Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 108: Trại Cải Tạo Cô Không Đi Không Được

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:44:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lúc còn đang ngẩn ngơ, Cố Duệ Hoài gằn từng chữ: “ , sẽ lao giáo .”

 

Nghe , Cố Chí Phượng lập tức trừng mắt, lông mày dựng ngược, gân xanh nổi đầy trán. Trong giọng của ông chứa đựng một ngọn lửa giận thể kìm nén: “Đồ ngu! Mày mày đang cái gì ?”

 

Cố Đình Hoài cũng chen khỏi đám đông, chuẩn lên kéo Cố Duệ Hoài xuống.

 

“Thằng hai, đừng đồ ngốc nữa, theo về!” Cố Đình Hoài kéo cánh tay Cố Duệ Hoài, định lôi .

 

Cố Duệ Hoài hung hăng hất tay Cố Đình Hoài , trừng mắt hét lớn: “Đừng động ! đang gì! Đối với , Điền Tĩnh quan trọng hơn bất cứ thứ gì, cô duy nhất quan tâm đến !”

 

Nghe những lời , trong lòng nhà họ Cố đều lạnh toát.

 

Điền Tĩnh là duy nhất quan tâm đến ?

 

Sắc mặt Cố Nguyệt Hoài lạnh nhạt. Sau khi trọng sinh, cô luôn cho rằng một nhà chính là cùng hội cùng thuyền, kiếp cũng chứng minh điều đó. Thế nhưng Cố Duệ Hoài hết đến khác đập tan hy vọng của cô.

 

Đêm đó, Cố Duệ Hoài Điền Tĩnh xúi giục, cô c.h.ế.t, cô hiểu .

 

Để Cố Duệ Hoài đầu là quá khó, quá khó. Điền Tĩnh đối với , giống như một dòng suối ngọt trong sa mạc, là thứ vô bổ như cô tưởng. Trong tình huống , chỉ Điền Tĩnh mới thể phá vỡ ảo tưởng của Cố Duệ Hoài, khiến tỉnh ngộ.

 

Mà những như bọn họ hết đến khác cản trở, chỉ càng khơi dậy sự phản nghịch của Cố Duệ Hoài.

 

Cố Tích Hoài thể lọt tai nữa. Anh dùng một ánh mắt vô cùng xa lạ Cố Duệ Hoài.

 

Hồi lâu , mới lạnh : “Cố Duệ Hoài, xem những lời tiếng ? Đã lớn ngần , một đôi mắt để là để đổ phân ? Từ nhỏ đến lớn, bố để thiếu một miếng ăn nào ? Hay là cả bỏ bê ?”

 

luôn so bì với Nguyệt Hoài, nhưng em là con gái, từ nhỏ , thể giống em ?”

 

, Cố Nguyệt Hoài đây là đứa hỗn hào, nhưng em cải tà quy chính . Em đổi , cũng đổi .”

 

“Anh cảm thấy bản hiện tại và Cố Nguyệt Hoài đây gì khác ?”

 

“Anh thậm chí còn bằng em , ? Ít nhất em là hành hạ chúng về mặt vật chất, còn , đang hành hạ chúng về mặt tinh thần. Anh xem, bố những lời , trong lòng sẽ cảm giác gì?”

 

Mặt Cố Duệ Hoài trắng bệch, ánh mắt cũng run rẩy, nhưng dám đầu Cố Chí Phượng lấy một cái.

 

Điền Tĩnh lúc cũng hồn. Cô Cố Duệ Hoài với vẻ mặt trở nên chần chừ, trong lòng rùng .

 

Lúc , còn tâm trí mà cảm động? Công cụ hình thì vẫn là công cụ hình , bất kể lúc nào, cũng nên vì cô mà thúc đẩy xoay chuyển cục diện, giống như lúc .

 

Điền Tĩnh đưa tay kéo vạt áo Cố Duệ Hoài, lớn tiếng : “Trong vườn rau nhà họ Cố chôn vàng bạc châu báu, là hồi nhỏ tận mắt thấy Cố Chí Phượng chôn. Hôm qua chính là tìm bằng chứng, giao nộp những báu vật đó cho đại đội, nhưng vu oan là trộm cắp, phá hoại tài sản của khác. Các đồng chí, như thế nào ?”

 

“Lẽ nào quên ? Cả nhà họ Cố đều là cái đức hạnh gì? Lời bọn họ thực sự thể tin ?”

 

Chuyện tối qua mặc dù truyền xôn xao, nhưng ở đây vẫn những chuyện "báu vật".

 

Ví dụ như Lôi Đại Chùy, ví dụ như Cố Duệ Hoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-108-trai-cai-tao-co-khong-di-khong-duoc.html.]

 

Sắc mặt Lôi Đại Chùy nghiêm , đáy mắt xẹt qua một tia sáng: “Vàng bạc châu báu?”

 

Vương Phúc và Vương Bồi Sinh , trong mắt hai đều sự ngưng trọng. Sau đó Vương Phúc : “Tối qua lời Điền Tĩnh, cho đào xới nhà một lượt , chẳng gì cả, đừng bậy.”

