Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 182: Tìm được người thân

Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:44:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cô ? Thật sự là cô!” Lục Viễn Chu mơ cũng ngờ, thấy thiết nhất với đời ngoài bố , đó chính là cô Lục Phượng Bình, ở ngay nơi .

Sau mạt thế, cũng từng tìm kiếm khắp nơi, nhưng chút tin tức nào. Anh vẫn luôn nghĩ cô cũng qua đời như bố , ngờ cô vẫn còn sống.

“Tiểu Chu! Ô ô ô… Cô còn tưởng sẽ bao giờ gặp cháu nữa…” Lục Phượng Bình thấy Lục Viễn Chu, lập tức bật nức nở.

“Cô, nông nỗi ?” Lục Viễn Chu những vết sẹo chằng chịt mặt Lục Phượng Bình, trong lòng chút giật .

Anh nhớ rõ cô là một phụ nữ yêu cái , đây lo lắng sinh con mất dáng, nên cô và dượng quyết định sinh con.

“Rốt cuộc xảy chuyện gì?”

“Đều tại Hạ Tùng và con tiện nhân !”

Hạ Tùng là tên của dượng Lục Viễn Chu.

Nhắc đến kẻ thù, Lục Phượng Bình hận đến nghiến răng, trong lòng cũng dâng lên một nỗi hoảng loạn.

nhớ đến lời Hạ Tùng với bà: “Phượng Bình, cầu xin em ly hôn với ! Em xem em , còn giống một phụ nữ !”

“Thiến Thiến t.h.a.i , bệnh viện khám, là con trai!”

“Em cũng đừng trách , tại em là con gà mái đẻ trứng!” Nghĩ đến đó, Lục Phượng Bình rơi lệ.

Trước đây vì giữ một gia đình trọn vẹn, bà cứ chần chừ chịu ly hôn.

Không ngờ vài ngày , một cơn khủng hoảng kinh hoàng, từng , bao trùm thế giới ập đến.

Bên ngoài cũng là zombie gớm ghiếc, đáng sợ, chúng c.ắ.n , như những con thú đói khát, còn nhân tính, khắp nơi tìm kiếm thức ăn.

Vật tư trong nhà đủ, ông chồng “tử tế” của bà, bất chấp sự phản đối của bà, mang hết đồ ăn còn cho con tiện nhân Tôn Thiến .

Và trong lúc chạy trốn, bà họ vô tình đẩy bầy zombie. Nếu lúc đó một dị năng giả cứu bà, đưa bà cùng trốn thoát, bà sớm còn xương cốt.

Chẳng qua, những ngày sống sót cũng vô cùng gian khổ. Bà theo đám căn cứ sinh tồn , mỗi ngày đều việc quần quật, c.h.ế.t vì mệt, c.h.ế.t vì đói xảy như cơm bữa.

giam cầm ở căn cứ quá lâu, mỗi ngày đều sống bóng ma của sự sợ hãi và tuyệt vọng, như thể đang ở trong một vực sâu vô tận.

Lục Phượng Bình kéo Lục Viễn Chu than thở một hồi, ánh mắt nhanh ch.óng chuyển sang Giang Như Ý.

“À, đúng , cô bé là ai?” Lục Phượng Bình Giang Như Ý bên cạnh, chút ngẩn .

Sau mạt thế mà vẫn cô gái khỏe mạnh, tinh tế, tràn đầy sức sống như ? Quả thực còn sạch sẽ và xinh hơn cả b.úp bê bằng giấy!

“Cô … là bạn gái cháu!” Lục Viễn Chu chần chừ một chút, kiên định trả lời.

Giang Như Ý nhướng mày, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc. Cô còn đồng ý đấy! Đây là đang cố gán danh phận cho cô ?

Má cô tức khắc ửng lên một tầng hồng nhạt, tim đập cũng nhanh hơn.

Giang Như Ý nén sự căng thẳng trong lòng, lễ phép chào Lục Phượng Bình: “Cháu chào cô ạ.”

“Ài, chào cháu, chào cháu, thật là một đứa trẻ ngoan.” Lục Phượng Bình mỉm hiền hậu, đáp .

Lục Viễn Chu thấy Giang Như Ý phản bác lời , nhịn cong khóe môi.

“Tiểu Chu , thấy cháu khỏe mạnh, cô mãn nguyện .” Lục Phượng Bình thấy Lục Viễn Chu, trong lòng quả thực kìm niềm vui.

Ở cái mạt thế , bà một nào, trời cuộc sống gian nan đến mức nào!

“Cháu căn cứ bằng cách nào?” Lục Phượng Bình hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-182-tim-duoc-nguoi-than.html.]

