Trời Ơi! Ta Xuyên Thành Nữ Thổ Phỉ Béo Khỏe Vô Song - Chương 75

Cập nhật lúc: 2025-11-19 00:35:40
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phiêu Hương Lâu.

 

Thiên Mật đang thử lễ phục. Có vài kiểu, nàng đang thử một bộ màu hồng cánh sen. Thật sự mà , công phu chế tác, chất liệu vải vóc loại nàng mua ở thời hiện đại thể so sánh , đặc biệt là hoa văn, từng đường kim mũi chỉ đều thêu thùa tỉ mỉ cẩn thận.

 

Thiên Mật bộ y phục , chắc chắn đắt tiền. Làm phú bà thật sướng. Nàng soi trong gương đồng, hắc hắc hắc! Tự mãn : "Ta đây nhất thiên hạ!"

 

Bộ lễ phục vô cùng phức tạp, đến nỗi khi mặc cần Xuân Nhất, Hạ Mai và Hạ Lan ba mới mặc xong. Mặc bộ thật sự nóng.

 

Thiên Mật giờ đây hiểu vì xưa mùa hè cũng mặc nhiều lớp như , bởi vì họ thiếu một chiếc áo lót. Chỉ vì vòng n.g.ự.c quá lộ liễu mà mặc hết lớp đến lớp khác. Sao mặc thẳng một chiếc áo lót cho xong?

 

là! Ánh mắt nàng sáng bừng! Một ý tưởng kiếm tiền lóe lên!

 

Đây là một việc kinh doanh lợi nhuận thấp, mệt mỏi và dễ giả, bổn phú bà thèm để mắt tới.

 

Tiêu ma ma vị chủ t.ử mới , tuy là một quả phụ, nhưng nhan sắc e rằng ở kinh thành ít ai thể sánh bằng.

 

Hoàn giống sinh nở hai đứa con. Nàng trông vẻ là đơn giản, cần cho nàng tình hình kinh thành hiện tại.

 

Ai! Bệnh cũ tái phát , một đơn giản từ một dân thường trở thành quận chúa ?

 

tình hình kinh thành vẫn từ từ cho nàng .

 

Tiêu ma ma mỉm : "Quận chúa thật sự là một mỹ nhân hiếm !"

 

Ngay cả quen mỹ nhân trong cung như bà cũng thừa nhận, vị quận chúa thật sự , mắt như trời, da như tuyết.

 

Bà tiếp tục : "Quận chúa nhờ công lao, do Định Vương xin công phong thưởng mà . Ở kinh thành , của hoàng phái. Mà hoàng gia hồi kinh cũng mới hơn một năm, những quý nhân quyền thế trong kinh thành chỉ hoàng gia. Võ tướng trong kinh thành đều xuất từ biên quan, còn văn quan là các thế gia."

 

Thiên Mật lắng Tiêu ma ma phổ cập kiến thức về nhân sự kinh thành. Từ xưa đến nay, chốn kinh thành vốn đầy rẫy hiểm sâu, nàng nghiêm túc lắng .

 

Đây là đang nhắc nhở nàng khi giao thiệp với phe văn quan chú ý cẩn thận ?

 

Tiêu ma ma đúng là một am hiểu kinh thành! Bà kể cho Thiên Mật về vài thế gia lớn trong kinh thành, cùng các mối quan hệ gia tộc của sáu vị Thượng thư bộ. Thiên Mật cảm thấy đại não của thể xử lý những điều phức tạp đến .

 

Nàng mặc kệ, chọc tới nàng thì thôi, còn nếu chọc tới nàng, nàng cũng sẽ khách khí. Nàng đến kinh thành là để sống cuộc đời phú bà hạnh phúc, chứ để chịu đựng sự tức giận.

 

Kim Văn Văn khi hồi kinh lập tức dâng thiệp cung. Nàng gặp Hoàng hậu, chỉ thể gặp Nhiễm ma ma bên cạnh Hoàng hậu. Nàng nhân cơ hội gièm pha Thiên Mật.

 

Nhiễm ma ma từ nhỏ theo Hoàng hậu, Hoàng hậu tin tưởng bà.

 

Kim Văn Văn từ khi nhà qua đời, đều do Nhiễm ma ma đưa nàng về sống trong Vương phủ, giống như con gái của bà . Nàng bỏ một tiền lớn mua đủ loại lễ vật đến thăm Nhiễm ma ma, khiến bà vui mừng khôn xiết.

 

Kim Văn Văn quan tâm sức khỏe của bà như một con gái, hỏi bà mệt mỏi trong cung . Hai trò chuyện chuyện nhà, trông giống hệt một cặp nương con.