 

“Năm xưa tiền tài của nhà họ Cố đều Cố Chí Phượng nướng sạch sòng bạc, nồi niêu xoong chảo bàn ghế còn đều tịch thu hết . Lúc ông về đại đội sản xuất Đại Lao T.ử chẳng mang theo cái gì, lấy tiền mà chôn?”

 

“Được , loại chuyện vô trung sinh hữu bớt . Gây bạo loạn gì các ai thể gánh vác nổi trách nhiệm?”

 

Cố Duệ Hoài cũng vẻ mặt mờ mịt há miệng, định lên tiếng, Điền Tĩnh véo một cái.

 

“Anh hai Cố, chuyện nhà họ Cố hẳn là rõ nhất. Anh xem, chuyện ? căn bản hề dối, là Cố Nguyệt Hoài vu khống . tìm bằng chứng cũng là vì đại đội, dựa mà đưa lao giáo?”

 

Giọng Điền Tĩnh chút tủi , lông mi chớp chớp như chiếc quạt, cuối cùng ngưng tụ thành giọt nước, lăn dài má.

 

Cố Duệ Hoài Điền Tĩnh chật vật mà vẫn toát lên vẻ yếu đuối, chỉ cảm thấy trái tim như vỡ vụn.

 

cái gọi là chuyện báu vật thực sự . Hơn nữa cho dù ngốc đến mấy cũng hiểu, nếu thực sự chứng thực lời của Điền Tĩnh, thì nhà họ Cố sẽ vĩnh viễn ngày yên , thậm chí cả nhà sẽ gán cho cái danh "địa phú phản hoại hữu".

 

Cuộc sống của địa phú phản hoại hữu gian nan đến mức nào ai ai cũng , chẳng khác gì tù.

 

Mặc dù ý kiến với nhà, nhưng từng nghĩ đến việc để bọn họ xảy chuyện. Tất nhiên, Cố Nguyệt Hoài là một ngoại lệ.

 

Thần sắc Cố Duệ Hoài d.a.o động ngừng. Điền Tĩnh mà sốt ruột vô cùng, hạ thêm một liều t.h.u.ố.c mạnh, cho Cố Duệ Hoài nếm chút vị ngọt, để về phía cô , đè bẹp nhà họ Cố, vĩnh viễn ngóc đầu lên !

 

lúc , Cố Nguyệt Hoài . Cô đài chủ tịch, khẽ : “ là g.i.ế.c tru tâm.”

 

Cố Duệ Hoài nhíu mày, về phía Cố Nguyệt Hoài. Đối với đứa em gái , hiện tại chỉ còn sự chán ghét, nửa điểm tình cảm cũng .

 

Anh biểu cảm gì Cố Nguyệt Hoài một chút cũng bận tâm. Cô , hôm nay thể để Điền Tĩnh trốn thoát. Cho dù cô mọc cái miệng khéo léo biện luận thì ?

 

Nếu Cố Duệ Hoài dám chứng, thì cô cũng thể hắt một gáo nước bẩn lên đầu . Đến lúc đó, xem lời khai của còn tác dụng .

 

“Kỹ năng diễn xuất vụng về như , ngoài Cố Duệ Hoài , e là chẳng ai tin cô .”

 

“Các đồng chí, mấy ngày tố cáo Điền Tĩnh và Trần Nhân lười biếng trốn việc trong hoạt động tập thể, dẫn đến việc mỗi bọn họ đưa đến nhà ba mươi cân lương thực, cuộc sống nhà họ Điền trong lòng cũng rõ.”

 

“Điền Tĩnh ghi hận cũng ngày một ngày hai. Tối qua cô mở miệng ngậm miệng là vì trả thù , vì mà Trần Nguyệt Thăng đòi chia tay với cô , nên cô mới nghĩ một chiêu ngu ngốc, phá hoại vườn rau nhà .”

 

“Vì sự xuất hiện của bí thư, cô mới lật lọng, chụp cho nhà một cái mũ tội .”

 

“Nói thành vu khống khác, còn hùng hồn lý lẽ. Điền Tĩnh, hôm nay cái trại cải tạo cũng , cũng . Nếu trong đội xử phạt cô, thì sẽ báo cáo lên công xã, cho dù kiện lên Huyện ủy Cách mạng, cũng sẽ bỏ qua!”

 

Những lời của Cố Nguyệt Hoài dõng dạc đanh thép, khiến một đám xã viên đang d.a.o động chấn động sững tại chỗ.

 

Vẻ mặt vốn nghi ngờ của Lôi Đại Chùy cũng chuyển sang bình tĩnh. Cuộc sống của nhà họ Cố bao năm nay cũng đều thấy rõ, việc chính đáng , suốt ngày lêu lổng bên ngoài. Nếu mấy họ hàng tiền tiếp tế, thì nhà cũng chẳng cất nổi.

 

Bọn họ nếu báu vật, sớm mang đổi lấy tiền , còn cần đợi đến hôm nay tố giác ?

Loading...