Trời Ơi! Ta Xuyên Thành Nữ Thổ Phỉ Béo Khỏe Vô Song - Chương 104

Cập nhật lúc: 2025-11-19 23:11:51
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Rất nhanh ba họ chạy đến kho trung quỹ, phát hiện những đang ngất xỉu bên trong.

 

Mà đồ đạc bên trong, đến một cọng lông cũng còn!

 

Trời ơi! Đây là tài sản tích lũy mấy chục năm của cả phủ đấy!

 

Tư khố tư khố còn, trung quỹ trung quỹ cũng mất sạch!

 

Ba đều kiềm chế mà đau đớn òa lên!

 

Giả Thái sư giường suy nghĩ xem rốt cuộc là chuyện gì, bốn viện của bọn họ, ngoại trừ thị vệ ngày đêm canh gác, còn đội tuần tra ngừng tuần tiễu, thể nào ngoài trộm sạch đến mức , chắc chắn là nội gián.

 

Ánh mắt Giả Thái sư trở nên vô cùng lạnh lẽo.

 

Cho dù nội gián cũng thể nào một đêm mà trộm sạch đến chứ?

 

Ông phục mà dậy.

 

“Đỡ lão phu dậy, xem!”

 

Ông đến hiện trường xem xét, tìm vài manh mối, kết quả ba con trai lóc chạy về, : “Cha! Không còn gì nữa .”

 

Cả ba con trai đều là quan chức cấp cao trong triều, những ở vị trí cao như đến t.h.ả.m thương thế .

 

Lão Thái sư ngất !

 

Tích lũy mấy đời, mất sạch.

 

Nói rằng thực sự ảnh hưởng đến việc sinh tồn của họ ư? Cũng đến nỗi đó, họ vẫn còn nhiều cửa hàng ở kinh thành và nhiều phủ thành lớn cả nước, ngoài kinh thành còn điền trang.

 

Tuy ảnh hưởng đến sinh tồn, nhưng lương thực cho bữa ăn kế tiếp của hơn ba trăm miệng ăn trong phủ đều còn.

 

Điều đáng c.h.ế.t nhất là Giả Thái sư còn dám báo quan, hết ông dám để khác mất nhiều bảo vật đến , thứ hai là ông nghi ngờ nội gián.

 

Bây giờ Hình bộ và phủ nha ở kinh thành đều trong tay hoàng gia, ông mà báo quan, nhân cơ hội phủ ông điều tra vụ án, thể lật tung cả phủ ông lên.

 

Càng nghĩ càng ấm ức, hộc thêm một búng máu.

Hạt Dẻ Nhỏ

 

Đánh rụng răng cũng chỉ thể nuốt bụng! A! Thực sự là uất ức đến mức nội thương.

 

Các phu nhân mấy phòng đều trời lấp đất, bây giờ các còn giàu hơn họ, dù Thiên Mật thật sự thời gian đến viện của các tiểu .

 

Thiên Mật ngủ một giấc tỉnh dậy là giữa trưa, gian xem "chiến lợi phẩm" của , trời ơi! Cả gian chất đầy đủ loại bảo vật, nàng cái cái , hoa cả mắt.

 

Lại còn nhiều d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, nhân sâm ngàn năm, đại linh chi, nhung hươu vân vân, những bảo vật mà tiền cũng mua !

 

Tiền mặt, tiền mặt chất thành từng hòm, ngay cả ngân phiếu cũng cả một hộp lớn.

 

Trời đất của ơi! Thiên Mật than thở. Sao những gia đình giàu đến thế ? Họ kiếm bằng cách nào ? Ta thật đến phỏng vấn họ một phen, học hỏi bản lĩnh kiếm tiền của họ.

 

Vào kho vật tư chung, hẳn là đồ dùng hàng ngày của hạ nhân, vải vóc, giày dép và các loại vật dụng khác.

 

Lại còn nhiều lương thực đến thế, từng đống từng đống chất cao như núi. Quả hổ danh là Giả phủ, thứ gì cũng . Thiên Mật nghĩ đến vô ngoài đang đói khát, nàng lương thực cứ vô ích chất đống ở đây, tìm cách tiêu thụ chúng.

