Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 202: Hối hận muộn màng

Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:45:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn cảnh tượng mắt, mặt Giang tái xanh, còn bố Giang tức đến mức chẳng nên lời.

“Không thể chịu nổi nữa! sang nhà thằng hai tính sổ cho lẽ! Con nó gây t.a.i n.ạ.n suýt mất mạng vợ thì , giờ còn dám dọn sạch đồ trong nhà như chỗ ?” Vừa dứt lời, ông đập mạnh tay xuống bàn, giận đến mức sắp xông khỏi cửa thì đúng lúc Lâm Phấn Phương bước .

“Ôi chao, cả, chị dâu về ? Cũng lâu lắm nhỉ!” Bà vẻ tươi .

“Vừa , cũng đang định sang tìm hai đấy.” Bố Giang nhíu mày, giọng nặng nề: “Hai nhân lúc chúng vắng mà tự tiện nhà ? Nhìn xem, mấy biến cái nhà thành cái dạng gì ?”

, còn cái ghế massage và robot hút bụi của nhà , dọn ?” Mẹ Giang lạnh giọng hỏi.

Lâm Phấn Phương vẫn giữ nguyên bộ dạng kênh kiệu, đáp tỉnh queo: “Trời ơi, đều là một nhà cả, với ông Điền chỉ qua trông hộ thôi mà. Với , đồ nhà chị bỏ đó, ai là ai lấy , chẳng oan cho chúng ?”

Thực , bà bảo chồng dọn hết những thứ đáng tiền về nhà. Con trai tạm giữ, bà hận đến nghiến răng nghiến lợi, giờ lấy đồ của nhà cả coi như “bù đắp tổn thất” .

“Thím hai, lẽ thím …” Giang Như Ý cất giọng lạnh nhạt: “Trong nhà gắn camera khắp nơi.”

Cô nghiêng đầu, nhẹ: “Ăn trộm thì thôi, còn dám nhà dùng nhà vệ sinh để mớ kinh tởm ? Có cần đăng video đó lên nhóm chung của cả thôn ?”

Lâm Phấn Phương lập tức tái mặt. Thứ đúng là bà cố tình để để “báo thù” nhà cả Giang, ai ngờ họ camera giám sát. Nếu thật phát lên mạng, bà chỉ còn nước độn thổ.

“Ôi trời, Như Ý , con gì thế, thím hai chỉ là nhất thời vội vàng nên mới… quên xả nước thôi, thím xin mà.” Bà gượng, giọng dẻo quẹo: “Còn ghế massage với robot, thím và chú hai sợ ngoài lấy mất nên mang về nhà giữ giúp, giờ trả ngay mà.”

“Không cần.” Giang Như Ý lạnh lùng đáp: “Coi như nhà bỏ.”

Nghe , Lâm Phấn Phương mừng rỡ mặt: “Thế thì quá, khỏi khách sáo…”

kịp hết câu, Giang Như Ý chặn lời: “Những thứ đó giá trị hơn ba nghìn tệ. Thím gặp con trai ? Được thôi, báo công an để hai con đoàn tụ trong trại tạm giam luôn.”

“Mày!” Lâm Phấn Phương đỏ bừng mặt vì tức. Bà chỉ tát cho cô gái mặt một cái thật mạnh, nhưng camera bằng chứng nên chẳng dám động.

Nuốt cục tức bụng, bà liền chuyển giọng, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Anh cả, chị dâu, đừng con bé bậy mà báo công an! Thật … cái ghế massage đó, lấy cho . Mẹ đang bệnh nặng, chỉ mượn tạm cho bà dùng thôi!”

“Mẹ bệnh?” Bố Giang cau mày, lo lắng hỏi.

Thấy ông vẻ mềm lòng, Lâm Phấn Phương càng diễn sâu hơn, kể: “Mẹ trúng gió. Từ ngày thằng Đại Dũng bắt, bà thương cháu quá, lo lắng đến đổ bệnh luôn. sợ bà đau nên mới mượn ghế về cho bà .”

“Cái gì? Mẹ trúng gió ư?” Bố Giang sững , mặt biến sắc: “Lúc vẫn khỏe cơ mà, đột nhiên thành thế ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-202-hoi-han-muon-mang.html.]

Lâm Phấn Phương bèn bịa luôn: “Còn tại vụ của Đại Dũng ? Bà thương cháu quá, nghĩ mãi thành bệnh đấy.”

Thực , chồng bà là do việc đồng áng trượt ngã mà trúng gió, chẳng liên quan gì. thế để đổ tội cho nhà cả cũng tiện.

Giang Như Ý thẳng : “Thím hai, bà nội yếu đuối như . Hơn nữa, chúng mới về, bảo là do nhà bà bệnh ?”

Bố Giang giơ tay ngăn : “Thôi, , cứ sang xem thế nào .”

Một nhà vội vã chạy đến nhà Giang Hữu Điền.

Trên giường, bà nội Giang bất động, nửa liệt, miệng méo xệch, chỉ còn đôi mắt còn linh hoạt.

“Bác sĩ bảo trúng gió, thể rõ và khó . Giờ chỉ thể cố gắng phục hồi.” Giang Hữu Điền nhỏ.

“Có cách nào chữa khỏi hẳn ?” Bố Giang vội hỏi.

Giang Hữu Điền thở dài, lắc đầu: “Khó lắm, lớn tuổi .”

Lúc , Lâm Phấn Phương chen lời: “Anh chị , thật chứ đây luân phiên chăm mỗi tháng. Từ khi chị dâu viện, nhà lo hai tháng , giờ cũng nên đến lượt chị đón về chăm đấy.”

“Luân phiên chăm sóc?” Giang Như Ý nhếch môi lạnh. – “Bà nội ở nhà thím nấu cơm, giặt đồ, trông cháu, việc đồng áng. Cái đó mà thím gọi là chăm sóc ? thấy thím chỉ đuổi bà khỏi nhà vì giờ bà bệnh, việc nữa thì !”

Lâm Phấn Phương nghẹn họng, định phản bác nhưng chẳng gì.

Cuối cùng, bà thở hắt , giọng đầy khó chịu: “Thì đúng, chồng chỉ mỗi hai em. Giờ bà bệnh , dĩ nhiên đến lượt nhà chị chứ.”

Trên giường, bà nội Giang chỉ thể động đôi mắt. Nghe đến đây, nước mắt bà lăn dài gò má nhăn nheo.

sang con trai thứ hai – mà cả đời bà thiên vị, yêu thương hết mực – mong ông đỡ cho một câu. Giang Hữu Điền chỉ cúi đầu im lặng, hé môi.

Tim bà quặn thắt. Bà hiểu rằng, những năm qua, quá bất công. Cả đời chỉ lo cho nhà con thứ, chê bai con cả, ghét bỏ con dâu hiền lành. Ngày còn khỏe mạnh, bà nào ngờ một ngày thành gánh nặng ruồng bỏ như thế .

Giờ giường bệnh, bà mới thấm thía thế nào là cô đơn và hối hận. Nếu ngay cả con cả cũng lưng, e rằng quãng đời còn của bà … chẳng còn chốn dung .

 

 

Loading...