Trời Ơi! Ta Xuyên Thành Nữ Thổ Phỉ Béo Khỏe Vô Song - Chương 103

Cập nhật lúc: 2025-11-19 23:11:50
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thiên Mật chặn cửa , lấy đèn pin chiếu , trời đất ơi! Cả một căn phòng đầy ắp các giá kệ, chất chồng đủ loại vật phẩm, rõ ràng kho hàng hẳn là nơi cất giữ đồ dùng sinh hoạt hàng ngày. Thiên Mật kịp xem xét kỹ lưỡng, thu bộ gian.

 

Thiên Mật theo lời chỉ dẫn của Ngạn Tổ tìm thấy ba nhà kho nữa, nàng đều theo cách cũ mà thu sạch sành sanh.

 

Kho thứ hai cực kỳ lớn, bên trong là lương thực, trời ạ! Lượng lương thực của Giả phủ đủ cho họ ăn cả năm, tuyệt đại đa là lúa mì, gạo tẻ và gạo nếp, đậu nành, vừng đều , thậm chí còn nhiều hải sản khô, thịt khô, Thiên Mật còn thấy cả một bộ xương hổ.

 

Trời đất ơi, cuộc sống của bọn họ mà sung sướng chứ! Thiếp đây sẽ khách khí !

 

Kho thứ ba cũng là đồ dùng hàng ngày, nhưng hàng cao cấp, vải vóc, lông thú, trang sức cài đầu, trang sức ngọc trai vân vân! Đây chắc hẳn là đồ của các chủ t.ử dùng, Thiên Mật thu hết sót thứ gì.

 

Kho thứ tư thì quá đỗi kinh diễm, đúng là nội tình của nhà Đại phòng đó mà, là vàng bạc châu báu, thư họa, sách vở chất chồng lên , đầy ắp cả căn phòng, khiến Thiên Mật quên cả hít thở, nhưng nàng quên thu hết.

 

Tư khố dễ tìm như .

 

Thiên Mật về phía chính viện, kỳ thực vị trí chính viện của một đại trạch, chỉ cần phương hướng của đại môn là thể tìm , nhất định là ở gần đó, chính là nơi kiến trúc tập trung nhất.

 

Và tư khố thường trong viện mà ở.

 

Thật đáng c.h.ế.t, khu kiến trúc chính viện của Giả phủ tới mấy cái, Thiên Mật tìm thấy cái ở vòng ngoài cùng , trông giống một viện ba tiến, cửa viện đóng. Ngạn Tổ dò xét qua, bên trong đội tuần tra, nàng từ chỗ hẻo lánh lật tường . Nàng vẫn lợi dụng gian để chớp nhoáng, gặp gác đêm thì thu gian, bây giờ trong gian của nàng chất thành núi .

 

Đây là viện của Tam phòng nhà họ Giả, Thiên Mật nhanh tìm thấy tư khố của Tam phòng và kho đồ cưới của Tam phu nhân, kho hàng lộng lẫy đủ thứ, Thiên Mật lập tức thu hết.

 

Người với quả thực khác biệt, nếu Bạch Mộ Thần đến thì chắc chắn sẽ chạy đến thư phòng của , Thiên Mật chẳng hề nghĩ tới điều đó, một lòng một chỉ lo tìm kho hàng.

 

Chỉ khi ngang qua thấy thư phòng, ôi! Sách vở của thời đại cũng là báu vật, còn hai tiểu tư đang ngủ gật canh giữ, thu! Rồi kéo vòng cửa đạp tung , còn kịp xem kỹ, cũng thu.

 

Tiểu thư đêm nay bận, đang vội, về xem từ từ.

 

Sau đó nàng y như với ba viện khác, thể tư khố của Giả phủ thực sự đáng nể, đặc biệt là của Đại phòng và phu thê hai Giả Thái sư, cho dù Thiên Mật xem kỹ cũng kinh ngạc tới ngẩn !

 

Thiên Mật thực sự kinh ngạc! Cái nghèo quả nhiên hạn chế sức tưởng tượng của nàng!