 

Nhiễm ma ma hỏi nàng ở bên ngoài thế nào.

 

Kim Văn Văn : "Con đều . Lần đại ca thương nặng, may mà Thiên đại phu y thuật cao siêu cứu sống . Bằng con còn ca ca nữa ."

 

Nhiễm ma ma : "Chiến trường là như đó, đao kiếm vô tình, cứu về ."

 

Kim Văn Văn dường như vô tình : "Ma ma, ? Thiên đại phu chính là Trường Phong quận chúa hiện giờ. Nàng quả là hoa nhường nguyệt thẹn, dung nhan tựa thần tiên ! Tuy là một quả phụ con, nhưng khi ở trong quân doanh ai là dung mạo của nàng mê hoặc cả."

 

Kim Văn Văn dám gì về Bạch Mộ Thần, ngược sẽ tự chuốc lấy rắc rối cho . về Thiên Mật thì khác, nhưng nàng cũng nhiều, chỉ điểm đến đó là dừng.

 

Sau đó tiếp tục trò chuyện chuyện nhà với Nhiễm ma ma.

 

Nhiễm ma ma cũng là tinh tường, chỉ đoán một chút đứa trẻ và Trường Phong quận chúa e là hiềm khích. Là đứa trẻ do bà tự tay nuôi lớn, còn tâm đầu ý hợp, bà đương nhiên sẽ suy nghĩ cho nàng.

 

Kim Văn Văn khỏi cung, đầu tòa thành cung nguy nga cao lớn. Nơi đây ở những quyền thế nhất thế gian, mà thì quá đê hèn, thể ảnh hưởng gì! Nàng cần đồng minh.

 

Ngày hôm , nhị cữu cữu Thiên Đại Bưu cùng Thu Nhất và vài Thu khác quen với việc mua sắm nhu yếu phẩm hằng ngày của Quận chúa phủ. Cả đoàn đông đúc cùng ngoài.

 

Xuân Nhất cũng dẫn vài Xuân khác quen với khu vực xung quanh. Thiên Mật cũng dẫn Hứa Phi Yến, Trần Miểu Miểu và Hạ Mai cùng dạo phố. Hạ Mai khá quen thuộc với kinh thành, khi bán cung, nàng sống ở kinh thành nhiều năm. Gia chủ suy tàn rời kinh nàng mới bán .

 

Kinh thành phồn hoa náo nhiệt, đường phố rộng rãi, hai bên cửa hàng đủ loại mặt hàng. Đây là Thanh Hà huyện thể sánh bằng. Vải vóc y phục của ba họ là do cung đình ban thưởng đây, nhưng kiểu dáng thời.

 

Thế là Thiên Mật dẫn họ bắt đầu mua, mua, mua! y phục mua, mua, mua; trang sức mua, mua, mua; đồ trang sức đội đầu mua, mua, mua.

 

Hạ Mai chủ t.ử là quận chúa mới phong, đây chỉ là con gái của một tiểu tiêu sư, theo lý là xuất nghèo khó, ngờ hào phóng đến . Thấy thứ gì thích là hai lời liền đưa bạc, chỉ mua cho mà còn mua cho hai vị tiểu thư, mua cho lão gia, mua cho lão phu nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/troi-oi-ta-xuyen-thanh-nu-tho-phi-beo-khoe-vo-song/chuong-75.html.]

 

Hạt Dẻ Nhỏ

Điều khiến Hạ Mai cạn lời nhất là tại một vị quận chúa khi ngoài mang nhiều bạc như , nên để họ mang đến tận phủ, tay cao quý của quận chúa nên cầm những thứ tục vật .

 

Những cửa hàng , chỉ cần để địa chỉ là họ sẽ giao đến tận phủ, dịch vụ vô cùng.

 

Đi dạo mỏi chân, họ tìm đến một tửu lầu lớn nhất ở trung tâm phố – Phiêu Hương Lâu để dùng bữa. Tửu lầu ba tầng, trang trí đặc biệt xa hoa, nhưng lúc đến giờ ăn nên còn đông. Thiên Mật gọi một bao sương ở tầng hai dựa phố, ba vô cùng hứng thú, thưởng thức các món ăn của tửu lầu cao cấp kinh thành, sẽ .

 

Họ mở thực đơn xem, giá cả thật đáng kinh ngạc, một món ăn bình thường thôi cũng đủ cho một dân thường ăn cả năm trời .

 

Hứa Phi Yến ngừng tặc lưỡi, đây là ăn vàng chứ !