 

Nhìn thấy nhiều đồ vật như , Thiên Mật suy nghĩ.

 

Hỉ nộ ái ố của nhân loại nào tương thông! Ví như đại đa đời đều đang nghĩ cách kiếm tiền, còn nàng thì đang nghĩ cách tiêu tiền!

 

Phải, nàng để tiêu hết tiền , để sống hơn.

 

Ta đại lão bản mới !

 

Ta gì mới thể trở thành đại lão bản đây?

 

Thiên Mật khi rửa mặt xong liền sân. Tiêu ma ma dọn bữa ăn cho nàng.

 

Tiêu ma ma Thiên Mật tối qua ngoài. Chỉ thấy Bạch Mộ Thần tối qua vui, cứ ngỡ họ cãi vã.

 

Sáng nay thấy y vui vẻ phủ.

 

Đôi trẻ đúng là như chơi trò gia đình , chốc lát lành, chốc lát giận dỗi.

 

Thiên Mật hỏi Tiêu ma ma: “Ma ma, bình thường mùa đông, dân chúng thường gì?”

 

Tiêu ma ma suy nghĩ một lát : “Nếu mùa đông mà vẫn việc để , thì cuộc sống của dân chúng sẽ dễ thở hơn. Bình thường thì ai cũng bận rộn, mùa đông phụ nữ sẽ y phục, giày dép cho gia đình, còn nam nhân thì ngoài tìm việc .”

 

Nàng thuê việc, đại lão bản, nhưng tổng việc để chứ!

 

Không thể như Vương Đa Ngư, chỉ để kính xưng là “chủ Thiên” thôi !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/troi-oi-ta-xuyen-thanh-nu-tho-phi-beo-khoe-vo-song/chuong-104.html.]

 

Nghĩ đến đây, nàng với Tiêu ma ma: “Hãy bảo quản sự tìm đến khai hoang khu vườn bỏ hoang phía phủ chúng . Mùa xuân tới, trồng cây cối.”

 

Nghĩ đến gia súc thu từ Giả phủ, nàng tiếp: “Lại xây thêm vài chuồng gia súc, đến lúc đó chúng sẽ nuôi thêm vài con.”

 

Khai hoang và xây nhà sẽ cần dùng đến ít .

 

, khai hoang! Thiên Mật lập tức quyết định ngoại thành mua núi hoang, ruộng hoang để khai khẩn, việc thể dùng đến nhiều .

 

Có thể nhanh chóng trở thành đại lão bản!

 

Ta đúng là một tiểu linh tinh thông minh lương thiện!

 

Thiên Mật nghĩ đến những loại quả dại mua ở chợ hôm qua, vẫn còn thu mua, nàng mua , dân chúng sẽ hái, đây cũng là một khoản thu nhập.

 

Hạt dẻ ở thời đại thật sự nhỏ, lớn và hấp dẫn như món hạt dẻ rang đường ở kiếp .

 

cũng thể dùng . Sơn , kiwi dại và nho dại Thiên Mật đều thể dùng. Hạt của quả Bát Nguyệt Trá thì quá nhiều, ăn nhả hạt phiền phức, nhưng thể phủ nhận hương vị của nó ngon.

 

Thiên Mật nghĩ cách để dùng hết.

 

Bảo Tiêu ma ma tiếp tục mua.

 

Tiêu ma ma gật đầu lời.

 

Thiên Mật gọi Trần Ngu đến, đưa cho y mười vạn lượng ngân phiếu, bảo y phương Nam thu mua gạo cũ (gạo vụ sớm) chở về kinh thành, cứ chi thêm bạc, càng nhanh càng .

 

Trần Ngu ngây . Thần thái của Vương phi khi đưa mười vạn lượng ngân phiếu cho y cứ như là đưa mười lượng bạc , đơn giản tùy tiện.

 

Y đáp lời , cầm ngân phiếu tìm Bạch Mộ Thần. Việc lớn như y nào dám tự ý quyết định.

