo bối ăn cơm ngoan ạ."

Tiểu Giai Hi vội với , bé là ăn cơm ngoan nhất bàn đó.

Những khác cứ chuyện mãi, ăn cơm thể chuyện mãi chứ? Cô giáo , ăn sẽ cho tiêu hóa, bảo bảo hết đó nha, lớn .

Tiểu Giai Hi cảm thấy lớn thông minh và hiểu chuyện bằng bảo bảo, một chút cũng !

Lê Thư Hân cúi đầu hôn con trai:

"Tiểu Giai Hi của chúng là giỏi nhất."

Tiểu Giai Hi gật đầu: , là giỏi nhất, lớn đều bằng!

Thiệu Chi lúc cũng buông Thiệu Lăng , cúi đầu ăn cơm khen:

"Đồ ăn ngon thật."

Lê Thư Hân :

"Ăn nhiều ."

Thật ngờ, một ngày họ thể hòa thuận cùng Thiệu Chi chung một bàn ăn cơm. Lê Thư Hân Thiệu Lăng bắt gặp ánh mắt của .

Thiệu Lăng dường như Lê Thư Hân đang nghĩ gì, nhếch mép vẻ mặt khá thoải mái.

Lê Thư Hân đột nhiên nháy mắt với , Thiệu Lăng ngẩn đó nụ môi càng rạng rỡ...

--

Hết chương 88.

 

 

Loading...