Trời Ơi! Ta Xuyên Thành Nữ Thổ Phỉ Béo Khỏe Vô Song - Chương 105: Thái Tử Phi Lai Phỏng.
Cập nhật lúc: 2025-11-19 23:11:52
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rồi nàng lặng lẽ lấy từ gian dầu lạc, đường trắng, cùng nhân óc ch.ó và hạt vừng, dạy Xuân Nhị Thập Sa Kỳ Mã. Món thật sự dễ , chi phí cao, chẳng gì gọi là kỹ thuật cao siêu.
hương vị ngon, Thiên Mật vẫn thích ăn.
Trước tiên dùng bột mì nhào bột, cắt thành hạt nhỏ chiên dầu, nhân óc ch.ó và hạt vừng cũng rang chín, cho đường trắng nước đun tan thành kẹo mạch nha, đó trộn đều những nguyên liệu chuẩn ở theo tỷ lệ thích hợp là .
Đợi nướng thêm nho khô, dùng đường nấu ít hạt dẻ, nghiền thành vụn hạt dẻ, lạc, thêm chút vụn lạc, nguyên liệu tùy ý thêm , hương vị đều ngon, chỉ là để lâu.
Tiện tay còn dùng kẹo mạch nha bọc mấy chục xiên kẹo hồ lô, sơn và nho dại đều , để cùng nếm thử hương vị, lát nữa dỗ hai bảo bối chơi đùa.
Mọi đều lộ vẻ hân hoan, cuộc sống thật quá hạnh phúc, ngày nào cũng đồ ăn ngon.
Xuân Nhị Thập cầm một xiên kẹo hồ lô mà xót xa vô cùng.
“Quận chúa, cái hẳn là đắt lắm !”
Thực hề đắt, món chỉ là bọc một lớp đường mạch nha bên ngoài mà thôi.
Chi phí Sa Kỳ Mã thì đắt hơn một chút. Dầu thực vật ăn ở thời đại thường là dầu vừng, mà thứ đó đắt.
Thiên Mật : “Không , chúng bán thì bán giá cao hơn một chút!”
Bánh ngọt là thứ vốn dĩ ở cổ đại chỉ dành cho giàu ăn.
Thiên Mật sắp xếp xong xuôi bên thì Tiêu ma ma đến tìm nàng, thử cát phục, chọn trang sức cài đầu.
Nàng trở thành mẫu của họ, để mặc mấy nha đầu vui vẻ tưng bừng trang điểm cho nàng.
Còn hai ngày nữa mới là ngày đến Định Vương phủ. Vài ngày , của Định Vương phủ đến tìm Tiêu ma ma đủ thứ chuyện. Nàng còn trách Thiên Mật coi trọng, Thiên Mật thật oan uổng bao!
Nàng nào coi trọng như thế nào chứ! Ngươi gì đều phối hợp còn đủ ? Những lễ nghi phiền phức nàng thật sự chỉ thể phối hợp, nhiều hơn nữa thì thể gì .
Lúc họ chọn xong đồ trang sức cài đầu thì Thái t.ử phi dẫn tiểu thế t.ử đến.
Điều khiến Tiêu ma ma kích động vô cùng.
“Mau, mau sửa soạn cho Quận chúa t.ử tế, lão nô tiếp đón . Đây chính là Hoàng hậu tương lai đó, thể chậm trễ .”
Theo Thiên Mật một thời gian, giờ đây lời của nàng cũng trở nên thẳng thắn hơn.
Bạch Mộ Thần từng , ở kinh thành , cứ giao thiệp nhiều với Thái t.ử phi và Hoàng hậu là , những chuyện khác chẳng gì đáng ngại.
Thiên Mật đối với Thái t.ử phi tự nhiên cũng coi trọng.
Sau khi ăn mặc chỉnh tề, đoan trang, nàng liền dẫn theo hai nha đến khách thất ở hậu viện tiếp khách.
Thái t.ử phi là một dịu dàng hiền thục. Nàng cũng là thê t.ử mà Thái t.ử cưới ở biên quan, là con gái của Tiền tướng quân. Lúc Tấn Vương dẫn đ.á.n.h trả về, biên quan liền giao cho Thái t.ử và Tiền tướng quân. Sau càng đ.á.n.h càng căng thẳng, Thái t.ử cũng dẫn về , biên quan chỉ còn Tiền tướng quân dẫn chống đỡ, đó mới điều Lâm tướng quân đến viện trợ.
Thiên Mật đang định hành lễ, Thái t.ử phi đỡ nàng dậy, thiết : “Hôm qua vốn định gửi thiệp mời đến, nhưng chút chuyện nên gửi. Hôm nay bỗng nhiên đến thăm, phiền ?”
