“Cái con c.h.ế.t tiệt Thư Hồng Mai , đến giờ còn việc, chỉ ngủ nướng!”
Nói đoạn, bà còn xòa cáo với vài câu mới về phía phòng Thư Hồng Mai để gọi cô dậy.
“Hồng Mai, khách khứa đến cả , con còn mau dậy !”
Vừa , bà đẩy cửa phòng . Chẳng qua, còn kịp rõ bên trong, bà thét ch.ói tai thành tiếng.
“Đôi cẩu nam nữ các ngươi thật là tức c.h.ế.t mà! Giữa thanh thiên bạch nhật loại chuyện đồi bại , xem đ.á.n.h c.h.ế.t các ngươi !”
Sắc mặt Lâm Tú Anh đen kịt , bà vớ lấy cái chổi bên cạnh, hùng hổ xông tới quất túi bụi Ngô Chí Minh.
“Thư Ngọc Lan, cái đồ hổ nhà cô! Đã kết hôn còn ở bên ngoài thông đồng với đàn ông, còn chạy lên tận giường em gái mà chuyện nhục nhã thế . Cô định để mặt mũi của và cha cô ở hả?”
Mấy hàng xóm đang chờ ăn cơm trong sân thấy động tĩnh, vội vàng chạy tới xem náo nhiệt.
Thời buổi , ngoài việc đồng áng thì chẳng trò gì giải trí. Giờ khó khăn lắm mới chuyện để xem, ai nấy đều tranh hàng đầu.
Thư Hồng Mai vốn tỉnh từ lúc bà gõ cửa, nhưng kịp mở miệng thì Lâm Tú Anh đẩy cửa , khiến chuyện đó ngoài tầm kiểm soát của cô .
Ngô Chí Minh tuy đ.á.n.h mấy cái đau điếng, nhưng đêm qua đúng là lén lút mò tới, nên đành c.ắ.n răng chịu đựng, chỉ cần cưới Thư Hồng Mai là .
“ Thư đại thẩm, bà nhầm ? Người đang giường là nhị con gái Thư Hồng Mai của bà đấy chứ.”
Động tác đ.á.n.h c.h.ử.i của Lâm Tú Anh lập tức khựng . Bà còn kịp phản ứng thì giọng của Thư Ngọc Lan từ bên ngoài truyền .
“Sáng sớm mà náo nhiệt thế ? Đã xảy chuyện gì ? Mẹ, sinh nhật chẳng hôm qua qua ? Sao hôm nay nhà đông thế ?”
Lâm Tú Anh kinh hãi đầu . Thư Ngọc Lan – vốn dĩ đang ở trong phòng bà bắt gian tại trận – giờ đang lù lù mặt bà . Trong lòng bà dâng lên một dự cảm chẳng lành.
“Sao cô ở đây?”
Dường như câu hỏi cho buồn , Thư Ngọc Lan bất đắc dĩ đáp: “Con ở đây thì còn thể ?”
“Vậy... trong phòng là ai?”
Trong lòng bà thấp thoáng một suy đoán, nhưng dám xác nhận. lúc đó, một hàng xóm bụng bên cạnh lên tiếng nhắc nhở:
“Thì vẫn là Thư Hồng Mai chứ ai.”
Uỳnh!
Trời đất như sụp đổ chân Lâm Tú Anh. Sao thể như ? Rõ ràng giường lúc là Thư Ngọc Lan mới đúng, tại biến thành Hồng Mai?
Nhìn Thư Ngọc Lan đang bên cạnh tươi rói, Lâm Tú Anh bừng tỉnh, gương mặt trở nên dữ tợn chất vấn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-quan-quan-mat-lanh-ngay-ngay-len-giat-khan-trai-giuong/chuong-230-bai-lo-chuyen-dong-troi.html.]
“Tất cả chuyện do cô ? Cô cố ý đưa đàn ông phòng em gái để hủy hoại sự trong trắng của nó, lòng cô tàn nhẫn đến thế?”
Thư Hồng Mai run rẩy trốn trong chăn dám nhúc nhích. Cô hiểu rằng giờ tiêu đời, cách nhất lúc là im lặng, giả vờ hại.
“Chẳng lẽ đêm qua hai cứ khăng khăng kéo con , bắt con ở ? Còn bảo con và Thư Hồng Mai ở chung một phòng để ‘giao lưu tình cảm’ nữa mà.”
Vẻ mặt Thư Ngọc Lan vô cùng vô tội. Chuyện cô tham gia, chẳng qua là giữa chừng cô về phòng cũ của mà thôi. Nói cũng , cô chỉ thấy bát sữa mạch nha của Thư Hồng Mai ngon hơn nên đổi một chút thôi mà.
Làm cô sẽ xảy nhiều chuyện thế . Nếu , chắc chắn cô “giúp” một tay .
Dù Ngô Chí Minh cũng thích Thư Hồng Mai lâu như , theo đuổi cũng vất vả, cô vốn là thích việc thiện mà.
“Vậy tại cô ở trong phòng Hồng Mai?”
Lâm Tú Anh tức đến mức n.g.ự.c phập phồng, suýt chút nữa thì ngất xỉu. Nếu bao nhiêu đang , bà chắc chắn sẽ lao đ.á.n.h Thư Ngọc Lan một trận nhừ t.ử.
“Con từ nhỏ ngủ ở cái phòng kho , ngủ quen giường của Thư Hồng Mai. Hơn nữa phòng nó thế nào chẳng lẽ ?”
“Đồ đạc chất đống lộn xộn, con ngủ thoải mái.”
Đám hàng xóm xem náo nhiệt ở cửa cũng chú ý thấy căn phòng của Thư Hồng Mai bẩn bừa bộn, thầm nghĩ cô sống kiểu gì.
Loại phụ nữ lười biếng thế , cưới về nhà đúng là rước nợ .
Thư Hồng Mai giường tiếng chỉ trỏ bàn tán bên ngoài, rốt cuộc nhịn nữa. Cô giả vờ như mới tỉnh ngủ, từ từ mở mắt , nhưng khi thấy đàn ông bên cạnh, cô lập tức hét lên kinh hãi.
“Á! Tại như ? Chị... chị đối xử với em như thế?”
Đám hàng xóm còn đang bênh vực Thư Ngọc Lan, thấy câu thì đồng loạt im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía Thư Ngọc Lan.
Lại là chiêu trò gì đây? Chẳng lẽ chuyện của Thư Hồng Mai do cô chủ động?
“ từ lâu , hai chị em nhà quan hệ vốn chẳng gì, giờ xem đúng là thật.”
“Thư Ngọc Lan cũng độc ác quá nhỉ? Đời con gái quan trọng nhất là sự trong trắng, giờ nháo nông nỗi , Thư Hồng Mai còn mặt mũi nào mà sống nữa?”
“Theo thấy , vốn chẳng để Thư Hồng Mai sống tiếp , c.h.ế.t là nhất, như sẽ ai tranh giành với cô nữa.”
Đứng bên cạnh rõ mồn một những lời , khóe miệng Thư Ngọc Lan khẽ giật giật. Cái nhà cái gì đáng để tranh giành ? Hơn nữa, ở đơn vị cô cái gì mà chẳng .
Nếu thực sự thiếu thốn thứ gì, Thẩm Diên Trọng cũng sẽ tìm cách lo cho cô bằng .
Nga