 

Bạch Mộ Thần Thiên Mật lấy nhiều bạc như mua gạo, còn là gạo cũ vụ sớm, đây là loại gạo rẻ nhất trong các loại gạo. Người giàu ở vùng ăn mì, nghèo ăn ngũ cốc thô, gạo mua về cho ai ăn đây?

 

nàng thì cử mua là .

 

Trần Ngu vẫn phủ, y phái khác .

 

Bạch Mộ Thần vẫn luôn thắc mắc, Thiên Mật lấy nhiều tiền bạc như ? Nàng khi chạy nạn thì trốn trong núi. Việc mở cửa hàng ăn , những loại dưa quả cũng bán chút bạc. thứ nhất là thời gian lâu, thứ hai là nàng cũng mua nhiều cửa hàng như , thể cân bằng thu chi lắm .

 

Cứ tùy tiện một chút là mười vạn lượng lấy !

 

Nghĩ đến hai cái hang ổ thổ phỉ trống rỗng , chăng nàng cất giấu ? Rồi đó lấy ?

 

Đây chính là một công trình lớn. Lực nàng lớn đến mấy cũng cần thời gian chứ!

 

Ai da! Nghĩ thông, thôi ! Không nghĩ nữa!

 

Chiều, của Lễ Bộ đến phủ mời Thiên Mật chọn tên cho hài tử. Việc vốn dĩ Bạch Mộ Thần chọn là , nhưng Bạch Mộ Thần để nàng chọn.

 

Thiên Mật chọn cho Tiểu Thiên Lâm cái tên Bạch Thiên trạch. Quan viên Lễ Bộ : “Cái tên , là Định Vương điện hạ đặt đấy ạ.”

 

Tiểu Thiên Mỹ tên Bạch Vân Sơ.

 

Tên của hai hài t.ử cứ thế định đoạt.

 

Thiên Mật lấy từ tủ lạnh gian những chiếc chân gà đông lạnh từ tối qua, đến hậu viện bảo Xuân Nhị Thập, Nhị Nhất, Thu Nhị Tam, Nhị Ngũ đến luộc chân gà rút xương.

 

Hỡi chư vị, ăn chân gà rút xương thì tiên hãy đông lạnh mới luộc, đó ngâm nước lạnh để rút xương sẽ lấy nguyên miếng thịt chân gà. Đây là kết luận đúc kết từ thật, tay thật của Trung Hoa đó.

 

Bảo Thu Nhị Tam và Nhị Ngũ lấy hai mươi cân lúa mì về ươm mầm.

 

Nhiều quả dại như , nếu dùng đường thì thể tiêu thụ hết.

 

Kiwi dại chín, đặt vại đất khô ráo vài ngày là thể chín.

 

Nho dại rửa sạch, để ráo nước thêm đường ủ thành rượu nho, Thiên Mật còn lén thêm chút Linh Tuyền thủy.

 

Quả Bát Nguyệt cắt lát, bỏ hạt, phơi khô pha nước uống.

 

Thiên Mật bảo Xuân Nhị Thập gọi thêm vài đến bóc hết hạt dẻ phơi khô.

 

Lương thực trong gian của nàng quá nhiều, đặc biệt là lúa mì, cần chuyển hóa chúng . Nếu bánh bao, màn thầu thì quá mất thể diện của Định Vương phi nàng. Nàng nghĩ một lát, Sa Kỳ Mã và bánh mì sẽ cần dùng đến ít bột mì, đường cần dùng thì sẽ dùng mạch nha.

 

Sơn và nho dại, quả Bát Nguyệt khô đều thể bọc đường thành kẹo hồ lô, để bán bánh kẹp thịt mua kèm. Sản phẩm mắt ngon miệng, chủng loại đa dạng, việc buôn bán sẽ càng thuận lợi.

 

Nàng cũng thể kiếm thêm chút bạc lẻ để tiếp tục khai hoang.

 

Huhu! Thật mất mặt quá, một siêu phú bà như nàng, kiếm từng đồng tiền xu.

 

 

Loading...