Trời Ơi! Ta Xuyên Thành Nữ Thổ Phỉ Béo Khỏe Vô Song - Chương 94: Kinh Thành Nổi Gió.
Cập nhật lúc: 2025-11-19 14:38:30
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AsVul7anR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai vui vẻ dùng bữa, hương vị món ăn trong phủ quận chúa quả thực tuyệt hảo, Bạch Mộ Thần thích, đặc biệt là món chân gà , xương, nhưng dai ngon, chua cay sảng khoái.
Thiên Mật đang ăn cơm thì chợt nghĩ điều gì đó, Bạch Mộ Thần hỏi: “Bạch Mộ Thần, những biểu diễn ngày mai liệu gặp nguy hiểm ?”
Bạch Mộ Thần đáp: “Ta sẽ phái một đội bảo vệ họ! Ở kinh thành ai dám tay cứng rắn đối phó với họ, việc trao nhược điểm cho khác, họ sẽ .”
Cũng , vì vài nhạc sư nhỏ bé mà động can qua lớn, chẳng sẽ tạo cơ hội cho Bạch Mộ Thần thu thập bọn chúng , bọn chúng ngốc đến thế.
Sau bữa tối, hai cùng chơi đùa với hai tiểu bảo bối, tiểu Thiên Mỹ cũng bắt đầu gọi: “Hai, hai!”
Khiến Thiên Mật vui mừng khôn xiết!
Bạch Mộ Thần dỗ dành chúng : “Nào, gọi phụ vương!”
Cho đến khi hai bảo bối đều mệt lử, Xuân Nhị và Xuân Tam mới đưa chúng ngủ.
Bạch Mộ Thần sống hơn hai mươi năm từng cảm thấy cuộc sống tươi và trọn vẹn đến .
Vu Thu đến tìm Bạch Mộ Thần báo cáo sự việc, Thiên Mật phòng tắm tiến gian tắm rửa. Hôm nay Bạch Mộ Thần vẫn còn ở đây, nàng dám chậm rãi ngâm , gian là bí mật của nàng, nàng tắm rửa xong đồ ngủ liền bước .
Thiên Mật tìm hiểu kỹ về sách vở thời đại , nàng lật xem một lát, c.h.ế.t tiệt, sách vở thời đại cho dù ngươi chữ cũng chắc hiểu , thật hiểu nổi, sách vở ho như thể một cách dễ hiểu hơn chút chứ?
May mà kỳ đàm của nàng ai cũng thể hiểu, nếu chắc chắn sẽ bán .
Bạch Mộ Thần trở về thấy nàng đang sách, liền từ phía ôm lấy nàng, cằm tựa vai nàng, khẽ hỏi: “Mật nhi đang xem gì thế?”
Thiên Mật đưa mặt sách cho xem, đó là cuốn 《Vân Tập》. Bạch Mộ Thần kỳ lạ hỏi: “Cuốn sách nàng hiểu ư?”
Thiên Mật lắc đầu, hiểu mới là lạ!
Bạch Mộ Thần vô liêm sỉ khẽ: “Vậy thì đừng xem nữa, cùng phu quân tắm!”
Thiên Mật sở thích , mặt đỏ bừng, đẩy tự !
Hắn thầm nàng là hổ giấy, lúc đó còn dám trêu chọc , hừ!!!
Đợi Bạch Mộ Thần bước từ phòng tắm, chỉ mặc một chiếc quần cộc, ôm lấy Thiên Mật đặt lên .
Hắn dựa cổ Thiên Mật khẽ hít hà.
“Mật nhi, nàng thơm quá!”
Rồi hôn lên cổ nàng, tai nàng.
Thiên Mật mặt đỏ bừng, tim đập nhanh, nhưng nghĩ đến chi tiết c.h.ế.t tiệt , nàng bình thường ngâm nước linh tuyền căn bản cần sữa tắm cũng sạch sẽ tinh tươm, hôm nay là tắm vòi sen nên mới dùng sữa tắm, đều là loại sẵn mùi hương.
Nàng khẽ : “Ta một loại nước hoa thử dùng đó!”
Bạch Mộ Thần chẳng để ý đến điều , nâng cằm nàng lên hôn xuống.
Tay cũng ôm lấy vòng eo thon thả của nàng, từ từ di chuyển nàng.