 

Thiên Mật gọi bốn món và một canh, đều là các món đặc trưng ở đây. Đến thì ăn món đặc sản của nơi đó là thói quen của Thiên Mật, để tìm hiểu nét đặc sắc của địa phương.

 

Các tiểu nhị ở tửu lầu kinh thành đều huấn luyện kỹ càng, đặc biệt nhiệt tình và chu đáo. Cầm thực đơn nàng gọi, liền : "Dạ , mấy vị tiểu thư xin đợi lát." Rồi sắp xếp món ăn.

 

Hạ Mai : "Tửu lầu mở gần năm mươi năm , là sản nghiệp của Vương gia. Ở kinh thành cũng nổi tiếng."

 

Vương gia cũng là một thế gia lâu đời ở kinh thành, chỉ là mười mấy năm nay nhân vật tài giỏi nào xuất hiện nên sa sút, giờ chỉ còn việc kinh doanh là tạm .

 

Chẳng bao lâu , món ăn mang lên. Thiên Mật cứ nghĩ món ăn kinh thành sẽ bày biện, trang trí tinh xảo, nhưng hóa họ hề cầu kỳ, chỉ là những món ăn thực chất, nguyên liệu tươi ngon, chỉ đồ dùng bữa là đặc biệt tinh xảo.

 

Thiên Mật nếm thử mùi vị, quả nhiên ngon, đủ tươi, nhưng hương vị khá đơn điệu. Thật sự mà , trong thời đại .

 

Hứa Phi Yến cẩn thận nếm một miếng : "Thiên Mật tỷ, với hương vị và giá cả thế , Nhất Phẩm Tiên của chúng mà đến kinh thành mở tửu lầu chắc chắn sẽ đắt khách."

 

Thiên Mật mỉm , đúng là thể.

 

Đang dùng bữa thì thấy bên ngoài ồn ào. Một tửu lầu cao cấp như mà bên ngoài cãi .

 

"Ối chao! Đây chẳng là kẻ man rợ từ cái xó xỉnh quê mùa nào chạy ?"

 

"Sao thể chứ? Là phượng hoàng vàng bay từ trong núi đó."

 

"Chỉ là kẻ thô lỗ động tay động chân thôi."

 

Thiên Mật chớp mắt, cái lời thoại nàng cứ thấy như đang mắng ?

 

Nàng thò đầu ngoài cửa sổ . Một đám nữ t.ử đang cãi vã. Một bên ba nữ t.ử cùng vài nha , bên chỉ hai nữ tử, nha .

 

Hai nữ t.ử tức đến đỏ mặt.

 

Nữ t.ử nhỏ tuổi hơn mắng: "các mới là man rợ!"

 

Nói liền xông lên đ.á.n.h .

 

Cô nương lớn tuổi hơn vội vàng kéo nàng .

 

Họ cãi liền thu hút nhiều vây xem, những cửa sổ gần đó cũng nhiều đang , bàn tán xôn xao.

 

"Lâm Bất Khuất tướng quân dẫn binh biên quan, con gái của ông cô nương Trần gia vây hãm."

 

"Hắc hắc! Có trò xem !"

 

Thì đó là con gái của Lâm Bất Khuất tướng quân.

 

"các xem, hở chút là động thủ đ.á.n.h , đây man rợ thì là gì? Cả nhà đều là man rợ."

 

Lâm Bất Khuất tướng quân khi hồi kinh cãi với Trần đại nhân Hình bộ Thượng thư. Ông cãi thắng thì liền đ.á.n.h Trần đại nhân một trận.

 

Hoàng thượng liền phái ông biên quan, họ trở về, biên quan quả thật là thiếu .

 

Cô nương lớn tuổi hơn : "Các tướng sĩ giữ gìn biên quan man rợ, Trần cô nương, hãy chú ý lời lẽ của ."

 

Cô nương Trần gia ý định lành, nàng lạnh : "Một lũ bẩn hôi thối, cầm đao, suốt ngày động tay động chân, đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c, man rợ thì là gì? Một lũ hiểu chút lễ nghi nào, man rợ khai hóa thì là gì? Một lũ chút giáo dưỡng nào, man rợ thì là gì?"

 

Thiên Mật thật sự thể thêm nữa.

 

"Vậy chính cái lũ bẩn hôi thối đó ở biên quan đang bảo vệ sự bình an của quốc gia , bảo vệ sự an của bá tánh trong nước, mới thể để bình an vô sự ở đây mà buông lời c.h.ử.i rủa đó ? Người các tướng sĩ biên quan bảo vệ mà cảm kích, đây chính là cái gọi là giáo dưỡng của ? Vậy cái giáo dưỡng của Trần gia thật sự khiến dám khen ngợi."

 

 

Loading...