Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 127: Cô ta là kẻ phản đồ

Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:42:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Những thứ các cứ chia mà ăn!"

Lục Viễn Chu bảo trong căn cứ lấy vài cái bánh bao và nước khoáng, đưa cho Vương Chí Thành và những bạn của .

"Oa, là bánh bao, bánh bao mới biến chất!"

Nơi thật sự đồ ăn!

Vương Chí Thành những chiếc bánh bao trắng mềm xốp mắt, đôi tay run rẩy vì kích động. Mấy ngày nay, họ tìm nhiều thức ăn, nhưng tất cả đều mốc meo, thể ăn .

"Lục ca! Cảm ơn!"

Vương Chí Thành vô cùng xúc động. Trong khoảnh khắc mừng sợ , diễn tả niềm vui sướng trong lòng như thế nào.

Những từng trải qua ngày tháng đói khổ sẽ thể cảm nhận nỗi đau của cái bụng trống rỗng, cũng sẽ thức ăn quý giá đến nhường nào. Vào lúc , sẵn lòng chia sẻ thức ăn cho họ, quả thực chính là cha tái sinh!

"Ha ha ha, về chúng sẽ bao giờ đói nữa đúng ?"

Căn cứ trông sạch sẽ, gương mặt của những sống sót cũng hồng hào. Nơi chắc chắn nguồn thức ăn dồi dào. Vương Chí Thành tin rằng nếu đúng như , thể sống cuộc sống lo ăn uống như đây.

Nhìn từng chiếc bánh bao trắng mềm xốp ngon miệng mắt, như thấy hy vọng, một hy vọng thật lớn.

"Mọi mau chia mà ăn , cứ theo ." Lục Viễn Chu trầm giọng .

Vương Chí Thành cầm lấy đồ ăn, chia cho những khác. Nghe thấy lời của Lục Viễn Chu, khựng một chút, cố gắng bình cảm xúc kích động của .

"Lục ca, nghĩ đến việc mang những nguồn thức ăn và nước uống về thành lũy sinh tồn ở Thủ đô với ?"

Anh em và gia đình đều đang ở thành lũy sinh tồn tại Thủ đô. Nhiệm vụ của tìm thức ăn cho thành lũy.

"Cậu ý gì?" Lục Viễn Chu nhíu mày hỏi.

"Mặc dù cách nào mà bảo quản nhiều thức ăn đến thế và nuôi sống một căn cứ lớn như ." Vương Chí Thành : " nếu các đồ ăn, thì thể ích kỷ chỉ nghĩ cho căn cứ của !"

"Hiện tại, tận thế mới bắt đầu, nhân loại cần đoàn kết . Điều quan trọng hơn là, chúng từng là quân nhân, tuân theo sự chỉ huy của lãnh đạo trung ương. Các nên giao thức ăn vô điều kiện !"

Anh một cách đầy nhiệt huyết, ánh mắt sáng rực Lục Viễn Chu, chờ đợi câu trả lời. Anh nghĩ Lục Viễn Chu sẽ từ chối. Rốt cuộc, đây là cơ hội để tiến vòng tròn cao cấp hơn. Được lãnh đạo quốc gia coi trọng là một vinh dự tối cao.

Không ngờ Lục Viễn Chu khẩy.

"Cậu định bắt cóc đạo đức ?"

"Sao thể gọi là bắt cóc tống tiền?" Vương Chí Thành cau mày .

"Trực tiếp dùng danh nghĩa đạo đức để gây áp lực, bắt cung cấp thức ăn miễn phí cho các . Đó bắt cóc đạo đức thì là gì?"

Lục Viễn Chu lạnh lùng , trong mắt tràn đầy sự lạnh lẽo. Vô điều kiện? Nghĩ thật đấy!

Trên đời bữa trưa nào miễn phí? Đồ ăn cũng bỏ tiền mua! Bọn họ mạo hiểm tính mạng tìm vàng cho Giang Như Ý, Giang Như Ý bỏ công sức và tiền bạc để mua sắm vật tư đổi . Thực tế là như , ai thể mà hưởng thụ, cũng thể để họ mà vẫn ăn.

Lục Viễn Chu : "Trừ khi các dùng những thứ yêu cầu để trao đổi, còn chúng cu li miễn phí thì thể nào!"

"Lục ca, cần suy nghĩ kỹ. Quân đội ở Thủ đô chỉ s.ú.n.g mà cả máy bay chiến đấu. Nếu họ tiến hành pháo kích đây, căn cứ thể chống đỡ nổi !" Vương Chí Thành nhịn đe dọa.

Không khí lập tức trở nên căng thẳng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-127-co-ta-la-ke-phan-do.html.]