Khi Thiên Mật mơ mơ màng màng, dừng .
Khẽ : “Mật nhi, gọi phu quân!”
Thiên Mật từ từ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm của Bạch Mộ Thần, trong đó tràn đầy d.ụ.c vọng.
Nàng khẽ : “Phu quân!”
Ngày hôm , trời quang mây tạnh, là một ngày trời, hôm nay quả là một ngày trọng đại.
Hứa Phi Yến nhiệt tình phấn chấn chỉ huy các tiểu hỏa kế trong cửa hàng khuân những cuốn sách mới hôm nay lên xe ngựa.
Hôm nay nàng tay thi triển tài năng, kiếm thật nhiều tiền!
Nàng còn hẹn Kim Văn Văn đến cửa hàng của chơi, xem nàng kiếm tiền, tặng nàng hai cuốn sách để giải khuây!
Bành Đan cũng dẫn đến từ biệt Thiên Mật, hôm nay cũng là một ngày trọng đại của nàng .
“Vương phi an hảo, chúng nô tỳ học khúc nhạc , hôm nay nhất định sẽ dựa nó mà vững trong giới âm nhạc kinh thành.”
Thiên Mật gật đầu : “Tốt, ngươi cũng yên tâm, việc sắp xếp thỏa !”
Bành Đan hành lễ : “Đa tạ Vương phi.”
Rồi nàng dẫn rời !
Những kể chuyện trong Định Vương phủ cũng lượt lên đường!
Đoàn hát vẫn đang khẩn trương luyện tập!
Hát lên điệu tuồng: “Kẻ hàn môn khổ học bao năm, một mai hóa rồng bay lên trời xanh.”
Hôm nay là bước ngoặt đắc ý trong cuộc đời của Nguyễn Đông Lai!
Kinh thành hôm nay cũng như ngày thường, dân từ sáng sớm bận rộn.
Đại nương bán bữa sáng mở lồng hấp bốc nghi ngút đưa bánh bao cho những đang vây quanh, nhiệt tình chu đáo.
Các tiểu nhị trong lâu cầm khăn lau bàn, lau cửa sổ, thấy khách quen ngang qua liền chào hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/troi-oi-ta-xuyen-thanh-nu-tho-phi-beo-khoe-vo-song/chuong-94-kinh-thanh-noi-gio.html.]
“Lý gia, hôm nay sách mới mở giảng đấy ạ! Lát nữa lão nhân gia hãy ghé nhé!”
Lý gia dắt ch.ó tản bộ : “Được thôi! Lát nữa sẽ đến!”
Chưởng quỹ của lâu đối diện đang chỉ huy tiểu hỏa kế treo tấm biển ghi: “Hôm nay sách mới mở giảng, khúc nhạc mới khai ca.” lên tường.
Xe ngựa của Hứa Phi Yến đang đường đến hiệu sách, Thu Nhất với các chưởng quỹ cửa hàng phố: “Ngưu chưởng quỹ, kỳ đàm bổ sung hàng , hôm nay còn sách mới lên kệ, vô cùng đặc sắc và ho đấy ạ!”
“Được thôi! Ta sẽ đến ngay, nhớ giữ phần cho nhé!”
“Được! Phải nhanh lên nhé! Bằng e là giữ !”
“Được thôi!”
Kim Văn Văn cũng như hẹn mà đến hiệu sách, nàng tiểu hiệu sách , mặt khó giấu nổi vẻ chê bai!
Nữ nhân quả thực tự yêu lấy , cứ như sợ khác nàng là thương nữ, còn đích đến thư phố bán sách, thật là bệnh trong đầu!
Nàng nặn một nụ bước thư phố.
“Phi Yến, lâu gặp! Ngươi ở Kinh thành vẫn chứ?”
Hứa Phi Yến đang bày sách, thấy Kim Văn Văn đến, lập tức đặt sách xuống niềm nở chào hỏi nàng.
“Văn Văn, ngươi đến ! Lâu gặp ngươi! Hãy đến xem thư phố của .”
“Văn Văn, tặng ngươi hai cuốn sách cho khuây khỏa! Đây đều là sách đấy!”
Đáng tiếc Kim Văn Văn coi trọng, nàng cầm lấy sách lật qua loa : “Ta sẽ về nhà từ từ xem! À mà, gần đây Định Vương phi vẫn khỏe chứ? Thật ngờ Quận chúa một đêm trở thành Định Vương phi.”