 

Ban đầu, sính lễ mà hoàng gia ban cho nàng khiến nàng thốt lên kinh ngạc, nhưng so với những bảo vật trong tư khố của , nó còn bằng một hạt muối bỏ biển.

 

Thu, thu, thu!

 

Thiên Mật với tâm trạng ghen ghét mà thu hết!

 

Hừ! Không thấy ngươi sống giàu sang như !

 

Ta ghen tị đây!

 

Thấy thời gian còn sớm, Thiên Mật nhanh chóng rời , nàng đến kho trung quỹ ở vòng ngoài cùng, chính là cái kho chứa lương thực lớn nhất, đổ đầy mê hương đó, đó thả tất cả những thu . Vừa khỏi gian, họ liền ngất xỉu. Thiên Mật cực tốc rời .

Hạt Dẻ Nhỏ

 

Vượt tường về Quận chúa phủ, nàng gian nữa, địa bàn của , cần thiết .

 

Vừa về đến viện thấy Bạch Mộ Thần ở cửa, vẻ mặt lạnh tanh.

 

Tiêu , tiểu ca ca đang giận.

 

Thiên Mật lập tức hì hì chạy tới cạnh , ôm lấy nũng nịu : “Phu quân! Sao dậy sớm thế?”

 

Bạch Mộ Thần dậy sớm, mà là căn bản hề ngủ, đang ôm một bụng tức giận, đồ mập ú, cả đêm chạy . Chàng để ý tới nàng, dậy thẳng phòng.

 

Thiên Mật lập tức mặt dày theo .

 

“Phu quân, đêm qua ngủ một giấc nào, đến Giả Thái sư phủ lấy cho mấy cuốn sách! Mệt c.h.ế.t ! Hức hức hức!”

 

Vừa nàng lấy hai cuốn sách thu từ tư khố của Giả Thái sư từ chiếc túi nhỏ đeo chéo đưa cho Bạch Mộ Thần.

 

Bạch Mộ Thần còn thèm , vẫn để ý tới nàng.

 

Nàng thật sự đến Giả phủ ? Bằng cách nào?

 

Thiên Mật thấy Bạch Mộ Thần để ý tới , tiếp tục : “Thiếp về còn trầy chân! Đau quá mất!”

 

Rồi nàng lấy tay che mắt thút thít, hé kẽ tay lén Bạch Mộ Thần, chỉ thấy lúc mới hỏi: “Thương chỗ nào?”

 

Nàng tủi đầu gối đau.

 

Khi tiến gần xem đầu gối nàng, Thiên Mật lập tức ôm lấy , hai tay vòng qua cổ , hôn lên môi một cái : “Nhìn thấy phu quân là hết đau .”

 

Bạch Mộ Thần nàng trêu chọc bực buồn , nhưng nghĩ đến chuyện nàng chẳng báo một tiếng chuyện nguy hiểm như , vẫn tức giận, đẩy nàng .

 

Thiên Mật chịu, trực tiếp ôm chặt cổ , hôn , dùng chiếc lưỡi nhỏ nhắn khéo léo cạy mở đôi môi, hàm răng của .

 

Bạch Mộ Thần cuối cùng cũng chịu nổi sự quấn quýt của nàng, cũng ôm lấy nàng, hai ôm hôn nồng nhiệt!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/troi-oi-ta-xuyen-thanh-nu-tho-phi-beo-khoe-vo-song/chuong-103.html.]

Bạch Mộ Thần bế Thiên Mật dần mềm nhũn lên giường.

 

Khi trời sáng hẳn, Thiên Mật ướt đẫm mồ hôi, vô lực rúc lòng Bạch Mộ Thần với : “Phu quân, thật sự thể tự bảo vệ .”

 

Ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ !

 

Trải qua một đêm vật lộn, Bạch Mộ Thần cũng hiểu , Mật Nhi của là con chim nhốt trong lồng, mà là con đại bàng thích bay lượn bầu trời.

 

Ngay từ đầu chỉ ủng hộ nàng, bầu bạn cùng nàng những việc nàng .

