Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 103: Cố Nguyệt Hoài Phải Lật Ngược Tình Thế Thế Nào?

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:44:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Điền Tĩnh thấy tiếng khẽ của Cố Nguyệt Hoài, tràn ngập ý mỉa mai, đáy mắt cô kìm lóe lên một tia hận ý.

 

Cái con Cố Nguyệt Hoài , dăm bảy lượt xáo trộn kế hoạch của cô , phá hỏng mưu đồ của cô , đúng là một thứ tai họa!

 

Tuy nhiên, vẻ mặt lạnh lùng của Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài, Điền Tĩnh cảm thấy vô cùng đau đầu.

 

Hôm nay cô quả thực Trần Nguyệt Thăng kích động. Vốn tưởng rằng túi tiền nắm chắc trong tay, cách khác là công cụ hình đột nhiên suy nghĩ riêng, thoát khỏi lòng bàn tay cô , cô thực sự chút hoảng hốt.

 

Mặc dù bây giờ dựa Cố Duệ Hoài, hẳn là thể kiếm một công việc chính thức, nhưng sự trợ giúp của Trần Nguyệt Thăng cũng thể lớn.

 

Bây giờ xem , đàn ông là thứ xa vời thể dựa dẫm, chẳng gì quan trọng bằng việc nắm giữ bàn tay vàng trong tay.

 

Nếu cô cướp bàn tay vàng của Cố Nguyệt Hoài, còn lo lắng cho tương lai ?

 

Nữ chính xuyên và bàn tay vàng, vốn dĩ là một thể thể tách rời! Đáng hận! Cô màng đến con đường chính đạo, bắt đầu chuyện trộm cắp , thế mà vẫn thể toại nguyện. Lẽ nào vận khí của cô thực sự đen đủi đến ?

 

sống yên ở thời đại , thì đối đầu với khí vận chi nữ ?

 

Điền Tĩnh c.ắ.n c.h.ặ.t răng ngà, nghĩ đến việc nhiều ngã ngựa trong tay Cố Nguyệt Hoài, khỏi bắt đầu nghi ngờ. Lẽ nào việc cô xuyên thực sự chỉ là một tai nạn, cô vĩnh viễn thể đấu Cố Nguyệt Hoài?

 

mà, mắt vượt qua cửa ải khó khăn .

 

Nghĩ , Điền Tĩnh bỗng nhiên chuyển hướng, quỳ gối lết một mạch đến mặt Cố Nguyệt Hoài, giọng hèn mọn: “Nguyệt Hoài, Nguyệt Hoài xin cô tha cho một con đường sống , dám nữa !”

 

“Nguyệt Hoài, hôm nay là do ma xui quỷ khiến, chuyện hồ đồ, sai , thực sự sai !”

 

“Xin cô, tha cho , bao giờ dám nữa, những tổn thất sẽ đền bù cho !”

 

Giọng Điền Tĩnh nức nở, phủ phục mặt đất, hèn mọn đến tột cùng.

 

hiểu rõ Cố Nguyệt Hoài ghét cô đến mức nào. Lúc , chỉ thể cố gắng hạ khép nép. Cố Nguyệt Hoài tiếng tuyệt đối trong nhà họ Cố, chỉ cần cô tha cho cô , sự việc sẽ cơ hội xoay chuyển.

 

Chuyện chỉ cần xé to , nhà họ Cố mất bằng chứng, còn thể ?

 

Chỉ cần thể bình an vượt qua khó khăn mắt, một chút hèn mọn nhất thời thì tính là gì?

 

Cố Nguyệt Hoài rũ mắt Điền Tĩnh đang rạp chân , sức lấy lòng , trong lòng lạnh liên hồi. Mặc dù Điền Tĩnh lúc còn trẻ, nhưng cô hiểu đạo lý tình thế ép .

 

Một phụ nữ co duỗi như , cũng khó trách thể đến bước đường đó.

 

Cố Nguyệt Hoài mỉm , xổm xuống, nhẹ giọng : “Muốn tha cho cô ? Dập đầu cầu xin .”

 

Đồng t.ử Điền Tĩnh co rụt , nụ nhẹ bẫng mặt Cố Nguyệt Hoài, hung hăng c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm.

 

“Không dập đầu?” Cố Nguyệt Hoài vẻ mặt tiếc nuối lắc đầu, từ từ dậy chuẩn bước ngoài.

 

“Đợi !” Điền Tĩnh vội vàng gọi cô .

 

Khóe môi Cố Nguyệt Hoài cong lên, xoay , tĩnh lặng tại chỗ, như một đấng cứu thế chờ đợi lời cầu xin của kẻ tội .

 

“Cô giữ lời đấy!” Điền Tĩnh nhắm mắt , c.ắ.n môi Cố Nguyệt Hoài.

 

Cố Nguyệt Hoài chỉ . Điền Tĩnh thở hắt một ngụm trọc khí, mang theo bộ cảm xúc tiêu cực trong lòng trút ngoài, cúi đầu ngoan ngoãn rạp mặt đất, cung kính dập đầu ba cái với Cố Nguyệt Hoài.

 

“Được ?” Điền Tĩnh nhẫn nhịn sự nhục nhã ngẩng đầu Cố Nguyệt Hoài.

 

Đôi môi đỏ mọng của Cố Nguyệt Hoài nhếch lên: “Chưa đủ kêu .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-103-co-nguyet-hoai-phai-lat-nguoc-tinh-the-the-nao.html.]