Hứa Phi Yến đáp: “Phải đó! Thiên Mật tỷ là nữ t.ử nhất đời, coi như gã hời!”
Kim Văn Văn nhất thời gì! Nàng cũng mất cơ hội báo tin! Cho dù báo tin cũng chẳng đổi gì.
Kế hoạch mới diễn nửa buổi sáng, chuyện lan rộng khắp nơi. Các lâu lớn đều chật kín khách quý, đang lắng cuốn sách mới: “Trạng nguyên hưu thê!”
Ban đầu chẳng ai thấy gì lạ, càng càng rõ ràng, trao đổi ánh mắt với , đây là chuyện !
E rằng Kinh thành sắp nổi phong ba !
Lại suy xét đến cái tên, Nguyễn Tây Quy, Trạng nguyên! Tăng Thái sư!
Chẳng đây là chuyện của Nguyễn Trạng nguyên ? Chàng sớm lập thê sinh con ư? Vậy thì, cháu gái của Giả Thái sư chẳng là ?
Trà lâu lập tức trở nên náo nhiệt!
Câu chuyện quá chấn động! Nhất định hết!
Cuối cùng khi đến đoạn xử án Nguyễn Tây Quy, lúc Tăng Thái sư phái uy h.i.ế.p quan viên, kể chuyện bắt chước vị thẩm lý quan, vứt cái vỗ kinh mộc xuống giận dữ : “Làm quan vì dân chủ, chi bằng về nhà bán đậu phụ!”
Khán giả bên vỗ tay nhiệt liệt! Thật sảng khoái!
Hạt Dẻ Nhỏ
Mọi đều thích những vị quan như , tuy chỉ là kể chuyện, nhưng ai nấy đều cảm thấy thỏa mãn!
Kể đến đây là hết , hậu sự thế nào, chiều nay sẽ tiếp tục kể nửa , chiều nay sẽ tiếp tục khai giảng.
A a a! A a a! Quá đáng thật! Đang đến đoạn gay cấn nhất thì kết thúc!
Rồi chưởng quỹ hì hì bước .
Bảo chớ nóng vội! Chớ nóng vội! Trước hết hãy uống chút ! Tiếp theo là khúc ca, cũng mang tên “Trạng nguyên hưu thê!”
Ồ! Mọi lập tức hứng thú hẳn lên!
Nhạc sư bước !
Tiếng đàn cất lên, thê lương uyển chuyển, như như than, dư âm lượn lờ!
Ta bầu bạn cùng Trạng nguyên đèn sách khổ !
…
Từng tiếng ca vang lên, từng giọt lệ rơi xuống!
Khán giả ai nấy đều đến nước mắt nhạt nhòa, vị trạng nguyên quả là liêm sỉ, ai cũng “tào khang chi thê thể bỏ!”, mà gã là một kẻ vong ân phụ nghĩa, ngay cả nguyên phối sinh con đẻ cái cũng dám ruồng bỏ, hạng cũng xứng trạng nguyên , thật chẳng gì.
Khi khúc ca kết thúc, đều chìm đắm trong giai điệu mà thể dứt , với vẻ mặt bi thương bước khỏi lâu, hẹn chiều đến kết cục của câu chuyện !
Ai! Chuyện là chuyện! Chẳng vị Nguyễn Trạng nguyên thật sự vô cớ hưu bỏ tào khang chi thê của .
Tiểu thư Giả phủ thật quá vô liêm sỉ! Dựa quyền thế của mà cướp đoạt phu quân của khác.
Giả phủ quả thật quá ỷ thế h.i.ế.p !
Cái lũ thanh quý gia tộc ch.ó má gì chứ, một bụng mưu mô hiểm ác!
Kết quả khỏi lâu thì thấy quan phủ bắt giữ một , trông vô cùng chật vật.
“Nguyễn Trạng nguyên, ngươi vô cớ hưu thê, nguyên phối thê t.ử ngươi cáo lên quan phủ ! Hiện tại bắt ngươi về quy án.”
Vốn dĩ từ Lại Bộ đến nha môn Hình Bộ đường tắt để , nhưng hiểu sai dịch hôm nay như đường, cứ thế ép Nguyễn Đông Lai nửa vòng Kinh thành.