Trời Ơi! Ta Xuyên Thành Nữ Thổ Phỉ Béo Khỏe Vô Song - Chương 108: Hảo Bách Vị.

Cập nhật lúc: 2025-11-19 23:11:55
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi trở về Định Vương phủ là đêm.

 

Xuân Nhị và Xuân Tam đưa các tiểu bảo bối nghỉ ngơi.

 

Bạch Mộ Thần : “Phụ hoàng mấy năm nay tai ương, bạc để trả tiền khoai tây cho nàng, liền ban cho nàng ngọn núi phía tây bắc ngoài kinh thành để khai hoang, địa khế mấy ngày nữa sẽ đưa tới.”

 

Thiên Mật vốn dĩ còn hy vọng gì khoản tiền khoai tây, ngờ cả một ngọn núi, cũng tồi, vặn dùng .

 

Thiên Mật ngẩng cằm : “Được, bổn Vương phi sẽ khai hoang!”

 

Bạch Mộ Thần : “Cứ an bài , nàng cần bận tâm chuyện .”

 

Thiên Mật liếc xéo một cái : “Đương nhiên là an bài , nhưng cũng tìm hiểu tình hình một chút, yên tâm ! Ta chừng mực.”

 

Bạch Mộ Thần gật đầu hỏi: “Mật nhi, đêm đó nàng ở Giả phủ thấy dọn đồ của Giả phủ, dọn ?”

 

Người của canh giữ các cửa phủ Giả, nhưng thấy thứ gì dọn ngoài.

 

Thiên Mật sớm nghĩ xong lời giải thích, : “Không a! Ta sợ họ phát hiện nên trốn .”

 

Lúc Tiêu ma ma nước tắm chuẩn xong, liền dẫn xuống.

 

Thiên Mật đang định tắm, Bạch Mộ Thần kéo nàng , kề sát tai nàng hỏi: “Mật nhi, y phục nhỏ nàng mặc ?”

 

Y phục nhỏ? Y phục nhỏ gì? Thiên Mật lúc mới nhớ tên đến phòng ngủ của nàng thấy nàng mặc chiếc váy ngủ hai dây của kiếp .

 

Từ đó Thiên Mật bao giờ mặc nữa, nàng cẩn thận vô cùng.

Hạt Dẻ Nhỏ

 

Nghĩ đến bộ y phục đó, Thiên Mật đỏ bừng mặt.

 

Giọng Bạch Mộ Thần tựa như ma lực, : “Bổn vương thấy nàng mặc! Ngoan nào!”

 

Liền hôn lên dái tai, cổ nàng, cởi bỏ y phục của nàng.

 

Bộ y phục đó ở kiếp là váy ngủ bình thường, ở thời đại vô cùng khoa trương.

 

Thiên Mật thể chịu nổi sự quấn quýt của , chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu.

 

Nàng giả vờ tủ y phục lấy vài bộ y phục tiến phòng tắm.

 

Phòng tắm của Vương phủ lớn, là bể tắm kiểu chìm, hai cái, một bên còn hai thùng gỗ lớn, bên trong chứa nước nóng.

 

Phòng ngủ của họ lớn, ở giữa còn phòng đựng y phục, cách phòng tắm còn một . Thiên Mật an tâm tiến gian tắm suối linh, mặc chiếc váy ngủ hai dây, búi tóc dài lên trở về phòng ngủ.

 

Bạch Mộ Thần nữ t.ử , tựa như tiên nữ hạ phàm, đến giống phàm chốn nhân gian.

 

Chàng định đến ôm nàng, Thiên Mật nhẹ nhàng đẩy : “Đi rửa mặt !”

 

Bạch Mộ Thần khẽ gật đầu phòng tắm!

 

Thiên Mật đ.á.n.h giá phòng ngủ của họ, tấm t.h.ả.m thật tồi, bằng thứ gì?

 

Mà giường của bọn họ thật sự khoa trương, Thiên Mật phát hiện chiếc giường của những gia đình quyền quý thời đại quả thực là một gian phòng, chỉ là gian phòng đặc biệt lớn, ngay cả cửa cũng hai lớp, mà lớp gỗ bên ngoài ánh lên sắc vàng kim, Thiên Mật gõ thử bằng tay, thật sự dày dặn, thứ mà mang về thời hiện đại chẳng đáng giá mấy trăm triệu ư!