Thiên Mật : “Hoàng tẩu đến lúc nào cũng phiền, nghênh đón còn kịp chứ!”
Tiểu thế t.ử dùng giọng non nớt đáng yêu : “Thím khỏe !”
Điều thật sự khiến Thiên Mật mặt mày rạng rỡ. Nàng thích nhất là tiểu chính thái, đặc biệt là những bé trai ngoan ngoãn, lễ phép, mũm mĩm, còn mặc đồ toát lên vẻ quý khí, tả xiết.
Thiên Mật vội vàng với Hạ Mai: “Đi tìm Xuân Nhị Thập mang những món điểm tâm xong lên đây.”
Tiêu ma ma mang đến.
Thái t.ử phi đến là để tặng quà mừng cho nàng. Người thường thì sẽ gửi lễ vật đến Định Vương phủ ngày yến tiệc, thế nhưng Thái t.ử phi đích đến Quận chúa phủ để tặng nàng, thật sự là quá khách sáo.
Nàng tặng một bộ trang sức cài đầu bằng ngọc trai và ngọc bích chỉnh, vô cùng tinh xảo và mắt, cũng phù hợp với phận của nàng. Thiên Mật thích, khách khí cảm tạ.
Thái t.ử phi mỉm nhẹ, : “Đệ đừng khách sáo nữa. Đến kinh thành ngày nào cũng bận rộn tối mặt tối mũi, cũng chỉ những thứ mới thể an ủi lòng thôi.”
Lời nàng cũng là sự thật. Đạt địa vị cao hơn, hưởng thụ phú quý nhiều hơn, cũng quả thật gánh chịu nhiều vất vả hơn.
Nói thật, Thiên Mật thật sự cảm thấy như đáng! Nàng nào thích kiểu , giàu lắm , thì cứ việc hưởng thụ tài phú.
Chứ dùng tự do, niềm vui để đổi lấy thêm nhiều tài phú.
Thiên Mật tiêu hao tài phú trong gian của nàng.
Hạ Mai bưng Sa Kỳ Mã và kẹo hồ lô đến. Vừa mới xong, đang tỏa hương thơm ngát. Kẹo hồ lô từng xiên từng xiên quả đỏ bọc đường, trông mắt, lập tức thu hút ánh mắt của tiểu thế tử.
Thiên Mật cầm một xiên kẹo hồ lô nho dại đưa cho y. Loại quả chín , quá lớn, y ăn cũng tiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/troi-oi-ta-xuyen-thanh-nu-tho-phi-beo-khoe-vo-song/chuong-105-thai-tu-phi-lai-phong.html.]
Tiểu gia hỏa về phía Thái t.ử phi. Thái t.ử phi gật đầu, y mới nhận lấy và : “đa tạ thím ạ!”
Thiên Mật : “Tiểu thế tử, đừng khách khí!”
Thái t.ử phi : “Những món luôn thơm ngon đến , khiến nhấm nháp mãi thôi!”
Thiên Mật thời đại chuyện thường khách khí, thể quá tin là thật.
Tình hình kinh thành phức tạp, đồng lòng mới thể định cục diện. Thái t.ử phi cũng giao hảo với Thiên Mật, và nàng cũng thật sự thích những món Thiên Mật .
Cảm thấy con nàng thuần phác, đáng quý.
Nàng : “Hoàng tẩu quá khen . Đây cũng chỉ là chút tài mọn mà thôi, hôm nay cũng vài món ăn.”
Thái t.ử phi cũng tỏ hứng thú : “Ồ! Đang ư? Có thể dẫn xem những món như thế nào ?”
Điều đương nhiên thành vấn đề. Thiên Mật cũng tìm hiểu và giao lưu thêm với nàng.
Liền dẫn nàng đến khu chế tác. Bên đó vẫn khá bận rộn, một viện thuốc, một viện mỹ phẩm, một viện đồ ăn.
Đoàn gặp Chung quản sự trở về, chiếc xe bán hàng và nồi chưng cất cồn do Thiên Mật thiết kế đều xong, vặn mang về.
Chung quản sự hành lễ, : “Cái nồi sắt mười chiếc, xe thì phức tạp hơn nên mới một chiếc . Quận chúa xem thấy vấn đề gì thì những chiếc còn sẽ lập tức bắt đầu .”
Thiên Mật tiến lên xem xét, đẩy thử, đều linh hoạt. Đồ vật thời quả thực là nguyên liệu thật, đều là gỗ nguyên khối, chắc chắn.
Vị trí chừa ở trung tâm xe để đặt lò hai mắt thành vấn đề.
