Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Khăn Trải Giường - Chương 226: Bắt Bọn Buôn Người

Cập nhật lúc: 2026-04-12 20:55:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Diên Trọng và mấy theo họ sắc mặt nghiêm nghị, trong lòng xác định đây là một băng nhóm buôn .

Họ xử lý nhiều vụ buôn , những lời chính là thủ đoạn thường dùng của chúng.

Bà lão dẫn cô đến một khoang giường , bên trong ngổn ngang mấy đàn ông cao to.

Thư Ngọc Lan sợ hãi lùi hai bước, chạy trốn, nhưng bà lão nắm c.h.ặ.t cánh tay.

“Cô nương đừng sợ, họ đều là họ hàng nhà . Người trong cùng là con trai , cháu chuyện với nó, nó , cháu xinh như , nó chắc chắn sẽ chịu giúp cháu.”

Nói dùng sức đẩy mạnh cô một cái từ lưng.

“Đây là hàng mới mày mang về ? Gương mặt và dáng tuyệt vời, chắc chắn là hàng thượng đẳng, thể bán giá .”

Người đàn ông trong khoang kiêng nể gì mà đ.á.n.h giá Thư Ngọc Lan, thậm chí còn huýt sáo.

“Lại đây, khó khăn ? Nói cho tao xem gặp chuyện gì.”

Thư Ngọc Lan run rẩy túm c.h.ặ.t quần áo, rời khỏi nơi , nhưng cánh cửa phía sớm bà lão khóa trái từ bên ngoài, căn bản .

Mấy đàn ông trong khoang đang chuẩn tay với Thư Ngọc Lan thì cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t đột nhiên từ bên ngoài đá văng.

Một đám mặc đồng phục vội vã xông , đầu chính là Thẩm Diên Trọng với vẻ mặt lo lắng.

“Bốp!”

Nhìn đàn ông đến mặt , Thư Ngọc Lan chút suy nghĩ liền tát một cái qua.

“Các quả nhiên là một đám buôn !”

Cô lắc lắc bàn tay tê dại, thật uổng công cô giả vờ sợ hãi suốt một đường, bây giờ cuối cùng cũng tìm hang ổ của bọn chúng.

“Em chứ?”

Thẩm Diên Trọng lo lắng tiến lên kiểm tra, lúc Thư Ngọc Lan cửa thấy đàn ông đối diện đưa tay về phía cô.

“Yên tâm , bọn họ là đối thủ của em . Em vẫn luôn luyện tập những chiêu thức dạy, thời khắc mấu chốt tuyệt đối thể bảo mệnh.”

Cô tinh nghịch nháy mắt với đàn ông.

Mấy phía gài bẫy, sắc mặt âm trầm bắt Thư Ngọc Lan con tin, nhưng họ còn kịp động tác Thẩm Diên Trọng một cước đá ngã xuống đất.

Ánh mắt Thẩm Diên Trọng lạnh như băng, đặc biệt là khi về phía đàn ông định động thủ, hàn khí quanh càng thêm nặng nề.

Nga

“Cảm ơn sự phối hợp của các vị.”

Công an đường sắt gật đầu, lạnh mặt áp giải cả bà lão bên cạnh tới. Lúc đóng cửa, họ khống chế bà lão , chỉ là để phòng bà mật báo trong, họ tạm thời bịt miệng bà .

Vừa gỡ miếng vải trong miệng bà , bà lập tức lóc.

“Ở đây hiểu lầm gì ? Chúng đều là .”

Chỉ là bà dứt lời, công an đường sắt liền từ trong khoang lấy một cái túi, bên trong là t.h.u.ố.c mê, dây thừng mà bọn buôn thường dùng, thậm chí còn nhiều hàng cấm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-quan-quan-mat-lanh-ngay-ngay-len-giat-khan-trai-giuong/chuong-226-bat-bon-buon-nguoi.html.]

“Người ai mang theo những thứ ? Những lời giải thích khác đợi về Cục Công an .”

Công an đường sắt một nữa cảm ơn sự phối hợp của hai vợ chồng Thư Ngọc Lan.

Chỉ là khi đứa trẻ đang bế trong lòng, họ chút khó xử. Đứa bé rõ ràng trúng t.h.u.ố.c mê, chỉ là nó còn dấu vết hạ t.h.u.ố.c khác , nhất là thể bác sĩ giúp đỡ điều trị.

Đang lúc họ chuẩn hỏi thăm trong toa xe, Thư Ngọc Lan nhẹ nhàng ôm lấy đứa trẻ.

là bác sĩ quân y, đứa bé giao cho .”

Lúc đến đây, cô chuẩn một ít t.h.u.ố.c trong ba lô, trong đó t.h.u.ố.c giải mê.

Công an đường sắt cảm kích cô một cái.

Những loại t.h.u.ố.c khi Ngô Chí Minh chơi khăm, cô bào chế , ngày thường đều là để phòng bất trắc, ngờ thật sự dùng đến.

Đứa bé tỉnh , đầu tiên thấy chính là Thư Ngọc Lan.

“Chị gái.”

Giọng đứa bé chút khô khốc, thể là lâu uống nước. Thư Ngọc Lan cầm lấy bình nước ấm bàn, từng chút một đút cho nó.

Đợi nó sức lực mới đặt nó lên ghế bên cạnh, chỉ là còn kịp chuyện, thấy tiếng bụng đứa bé kêu ục ục.

Thẩm Diên Trọng bên cạnh lập tức từ trong cặp sách lấy một túi bánh mì. Không đứa bé bao lâu ăn gì, lúc nhận bánh mì, nó rụt rè thoáng qua Thư Ngọc Lan và đàn ông cao lớn bên cạnh, xác định họ thật sự cho nó ăn, liền chút do dự mà ngấu nghiến ăn.

Giữa chừng suýt nữa nghẹn, may mà Thư Ngọc Lan kịp thời cho nó uống nước.

“Em tên là gì?”

“Chị ơi, em tên là Tiểu Bảo.”

Dường như cảm nhận sự thiện ý Thư Ngọc Lan, hơn nữa khi cứu, đầu tiên nó thấy là Thư Ngọc Lan, cho nên Tiểu Bảo cô.

Một lát thấy liền khắp toa xe tìm.

Bên phía công an đường sắt tra đứa bé bắt cóc từ khi lên tàu, cho nên tàu căn bản thể tìm cha của nó, chỉ thể đợi khi xuống tàu tính.

Dọc đường , đối với luôn ở bên , một thời gian ngắn chung sống, Tiểu Bảo quen thuộc với Thư Ngọc Lan và Thẩm Diên Trọng.

Người trai cao lớn tuy trông vẻ hung dữ, nhưng lương thiện, hơn nữa còn đối xử với chị gái.

Sau khi tàu ga, Thư Ngọc Lan liền dẫn Tiểu Bảo đến gặp công an đường sắt.

“Tiểu Bảo ngoan ngoãn lời, các chú sẽ giúp con tìm ba .”

Đứa trẻ tuy , nhưng cũng chỉ mới vài tuổi, căn bản nhà , ba tên gì.

Trước khi xuống xe, Thư Ngọc Lan để một phương thức liên lạc.

“Nếu các thật sự tìm cha của Tiểu Bảo, thể đưa đứa bé đến chỗ chăm sóc .”

 

 

Loading...