 

Bạch Mộ Thần nhanh chóng từ phòng tắm bước , khoác bộ xiêm y màu trắng ngà, trán còn vương vài vệt nước lau khô.

 

Chàng bước tới thẳng thừng kéo nàng lòng, bộ áo ngủ hai dây của Thiên Mật căn bản cần cởi, bên bên đều che .

 

Thiên Mật vô cùng hối hận vì nên mặc bộ y phục , một thanh niên hai mươi, hai mốt tuổi căn bản thể trêu chọc như .

 

Kế tiếp, Thiên Mật sai Thu Nhất và Xuân Nhị Thập sắp xếp việc kinh doanh xe bán đồ ăn vặt, dời nơi sản xuất đến sân nhà chép sách, còn việc tuyển thì đến phố Bắc nghiêm ngặt chọn lọc, cần những bách tính nghèo khổ thật thà, thống nhất phát cho họ y phục và giày dép, mỗi đều đeo một lớp khẩu trang vải, xe bán đồ ăn vặt đều thống nhất tên gọi: Hảo Bách Vị.

 

Mà Thiên Mật ở trong phủ bài trí Vương phủ theo ý thích của , đặc biệt là noãn phòng, thiết kế bán lộ thiên, bên trong đặt bàn , chiếc ghế sofa lười của nàng, một buổi chiều nắng ấm pha , sofa thưởng thức mỹ vị, sách, ngắm hai tiểu bảo chơi đùa đất, cuộc sống thật tồi.

 

Trong noãn phòng còn quây một khoảnh đất, là do Thiên Mật yêu cầu từ , nàng trồng một dâu tây, cà chua bi, dưa chuột, ớt, hành gừng tỏi và các loại rau quả khác, lượng cơ bản là trồng đầy một sân bóng đá, đủ dùng !

 

Vài ngày , địa khế ngọn núi của Thiên Mật về tay, nàng sai Thu Nhất chiêu mộ chuẩn khai hoang, Xuân Nhất sắp xếp việc sản xuất mỹ phẩm và rượu chưng cất dời đến noãn phòng của Vương phủ.

 

Rồi thêm bánh mì và bánh gà.

 

Thật là một cuộc sống của phú bà hảo!

 

Thiên Mật đắc ý giang sơn dựng nên, tệ, nhậm chức CEO .

 

Ha ha ha! Nàng đắc ý vang!

 

Nàng hóa trang thành một tiêu sái công t.ử chuẩn ngoài dạo chơi, tiện thể xem ngọn núi của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/troi-oi-ta-xuyen-thanh-nu-tho-phi-beo-khoe-vo-song/chuong-108-hao-bach-vi.html.]

 

Vừa phe phẩy quạt, sải bước chân bất cần đời, về phía phố thị, đường phố hôm nay dường như sôi động, nàng thỉnh thoảng thấy các phụ nhân dắt con cầm những xâu kẹo hồ lô, hân hoan bước , mặt là nụ rạng rỡ hạnh phúc.

 

Thiên Mật mỉm lắc đầu, ai cũng , khi còn nhỏ đều dễ dàng thỏa mãn đến thế, cầm một xâu kẹo hồ lô cứ như thể cả thế giới, đặc biệt là khi Cha nương mua cho, bởi đó là tình yêu của Cha nương.

 

Rốt cuộc là Cha nương yêu con nhiều hơn, con yêu Cha nương nhiều hơn, câu trả lời quá rõ ràng.

 

Càng về phía chính phố càng náo nhiệt, dòng càng lúc càng đông.

 

“Kẹo hồ lô đây, kẹo hồ lô đây, ngon mắt!”

 

“Bánh kẹp thịt đây, bánh kẹp thịt thơm ngon tuyệt vời, mới lò nóng hổi, một cái là thèm nhỏ dãi!”

 

“Bánh sa kê mã, bánh sa kê mã, bánh sa kê mã thơm ngọt!”

 

“Chủ quán, một cái bánh kẹp thịt, thơm quá!”

 

“Cha, con kẹo hồ lô! Cha ơi!”

 

“Tướng công, cái bánh sa kê mã thơm ngọt mềm dẻo, chúng mua ít về cho bà bà ! Bà nhất định sẽ thích!”

 

Thiên Mật thấy việc kinh doanh của họ đều , vô cùng hài lòng!

