Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Khăn Trải Giường - Chương 254: Cấp cứu khẩn cấp

Cập nhật lúc: 2026-04-13 01:47:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chính là ví dụ sống sờ sờ đây. Chẳng qua lời cô ai chú ý tới, tất cả đều rướn cổ trong, bao giờ mới đến lượt . Lâm Uyển Kỳ yên tại chỗ chờ đợi hồi lâu mà ai đáp , tức giận đến mức mặt mày nhăn nhó. Đang chuẩn tiến lên kiếm chuyện, khóe mắt cô chợt thấy một bóng dáng quen thuộc đang tới ở hành lang bệnh viện. Động tác chân khựng , cô lập tức đổi vị trí và tới.

“Anh Thẩm, đến bệnh viện? Có cơ thể khỏe ? Em giúp đăng ký nhé? Hoặc là em giúp xem qua cũng , đây em ở đơn vị theo các bác sĩ học vài chiêu, vẫn hữu dụng đó.”

Nói định tiến lên nắm lấy cánh tay Thẩm Diên Trọng, nhưng đàn ông mặt né tránh với vẻ mặt chán ghét.

“Tránh ! Đừng chắn đường!”

Người đàn ông sắc mặt lo lắng, một tay đẩy mặt . một bước một cánh tay bên cạnh túm c.h.ặ.t.

“Anh Thẩm, chúng lâu gặp mặt , lẽ nào nhớ em ? Hay là tối nay em mời ăn cơm nhé.”

Hành lang bệnh viện qua tấp nập như , nhưng trong mắt cô chỉ thấy một Thẩm Diên Trọng. Cô mới là tâm ý yêu . Thư Ngọc Lan đối với chẳng qua chỉ là lợi dụng mà thôi. Cô nhất định sẽ Thẩm thấy rõ bộ mặt thật của tiện nhân . Đang suy nghĩ miên man, đột nhiên một lực lớn đẩy cô . Lâm Uyển Kỳ với vẻ mặt thương đàn ông sắc mặt lạnh lùng, cứng rắn mặt.

“Anh Thẩm, tại …”

chất vấn tại hết đến khác đẩy cô , nhưng khi thấy ánh mắt lạnh lẽo đến xương tủy như g.i.ế.c của , tất cả lời đều nghẹn trong cổ họng. Khoảnh khắc , cô cảm thấy đàn ông dường như thật sự g.i.ế.c cô , nhưng tại chứ?

“Bác sĩ Thư ở ?”

Nga

Mấy đàn ông mặc quân phục với vẻ mặt lo lắng hô to ở hành lang, nhanh thu hút những bệnh nhân đang xếp hàng phía , họ tự giác nhường đường.

“Sao thương nặng như ? Nhanh ch.óng thôi!”

, đúng , bác sĩ Thư đang ở trong văn phòng.”

Họ chỉ là những bệnh nhân mắc bệnh vặt đáng kể, nhưng chiến sĩ đưa đến nửa đẫm m.á.u, trông vô cùng nghiêm trọng. Bị bỏ mặc ở một bên, Lâm Uyển Kỳ chút phục. Lại là tiện nhân Thư Ngọc Lan ! Cô chút cam lòng tiến lên gần Thẩm Diên Trọng một nữa, nhưng một bước những bệnh nhân đang vây xem ngăn .

cô bé, dù gây rối cũng nặng nhẹ chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-quan-quan-mat-lanh-ngay-ngay-len-giat-khan-trai-giuong/chuong-254-cap-cuu-khan-cap.html.]

, đúng , thương thành cái dạng , cô lẽ nào thấy ?”

Lâm Uyển Kỳ vô cùng phục, chẳng qua chỉ là một tên lính quèn đáng kể mà thôi, liên quan gì đến chứ? xung quanh quá nhiều , dù cô phản bác cũng cãi nhiều như . Trong giây lát, tủi dâng lên trong lòng, khóe mắt đỏ hoe, vai khẽ run rẩy cúi đầu, vẻ yếu ớt đáng thương. những xung quanh sớm rõ bộ mặt thật của cô , đơn giản chỉ là kiếm chuyện, nên sẽ mắc bẫy.

hình như gặp phụ nữ , đây cô từng gây phiền phức cho bác sĩ Thư.”

Trong đám đông nhận Lâm Uyển Kỳ, cũng nhớ những lời Lâm Uyển Kỳ ở hành lang, sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Bác sĩ Thư là như , khó tránh khỏi sẽ khác ghen ghét. Chỉ là họ ngờ đầu tiên đến gây phiền phức cho cô là bệnh nhân của bệnh viện, thật là lương tâm.

Nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, Thư Ngọc Lan đẩy cửa . Khi thấy Thẩm Diên Trọng đang lo lắng ôm một chiến sĩ đẫm m.á.u xông , cô lập tức kéo một chiếc giường bệnh từ bên cạnh , đặt lên . Chỉ cần thoáng qua liền tình trạng của đối phương vô cùng nghiêm trọng. Cô thêm lời nào, lập tức cùng đó phòng cấp cứu, căn bản còn tâm trí để quan tâm đến những chuyện xảy ở hành lang.

Khi Lâm phụ , ông liền thấy con gái một đám vây quanh chỉ trỏ. Lâm Uyển Kỳ từ nhỏ ông nâng niu trong lòng bàn tay, ít khi trách mắng, huống chi là khác ức h.i.ế.p như .

“Các đang ? Cô vẫn là một bệnh nhân, từ khi nào mà bệnh viện chất lượng thấp như thế ?”

Trong đám còn mấy cô y tá, điều khiến Lâm phụ tức giận nhất, thậm chí trong lòng ông còn hoài nghi, chuyện chừng chính là do Thư Ngọc Lan xúi giục.

“Ô ô ô, ba ba.” Vừa thấy Lâm phụ, Lâm Uyển Kỳ rốt cuộc nhịn chạy tới nhào lòng ông, lời nào, chỉ một mực thút thít.

“Ông chính là cha của cô , còn hổ chúng tố chất, cũng xem ông dạy đứa con gái thế nào.”

“Làm chậm trễ việc chữa bệnh cho quân giải phóng, còn nhất quyết tiến lên cản đường. Nếu mệnh hệ gì, tuyệt đối sẽ bỏ qua cho ông.”

“Nhìn ông ăn mặc thế cũng là một quân nhân ? Từ khi nào trong bộ đội xuất hiện loại chuột bọ như ông?”

“Loại còn kiến nghị nên điều tra một chút, chừng lưng nhiều chuyện trái lương tâm, hơn nữa con gái ông còn dám xông lên ngăn cảnh quân giải phóng trị thương, càng miễn bàn ông là cha.”

Nghe những xung quanh mỗi một lời kể sự việc , sắc mặt Lâm phụ trở nên vô cùng khó coi. Ông ngờ sự việc là như thế .

 

 

Loading...