Thiên Mật hài lòng : “Cứ theo cái mà ! Lò thì ?”
Chung quản sự đáp: “Nô tài xem qua , hai ngày nữa là xong. Cái theo lô, một thể năm mươi cái.”
Chung quản sự việc cẩn trọng, Thiên Mật dặn giao nồi cho Xuân Nhất, ngày mai bắt đầu chưng cất cồn.
Thái t.ử phi chiếc xe gỗ kỳ lạ , hỏi: “Chiếc xe dùng để gì?”
Thiên Mật đáp: “Ta một món ăn vặt, chuẩn cho mang ngoài bán. Dùng chiếc xe sẽ tiện lợi và an hơn.”
Các gia đình quyền quý ở kinh thành, thậm chí là hoàng thất, đều cửa hàng, trang viên để kinh doanh.
đều là ăn lớn, chuyện đẩy một chiếc xe gỗ nhỏ bán hàng, với phận như Thiên Mật, quả thực là mất thể diện.
Nếu là ngoài thì Thái t.ử phi chẳng gì, nhưng Thiên Mật là cùng chiến tuyến với nàng ở kinh thành, nàng đành nhắc nhở một chút.
Thái t.ử phi nhẹ nhàng chậm rãi : “Đệ , đường đường là Định Vương phi, những món ăn vặt nhỏ bé kiếm bao nhiêu tiền tài? Cứ để trong phủ mà dùng, hoặc đem tặng bằng hữu là . Việc kinh doanh vẫn nên là tiệm mỹ phẩm và t.h.u.ố.c thành phẩm của , một cái thì lợi nhuận cao, một cái thì quan trọng và giá trị.”
Thực lời nàng lý, thời đại đa cũng đều như , thật sự cần thiết chuyện , Thiên Mật cũng thể hiểu.
Chủ t.ử chuyện vốn nô tài xen , nhưng Tiêu ma ma thấy Thiên Mật cúi đầu gì, thực sự nhịn mà : “Lão nô cũng khuyên Quận chúa, việc lợi lộc gì mà còn nhiều chuyện. Quận chúa nàng cần khoản tiền , cũng ảnh hưởng gì đến nàng. những nông dân bán rau, bán đặc sản núi thì cần khoản thu nhập , những đến giúp bán đồ ăn cũng cần khoản thu nhập , điều quan trọng đối với gia đình họ.”
Thái t.ử phi xong chút động lòng, : “Quả đúng là như , là nông cạn .”
Thiên Mật chút đỏ mặt, nàng nào cao thượng đến thế, đây chẳng qua là chuyện nọ xọ chuyện mà thôi.
Nàng ban đầu chỉ một phú bà nhỏ an nhàn, nhưng bây giờ quá nhiều của cải và lương thực chất đống trong tay nàng, thể lưu thông , thực sự .
Đặc biệt là còn nhiều đang vật lộn bờ vực sinh tử, nàng chỉ tiêu tán hết tiền bạc và lương thực.
Làm một phú bà nhỏ an nhàn và lương thiện.
Đoàn mệt mỏi, Thái t.ử phi cũng đang ăn sa chi ma, thơm ngọt ngon miệng. Thiên Mật lấy món chân gà rút xương nàng đó ăn chơi, ăn .
“Món thật sự vị đặc biệt, càng ăn càng ăn nữa.”
, vị chua cay ma lực đó. Thái t.ử phi trải qua một buổi chiều nhàn nhã thoải mái tại phủ Thiên Mật.
Cảm giác nhẹ nhàng giống với cảm giác khi nàng còn là một cô nương nhỏ xuất giá ở nương gia, cần đối phó với những lo toan thế tục, chỉ vô tư lự, đơn giản thuần túy.
Thật khiến mê luyến!
Thiên Mật tặng nàng một hũ nhỏ chân gà rút xương và một lọ nhỏ kem dưỡng da phiên bản đặc biệt mà nàng đó, cùng với nước hoa hương hoa quế. Loại nước hoa lượng hạn, mỗi ngày chỉ năm lọ nhỏ, là món hàng đắt khách của Hồng Nhan Tiếu, và Thiên Mật giữ là loại nàng điều chế từ những bông hoa còn sót đó, mùi hương càng thêm trong trẻo tự nhiên, đồng thời phức tạp và đậm đà hơn, nhiều tầng hương.
“Kem dưỡng da trong tiệm của là loại thông thường, còn đây là loại đặc biệt giữ riêng. Hoàng tẩu thử dùng xem, hiệu quả .”
Thái t.ử phi vui vẻ đón lấy, : “Đa tạ , dung mạo xinh , quả thật còn mở lời xin đấy!”
Hạt Dẻ Nhỏ