"Các cứ thử xem. Nếu đoạt bằng vũ lực, đảm bảo các sẽ nhận bất kỳ món đồ ăn nào, và cũng còn cơ hội nữa." Lục Viễn Chu hề tỏ sợ hãi.

Vương Chí Thành , sắc mặt lập tức đổi. Thấy thể dùng sức mạnh, chỉ thể chuyển sang mềm dẻo.

Anh nghiêm mặt : "Lục ca, lẽ rõ. Thành lũy sinh tồn ở Thủ đô khác với căn cứ dân thường của các ! Những ở đó đều là tinh của đất nước."

"Không chỉ các vị lãnh đạo quốc gia, còn những nhà khoa học đoạt giải Nobel, các nhà văn, các vận động viên vô địch rạng danh đất nước, các giáo sư y học, cùng với những nhân tài kỹ thuật cao cấp trong ngành nghề... Nếu họ c.h.ế.t, nhân loại chúng sẽ thực sự chấm hết!"

"Thì ? Người bình thường ? Con hai mạng ?" Lục Viễn Chu cho rằng sinh mệnh sự phân biệt cao thấp, sang hèn.

Vương Chí Thành dùng hết cả lời ý lẫn lời đe dọa, nhưng Lục Viễn Chu vẫn hề lay chuyển, khiến gần như phát điên.

"Cậu thật sự chịu cho thành lũy chúng đồ ăn?"

"Không cho, mà là trao đổi với những thứ cần! Ví dụ như vàng bạc, đồ cổ và những thứ giá trị khác, đều thể." Lục Viễn Chu đáp.

"Vàng? Đồ cổ? Những thứ đó còn tác dụng gì nữa?" Vương Chí Thành ngạc nhiên.

Anh còn tưởng Lục Viễn Chu sẽ đòi s.ú.n.g ống, đạn d.ư.ợ.c - những thứ thể quét sạch đàn zombie, hoặc quyền kiểm soát thành lũy của họ. Đạn d.ư.ợ.c của họ cạn kiệt nên mới dùng lời lẽ để gây áp lực. Không ngờ, chuyện khác hẳn những gì nghĩ.

Vương Chí Thành bớt căng thẳng nhiều: "Được, chỉ cần chịu cung cấp đồ ăn, chúng sẽ theo lời . chúng cần đổi hàng nghìn tấn lương thực, chắc chắn chỉ cần vàng và đồ cổ là đủ chứ?"

Vương Chí Thành vẫn thể tin nổi, hỏi một nữa. Thành lũy của họ thiếu những giàu tận thế. Vàng và đồ cổ thì dễ tìm.

" , vàng bạc châu báu, đồ cổ, thư pháp và tranh cổ, chỉ cần giá trị đều ."

Lục Viễn Chu , giọng lạnh lùng: " nghĩ thông minh, đừng ý đồ gì . Nếu , các sẽ nhận bất cứ món đồ ăn nào và cũng cơ hội nữa!"

"Cậu yên tâm, hiểu ." Vương Chí Thành âm thầm nghiến răng.

Vài phút , khi Lục Viễn Chu rời .

Lâm Hân thong thả bước tới mặt Vương Chí Thành. Vương Chí Thành đang cúi đầu ăn ngấu nghiến chiếc bánh bao. Miệng nhét đầy thức ăn, nuốt trôi, ngửa đầu uống nước. Nước khoáng ngọt lành vô cùng, ngon đến mức hận thể nuốt cả cái chai bụng.

"Chà chà... ngờ đội trưởng đội Cảnh vệ giỏi nhất thành lũy sinh tồn lúc chật vật đến thế!"

Lâm Hân mặt Vương Chí Thành, xuống từ cao.

Vương Chí Thành ngẩng đầu cô một cái, khẽ "hừ" một tiếng.

"Thì kẻ phản bội thành lũy trốn đến đây?"

"Phản bội? Sao thể!" Lâm Hân che miệng, đến hoa cả cành.

"Nếu mật báo, các thể ở đây còn một căn cứ đầy đủ thức ăn chứ?"

" sẽ về với thủ trưởng, coi như đây là công chuộc tội của cô." Vương Chí Thành cau mày.

Trước đó, Lâm Hân dẫn phản, trộm ít vật tư từ thành lũy và trốn ngoài. Thực , chuyện thể trách cô . Khi đó, thức ăn trong thành lũy thiếu hụt, những chuyên gia vì để duy trì nguồn năng lượng buộc dùng máy móc xử lý chất thải của tầng lớp thượng lưu thành những khối lòng trắng trứng màu, phân phát cho những ở tầng lớp thấp hơn ăn. Lâm Hân phát hiện bí mật , kích động những sống sót ở tầng lớp bạo loạn, nhân lúc hỗn loạn cướp kho thực phẩm và xe bọc thép để trốn .

 

 

Loading...