Buổi trưa, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi của , cô đột nhiên thấy xót xa.
“Anh đến văn phòng của em nghỉ ngơi một lát , hoặc là về nhà ngủ một giấc cho hẳn hoi.”
Kể từ khi từ trường quân đội trở về, vẫn nghỉ ngơi t.ử tế, cứ xoay như chong ch.óng trong bệnh viện, dù là xác bằng sắt cũng sẽ chịu nổi.
“Anh , chút chuyện so với huấn luyện ở đơn vị thì thấm tháp gì.” Người đàn ông , xoa đầu cô: “Ngọc Lan, thật sự vui.”
Thư Ngọc Lan thắc mắc hiểu vui vì cái gì, sai bảo đến mức mà vẫn vui . Dường như sự nghi hoặc của cô, giải thích: “Anh vui vì em tìm cha ruột, họ thực sự yêu em.”
Thư Ngọc Lan ngẩn , rũ mắt gì. Đến tận bây giờ cô vẫn còn thấy m.ô.n.g lung, cứ thế mà tìm , còn là Tướng quân Hoắc – một nhân vật địa vị quan trọng như .
“Đừng nghĩ nhiều nữa, chuyện gì đến sẽ đến, sẽ luôn ở bên cạnh em.” Nhìn gương mặt đổi sắc thái liên tục của cô, Thẩm Diên Trọng khẽ thở dài, tiến lên ôm cô lòng, nhẹ giọng an ủi.
Thư Ngọc Lan khẽ gật đầu. Sáng sớm hôm , cô nhận thông báo từ đồn công an. Khi chạy tới nơi, cô mới Ngô Chí Minh nhận hết tội về . Biết tin , cô chút chấn động, xem đối với Thư Hồng Mai tình cảm thực sự sâu đậm.
“Thư Ngọc Lan, cô đừng đắc ý! Lần tuy thất bại, nhưng chờ ngoài, tuyệt đối sẽ tha cho cô!” Người đàn ông sa sầm mặt mũi. Hắn nông nỗi đều là do cô ban cho. Hồng Mai còn đang m.a.n.g t.h.a.i con của , cả ngày lo lắng hãi hùng, con tiện nhân đáng lẽ c.h.ế.t từ lâu !
Nga
Thư Ngọc Lan lời của cho tức . Hóa cô tồn tại đời là để Thư Hồng Mai giẫm đạp chân ?
“Vốn dĩ còn nghĩ nếu thành khẩn khai báo, chừng sẽ xin giảm án cho . hiện tại xem ...” Cô lạnh lùng đàn ông đang hừng hực lửa giận, thản nhiên : “Anh cứ ở trong đó mà suy ngẫm . Anh yên tâm, phía Thư Hồng Mai cũng sẽ dễ dàng bỏ qua .”
Ngay từ đầu cô cảm thấy chuyện liên quan đến Thư Hồng Mai, chẳng qua là bằng chứng. Cô cứ ngỡ khi đối mặt với án tù, Ngô Chí Minh sẽ sợ hãi mà khai đồng phạm, nhưng ngờ chút "khí tiết" như . Chỉ là cái khí tiết của đáng giá .
Chuyện Ngô Chí Minh bắt nhanh ch.óng truyền về làng. Thư Hồng Mai tức giận ném vỡ cái bát mặt, đúng là đồ vô dụng, chút việc nhỏ cũng xong.
Ngày hôm đó, cô thế của Thư Ngọc Lan từ miệng Lâm Tú Anh.
Không ngờ con tiện nhân đó là con gái của Tướng quân Hoắc! Ban đầu cô định lén lút liên lạc với Hoắc gia lưng Lâm Tú Anh, nhưng kịp hành động bà thấu ý đồ. Lâm Tú Anh dặn dặn mãi mới khiến cô từ bỏ ý định đó. Chẳng qua, nếu cô hưởng vinh hoa phú quý thì Thư Ngọc Lan cũng đừng hòng.
Sau khi trở về Ngô gia, cô đem chuyện với Ngô Chí Minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-quan-quan-mat-lanh-ngay-ngay-len-giat-khan-trai-giuong/chuong-274-ke-thu-ac-lo-dien.html.]
“Nếu để Thư Ngọc Lan trở về đó, những chuyện chúng với cô đây chắc chắn sẽ trả thù tàn khốc. Em thì sợ, chỉ thương cho đứa con trong bụng, nó còn chào đời...” Giọng cô nghẹn ngào khiến Ngô Chí Minh xót xa thôi.
“Hồng Mai, em đừng lo, chúng nhất định sẽ cách.”
“Bây giờ còn cách nào nữa? Chúng quá nhiều chuyện quá đáng, Thư Ngọc Lan chỉ cần còn sống là sẽ ghi hận, chắc chắn tha cho chúng .” Cô gục lòng chồng lóc t.h.ả.m thiết.
Sắc mặt Ngô Chí Minh xanh mét. Cô đúng, chỉ cần Thư Ngọc Lan còn sống ngày nào là sẽ tìm cơ hội trả thù họ ngày đó. Chỉ c.h.ế.t mới chấm dứt tất cả. Ánh mắt hiện lên vẻ kiên định, đẩy trong lòng , xoay xuống gầm giường lấy một chiếc hộp đen bám đầy bụi bẩn.
“Đây là tiền thêm tích cóp , em cầm lấy .”
“Anh Chí Minh, ý gì ?” Thư Hồng Mai vờ như hiểu, nhưng trong lòng thầm đoán , cô kích động siết c.h.ặ.t ngón tay.
“Anh giải quyết Thư Ngọc Lan. Chỉ như em và con mới bình an. Nếu mệnh hệ gì, em hãy cầm tiền cùng nuôi nấng con nên .”
Nếu thể bình an trở về, sẽ đưa Thư Hồng Mai rời khỏi đây, mai danh ẩn tích mà sống. Dù năng lực của Thẩm Diên Trọng cũng lớn, nếu truy cứu thì cả nhà sẽ yên , nên lúc đó nhất định bỏ trốn.
“Anh Chí Minh...” Thư Hồng Mai đầy cảm động, nhưng tuyệt nhiên hề ngăn cản hành động của . Đây chính là kết quả cô thấy, chỉ cần loại bỏ Thư Ngọc Lan, cô mới thể yên tâm. Còn về Thẩm Diên Trọng? Anh chỉ là gặp phụ nữ hơn thôi, chờ khi hai ở bên , chắc chắn sẽ mê luyến cô .
Sau khi trấn an Thư Hồng Mai, Ngô Chí Minh tìm một tên lưu manh quen để mượn xe. Chiếc xe là do tên đó trộm từ nơi khác, nên khi cho mượn vô cùng hào phóng. Nếu tên du thủ du thực đó Ngô Chí Minh mượn xe để g.i.ế.c , chắc chắn sẽ bao giờ cho mượn.
“ chỉ hận thể một phát đ.â.m c.h.ế.t cô, để cô còn sống đời . Loại ghê tởm như cô xứng đáng sống!”
Thư Ngọc Lan: ??? Rốt cuộc ai mới là kẻ ghê tởm ở đây?
“Trong lòng chắc cũng hiểu rõ Thư Hồng Mai căn bản hề yêu đúng ?” Sống chung lâu như , lẽ nhận ?
Cơ thể Ngô Chí Minh cứng đờ, một lời, chỉ nghiến răng nghiến lợi cô. Thấy dáng vẻ đó, Thư Ngọc Lan trúng tim đen của .