“Cô!” Trong lòng Điền Tĩnh nảy sinh lệ khí, hận thể trực tiếp giật lấy cây gậy trong tay Cố Chí Phượng, đ.á.n.h c.h.ế.t Cố Nguyệt Hoài.

 

“Anh cả, gọi bí thư...”

 

Cố Đình Hoài sửng sốt, đầu Cố Chí Phượng một cái. Hai ngược bận tâm việc Cố Nguyệt Hoài trêu đùa Điền Tĩnh, nhưng nếu cô thực sự tha cho Điền Tĩnh, bọn họ cũng sẽ thêm gì.

 

Cố Nguyệt Hoài dứt lời, Điền Tĩnh ngắt lời.

 

nghiến răng nghiến lợi : “ dập!”

 

c.ắ.n răng, trực tiếp dập đầu bình bịch ba cái thật mạnh xuống đất. Nền đất nện vang lên tiếng động, thể thấy dùng lực mạnh đến mức nào. Khi Điền Tĩnh thẳng lưng lên, hình còn lảo đảo.

 

Cố Nguyệt Hoài khẽ : “ tha cho cô .”

 

Điền Tĩnh trong lòng vui mừng, dậy chuẩn rời , nghĩ thầm coi như hữu kinh vô hiểm. Thế nhưng bỗng nhiên thấy một tràng tiếng bước chân ồn ào từ xa tiến gần, kèm theo đó là từng luồng ánh sáng của đèn pin!

 

Điền Tĩnh ngã bệt xuống đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

 

hoắc mắt ngẩng đầu Cố Nguyệt Hoài, giọng mang theo sự hận thù, gằn từng chữ: “Cô căn bản hề tha cho !”

 

Cố Nguyệt Hoài trào phúng một cái, khẩy: “Sao thể chứ, tha cho cô mà. mà, chỗ rau đều do cả trồng, tha cho cô , ... tính.”

 

Điền Tĩnh ánh mắt cợt nhả lạnh lẽo của cô, tiếng bước chân ngày càng gần, trán rịn những giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu.

 

Trộm cắp, phá hoại vườn rau của khác, ở thập niên 70 sẽ phán tội gì? Chắc sẽ nhỉ? Nếu cô ...

 

Trong lúc Điền Tĩnh đang suy tính trăm phương ngàn kế, Cố Tích Hoài dẫn theo bí thư Vương Phúc, cùng một đám xã viên đ.á.n.h thức từ trong giấc ngủ say, vẻ mặt đầy khó chịu chạy tới. Khi ánh sáng đèn pin chiếu khu vườn rau tan hoang, thứ đều rõ ràng.

 

Vương Phúc nhíu mày Điền Tĩnh đang ngã bệt đất: “Điền Tĩnh, là cô ?”

 

Dạo gần đây, trong đại đội hễ xảy chuyện gì, luôn liên quan đến con nhóc . Trước đây còn thấy cô gái nhà họ Điền dịu dàng đảm đang, trong đại đội cũng ít thanh niên trai tráng thích. Nếu Trần Nguyệt Thăng bám riết lấy, chỉ sợ trở thành món hàng hot .

 

Tuy nhiên, bây giờ ông đổi suy nghĩ.

 

Con nhóc nhà họ Điền chính là thích diễn kịch, chẳng chút chân thật nào, mới khiến phẩm chất thực sự của cô .

 

Bây giờ thì rõ như ban ngày . Điền Tĩnh việc tích cực, thích lười biếng thì chớ, nay còn cái trò trộm gà bắt ch.ó. Nhìn xem vườn rau nhà họ Cố phá thành cái dạng gì , chỗ rau còn ăn nữa ?

 

Vương Phúc vẻ mặt thổn thức mảnh vườn rau giẫm đạp hình thù gì, vô cùng đau lòng.

 

Người nhà quê, ngày ngày mặt trời mọc thì , mặt trời lặn thì nghỉ, theo đuổi cũng chỉ là một miếng ăn. Lãng phí, đúng là thứ gì!

 

“Cháu... cháu ...” Điền Tĩnh vẻ mặt kinh hoàng, liên tục xua tay.

 

Bây giờ cô chỉ thể c.ắ.n răng khẳng định do , nếu ...

 

Cố Chí Phượng lạnh một tiếng, thẳng thừng vạch trần lời dối của cô : “Không mày thì còn thể là ai? Ông đây cầm gậy chạy , liền thấy mày đang đào đất. Kìa, xem, cái cuốc đất là của nhà ai?”

 

Nghĩ đến cái cuốc, Điền Tĩnh thầm bực tức, trong mắt lóe lên một tia u ám.

 

Thôi bỏ bỏ , cô ngay cả cửa ải khó khăn mắt còn qua nổi, cho dù cứ giấu giếm chuyện vàng bạc cổ vật thì thể ?

 

Nói chừng, cô còn thể mượn chuyện nhà họ Cố lén lút giấu báu vật để phản đòn. Chuyện thể lớn thể nhỏ, chỉ cần cô c.ắ.n c.h.ế.t việc nhà họ Cố chôn báu vật là do chính mắt cô thấy, cho dù thể thu lợi từ đó, cũng thể khiến gia đình Cố Nguyệt Hoài ăn hết gói mang !

 

Năm xưa địa chủ chèn ép, tịch thu tài sản, nhà họ Cố lén lút giấu giếm tài báu, vọng tưởng Đông Sơn tái khởi bóc lột nhân dân lao động...

 

Không một cái danh nghĩa như giáng xuống, Cố Nguyệt Hoài lật ngược tình thế thế nào?

 

 

Loading...