“Cháu vốn định đến Thành lũy sinh tồn Thủ đô để tìm t.h.u.ố.c chữa bệnh cho Như Ý, ngang qua đây…” Lục Viễn Chu kể chuyện chi tiết cho Lục Phượng Bình .

“Các cháu Quảng Xuyên? Lại còn Thủ đô?” Lục Phượng Bình cảm thấy thể tin .

Quãng đường xa xôi như , đường còn zombie và dị thú, quá nguy hiểm!

“Vâng, cô yên tâm, đồng đội của cháu đều là dị năng giả lợi hại, chúng cháu bằng motorhome, đường thuận lợi.”

Lục Viễn Chu : “Nếu cô đồng ý, cô thể cùng cháu.

“Thật cháu cũng một căn cứ riêng. Cháu đợi giải quyết xong việc ở thành lũy sinh tồn Thủ đô sẽ về đó, khi đó cô cùng cháu trở về.”

Nụ của Lục Viễn Chu như ánh dương ấm áp giữa mùa đông, mang đến cho niềm hy vọng và sự ấm áp vô tận.

“Thật ?” Lục Phượng Bình kích động hỏi.

Bà vì quá xúc động nên giọng run rẩy, trong sự run rẩy đó chứa đựng cả sự chờ đợi và vui mừng.

Lục Viễn Chu trịnh trọng gật đầu, giọng kiên định: “ , điều là sự thật. Hơn nữa Tiểu Tuyết cũng đang ở căn cứ đó, đợi cô qua đó là thể gặp em !”

“Tiểu Tuyết cũng còn sống ? Vậy thì quá!” Lục Phượng Bình nở nụ rạng rỡ.

Mấy đang chuyện, đột nhiên lạnh giọng hô về phía họ: “Lục Phượng Bình! Mày trốn việc lười biếng ?”

Sau đó, hai đàn ông sải bước về phía họ. Nhìn thấy hai , Lục Phượng Bình mặt hiện lên một tia hoảng loạn.

“Không , là bảo vệ của căn cứ . Cô trốn ngoài lúc đang việc, họ đến bắt cô về!” Lục Phượng Bình giải thích một câu, tiến về phía hai .

“Hai đại ca, thật sự mệt quá, ngoài hít thở một chút thôi. Xin các thương xót, đừng chấp nhặt với .” Lục Phượng Bình hèn mọn khẩn cầu.

Thời buổi pháp luật gì cả. G.i.ế.c , cướp bóc vật tư, những sự kiện kinh khủng xảy khắp nơi.

Hai đàn ông chặn mặt bà.

Một trong đó ha hả : “Lục Phượng Bình, chỉ cần mày quỳ xuống dập đầu cho bọn tao ba cái, tự nguyện trâu ngựa cho bọn tao, hầu hạ bọn tao vui chơi, bọn tao sẽ đồng ý cho mày…” Lời đàn ông đột nhiên im bặt.

Bởi vì con d.a.o của Lục Viễn Chu đặt ngang cổ .

“Cho thể diện đúng ? Còn dập đầu ba cái, thắp cho ba nén nhang ?” Giang Như Ý cũng vội tiến lên, che chở Lục Phượng Bình phía .

Lúc , xung quanh xuất hiện thêm vài đàn ông nữa, lờ mờ lấy hai đàn ông dẫn đầu, lúc đang từ từ tiến đến bao vây ba Lục Viễn Chu.

“Tiểu Chu, đừng manh động.” Lục Phượng Bình thấy đám tiểu , run rẩy với Lục Viễn Chu: “Bọn chúng đông , thôi bỏ qua .”

thế, mày đang ở địa bàn của bọn tao, mày dám động tao thử xem!” Người đàn ông khinh thường hừ mũi.

“Địa bàn của ai quan trọng ?”

Lục Viễn Chu lạnh: “Lúc g.i.ế.c , sẽ chọn mộ cho .”

Tay cầm d.a.o khẽ dùng lực. Cổ đàn ông lập tức xuất hiện một vệt m.á.u tươi. Một đàn ông khác định xông lên cứu, Lục Viễn Chu đá bay xa tám trượng.

Những kẻ bao vây thấy Lục Viễn Chu khó đối phó, liền đầu xông về phía Giang Như Ý và Lục Phượng Bình.

Mấy hiểu vây quanh Giang Như Ý và cô Lục một vòng.

Rồi đột nhiên phá lên với Giang Như Ý: “Ha ha ha ha ha, đầu tao thấy cô bé xinh như mày, thế mà mày cũng dám đối nghịch với Hồng bọn tao?”

Lục Phượng Bình chút sợ hãi lùi về phía Giang Như Ý trốn.

 

 

Loading...