Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 148: Bị điên rồi à?

Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:43:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám lực lưỡng đối diện thấy Giang Như Ý xuất hiện, rõ ràng chút bất ngờ. ngay đó, ánh mắt bọn chúng liền biến thành dâm đãng, lộ rõ ý đồ xa.

“Không ngờ còn cô em xinh tự dâng tới cửa. Hôm nay đúng là vận may tới !”

Mấy gã đàn ông xung quanh bật hô hố, ánh mắt Giang Như Ý tràn đầy thô tục, chút che giấu.

【Bọn họ ý gì đây? Chẳng lẽ là đang bằng Giang Như Ý ?】

Giang Như Ý thấy tiếng lòng vang lên, là của Phương Uyển.

【Không ! Lát nữa phó tổng mà cứu cô , thì sẽ cứu mất!】

Giang Như Ý liếc qua, thấy Phương Uyển đang vẻ hoảng hốt hét lớn: “Các đừng bậy! Phó tổng của chúng lợi hại đấy!”

Nói , là cố ý vô tình, cô kéo nhẹ áo khoác, để lộ bờ vai trắng nõn mơn mởn. Cảnh tượng khiến đám đàn ông nuốt nước bọt ừng ực, ánh mắt càng thêm rực lửa.

Khóe mắt Giang Như Ý giật giật. 【Trời ạ, giờ còn quyến rũ ? Chị gái, là chị nhảy luôn một điệu t.h.o.á.t y cho !】

“Uầy~ Cả hai con nhỏ đều ngon ghê. Bắt lấy hết ! Hôm nay lão t.ử chơi cho !” Tên cầm đầu khằng khặc .

“Rõ!”

Phương Uyển từng gặp cảnh , sợ đến mặt trắng bệch, đôi chân mềm nhũn. Cô cuối cùng cũng nhận “dẫn lửa về ”.

Phó Bác Vũ lập tức che chắn cho hai , định tìm cơ hội đưa họ chạy thoát. đối phương đông thế mạnh, chẳng mấy chốc vây kín, khó mà di chuyển.

Anh cau mày, bực dọc : “Này, mục tiêu của các đúng ? Vậy thì thả hai cô , gì cứ nhằm !”

【Thật là hết nổi. Vừa nãy còn tưởng là dân chuyên nghiệp, gặp gái xinh cái là lộ hết bản chất thế .】

【Nếu là thuộc hạ của , sa thải ngay!】

Nghe suy nghĩ đó, khóe môi Giang Như Ý khẽ giật.

【Thằng ngu ? Hay là lên cơn điên ?】

Đám lời Phó Bác Vũ , liền , ánh mắt hung hãn.

“Ra vẻ cái quái gì!”

“Đánh c.h.ế.t nó cho tao!” Tên gần nhất vung ống thép, đập mạnh về phía đầu Phó Bác Vũ. Tiếng gió rít lên ghê rợn, lực đ.á.n.h đủ khiến tưởng tượng cảnh m.á.u me.

Nếu trúng đòn , dù c.h.ế.t thì cũng tàn phế nửa .

Phương Uyển sợ hãi hét lớn: “Không!!!” trong mắt tuyệt vọng. Phó Bác Vũ hít sâu một , mặt biến sắc, chuẩn đón đòn.

“Phanh!” Một âm thanh giòn tan vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-148-bi-dien-roi-a.html.]

Không tiếng “duang” như tưởng, mà là… một bàn tay mảnh khảnh vươn , bắt gọn ống thép giữa trung.

Năm ngón tay siết .

Cây ống thép — thứ kim loại rắn chắc — dần dần cong quặp trong tay cô gái .

Giang Như Ý.

Ánh mắt cô lạnh lẽo thẳng gã đàn ông đang sững sờ mặt.

“C… cái gì?”

Cả đám vạm vỡ đều trố mắt như gặp quỷ. Ống thép thật mà bóp cong bằng tay trần?

Không thể nào!

Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng bọn chúng. kịp hồn, Giang Như Ý chân.

“Phanh——!” Một cú đá mạnh như bão. Gã đàn ông nặng hơn trăm ký hất bay xa mấy mét, đập mạnh tường ngất lịm.

Không gian im phăng phắc. Tất cả há hốc mồm, mắt trợn tròn sắp rơi ngoài. Một cô gái mảnh khảnh, đá bay một gã to xác gần hai trăm cân?!

Chuyện nó, ai tin ?!

Bọn chúng cuối cùng cũng hiểu, hôm nay gặp quái vật .

Tay bóp cong ống thép, đá bay đàn ông trưởng thành? Đây nữa!

Bọn chúng bắt đầu hối hận vì nhận vụ . muộn. Giang Như Ý quét ánh mắt lạnh lẽo qua đám còn , tung chân.

“Phanh! Phanh! Phanh!” Mỗi cú đá, là một gã bay . Tiếng kêu t.h.ả.m vang khắp ngõ nhỏ, nhưng chỉ kéo dài vài phút.

Khi thứ trở yên tĩnh, chỉ còn ba còn “”: Giang Như Ý, Phó Bác Vũ… và một gã cuối cùng đang run rẩy quỳ gối.

Phương Uyển thì sợ đến mức quỳ rạp đất, gần như… ướt cả .

“Bịch!”

Tên cuối cùng khuỵu gối mặt họ, lóc cầu xin: “Đại tỷ! Không, nãi nãi! sai ! Làm ơn tha cho !”

Giang Như Ý nghiêng đầu, giọng lạnh nhạt: “Mày là cầm đầu?”

gã đàn ông đang quỳ run bần bật chân , kẻ lệnh bắt cô và Phương Uyển “chơi đùa một chút”.

Giờ thì, ai đang “chơi ai” đây?

 

 

Loading...