 

Chàng hôn lên đôi môi nhỏ nhắn, đỏ tươi của nàng : “Ừm! Mật Nhi, nàng là kỳ duyên mà trời cao dành cho bản vương! Nàng gì cũng , nhưng nhất định cho , việc gì cũng bàn bạc với , hãy mang theo thiết cảnh báo! Có nguy hiểm mới thể đến cứu nàng, nàng nhất định hứa với , bất cứ lúc nào cũng bỏ một lời từ biệt.”

 

Thiên Mật lập tức gật đầu !

 

Bạch Mộ Thần lúc mới hỏi: “Nàng đêm qua thật sự đến Giả phủ ?”

 

Thiên Mật sớm chuẩn sẵn lời , đáp: “Vâng, khi , phát hiện trong Giả phủ đang chuyển đồ, sợ bọn họ phát hiện nên trốn hang núi giả sơn. Sau đó khi thứ yên tĩnh, mới lấy hai cuốn sách về.”

 

Giả phủ ban đêm chuyển đồ gì? Bạch Mộ Thần nghĩ , nhưng cũng , dù việc của Giả phủ đều trong tầm kiểm soát của .

 

Cả đêm ngủ Bạch Mộ Thần cũng buồn ngủ, nhưng còn nhiều việc xử lý, thức dậy .

 

Để Thiên Mật nghỉ ngơi thật , liền dậy mặc y phục.

 

“Hôm nay Lễ bộ sẽ gửi hai cái tên của hài t.ử đến, là Phụ hoàng và đặt, nàng chọn một, hai ngày nữa sẽ ghi ngọc điệp, tế tổ.”

 

Thiên Mật ngoan ngoãn gật đầu !

 

Trong mắt Bạch Mộ Thần lóe lên ánh dịu dàng, đồ mập ú, khi ngoan thì ngoan đến c.h.ế.t, khi ương bướng thì ương bướng đến cùng.

 

Lúc Giả phủ như vỡ tổ!

 

Bình thường đều là hạ nhân dậy việc, chủ t.ử thức dậy liền hầu hạ.

 

hôm nay chủ t.ử dậy chuẩn lên triều, hạ nhân vẫn động tĩnh gì!

 

Bởi vì nhiều hạ nhân đều đang ngất xỉu trong kho lớn! Người hầu hạ cận hạ nhân nào dậy việc gọi họ, họ vẫn còn đang trong giấc mơ !

 

Giả Lão Thái thái hỏi: “Đã giờ nào ?”

 

Một tiếng gọi đ.á.n.h thức cả Giả phủ!

 

“A ~ a!”

 

“Trời đất ơi ~”

 

“Hết ! Không còn gì nữa!”

 

Giả Thái sư từng tiếng kêu lớn, nhíu mày : “ là càng ngày càng quy củ!”

 

Một thị vệ vội vàng chạy , hoảng sợ : “Thái sư, phủ trộm !”

 

Có thể khiến thị vệ theo ông nhiều năm trở nên như , chắc chắn chuyện nhỏ.

 

“Bị trộm ở ?”

 

Hắn : “Tư khố của Thái sư gia ngài, và tư khố của Lão phu nhân! Đều trộm .”

 

Dù là một Thái sư lão luyện, gian xảo tu luyện đến mức bình tĩnh như nước, nhưng giờ khắc cũng suýt vững.

 

Lão phu nhân một bên trực tiếp ngã xuống.

 

Ông vội vàng đỡ bà dậy!

 

Ngay đó, ba con trai của Đại phòng, Nhị phòng, Tam phòng đều đến.

 

“Cha, viện của con trộm !”

 

Sự đau lòng tuyệt đối giả vờ! Đó là đau thấu tim gan, đó là những năm tháng tích góp của bọn họ, tất cả những bảo vật quý hiếm đều cất giữ trong tư khố, dù mệt mỏi vất vả đến mấy, chỉ cần nghĩ đến bảo bối trong tư khố của còn mệt nữa.

 

“Cha ơi! Mất sạch !”

 

Họ đều đang xót xa cho tư khố của , còn nghĩ đến vấn đề kho trung quỹ.

 

hai mắt Giả Thái sư trợn tròn, : “Mau, mau, mau, kho trung quỹ xem thử!”

 

Nói xong liền hộc một búng máu.

 

 

Loading...