 

Các tiểu thương đều mặc đồng phục mới tinh, quần mới, giày mới, y phục đều thêu thống nhất chữ “Hảo Bách Vị”, ai nấy đều mang vẻ mặt hạnh phúc, cuộc sống tràn đầy hy vọng hơn.

 

Thiên Mật đến tiệm sách liền thấy nhiều vây quanh đây.

 

“Hứa chưởng quầy, kỳ truyện tập ba mà nữa thì độc giả sẽ đến gây rối mất, cầu xin ngươi thương xót !”

 

Hứa Phi Yến an ủi : “Kính thưa các vị chưởng quầy, những chép sách chúng chiêu mộ chép đến mòn cả bút , các vị cũng thấy đó, mỗi ngày chúng xuất bản bao nhiêu sách? Nhà nào của các vị thể ? Mạng của chép sách cũng là mạng mà! Thôi , khi nào sách mới sẽ thông báo cho ngay. Xin hãy chờ thêm một chút!”

 

Mọi đành chịu, bọn họ quả thật bận rộn mỗi ngày xuất bản nhiều sách như , nhiều cuốn đều là những tàng thư chỉ trong các gia đình quyền quý, chịu chép để bán là quá .

 

Hứa Phi Yến đắc ý thở dài! Ai! Việc kinh doanh quá cũng là một nỗi khổ tâm !

 

Ai thể hiểu nỗi khổ của chứ!

 

Tuy kiếm tiền, nhưng việc cũng nhiều lắm!

 

Tuy kiếm tiền, nhưng cũng mệt lắm!

 

Tuy kiếm tiền, ………

 

Thiên Mật dáng vẻ đắc ý của nàng liền bật !

 

“Phi Yến, lắm đó!”

 

Mắt Hứa Phi Yến sáng rực, dù Thiên Mật đổi dung nhan, nàng vẫn thể giọng của nàng, nàng kinh ngạc reo lên: “Thiên Mật tỷ, tỷ vẫn khỏe chứ? Tỷ phu bắt nạt tỷ ?”

 

Ô ô ô! Bị bắt nạt , ngày nào cũng bắt nạt.

 

Hứa Phi Yến luôn cảm thấy Bạch Mộ Thần hung dữ, ánh mắt nàng lúc , cứ như lấy mạng nàng .

 

Thiên Mật ngẩng cằm : “Đùa gì chứ, tỷ tỷ của ngươi là ai, vấn đề nào mà một cước của giải quyết , thì thêm một cước nữa, ở ngoài thì gọi là Minh Nguyệt đại ca.”

 

Hứa Phi Yến tin lời, nàng ha ha ha lớn, vẫn là khi Thiên Mật tỷ ở đây thì sảng khoái nhất.

 

Nàng hưng phấn báo cáo: “Minh Nguyệt đại ca, cho nha! Chúng phát tài , kỳ truyện tập một, tập hai đều bán chạy, còn cả các thương nhân từ ngoài tỉnh đến lấy hàng nữa! Những tàng thư của chúng bán cũng ! Giờ chỉ đến tiệm sách xem qua một chút đến nhà chép sách, chép sách căn bản chẳng kiếm bao nhiêu tiền, ai!”

 

Thiên Mật hỏi: “Trong những chép sách phu lang mà ngươi chọn ?”

 

Hứa Phi Yến hiếm khi đỏ mặt.

 

Nàng ho khan : “Không , bây giờ chỉ kiếm tiền, ai cũng thơm bằng bạc.”

 

Lúc Vương T.ử Thiện đến tiệm sách thấy Hứa Phi Yến và một mỹ thiếu niên đang mật , bước tới với Hứa Phi Yến: “Hứa chưởng quầy, ngươi sắp đến nhà chép sách ? Tại hạ mượn một cuốn sách.”

 

Hứa Phi Yến thấy Vương T.ử Thiện liền đỏ mặt : “Chốc lát nữa sẽ , Vương công t.ử xin đợi chút.”

 

Hứa Phi Yến mắt lấp lánh Thiên Mật : “Minh Nguyệt đại ca, hôm nay đến nhà chép sách ? Chúng cùng !”

 

Thiên Mật còn việc khác nên : “Ta sẽ , còn việc, khi nào rảnh thì đến tìm chơi!”

 

Hứa Phi Yến vui vẻ : “Không thành vấn đề!”

 

Hai mật đến lạ, Vương T.ử Thiện thế nào cũng thấy mối quan hệ của họ hề tầm thường.

 

 

Loading...