Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 109: Cố Nguyệt Hoài, Mày Cứ Đợi Đấy Cho Tao!

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:44:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặt Điền Tĩnh đỏ bừng, c.ắ.n môi, giọng nghẹn ngào : “ dối! Những gì là sự thật! Anh hai Cố, mau chứ! Lẽ nào định mặc kệ Cố Nguyệt Hoài như ?”

 

Cố Duệ Hoài mím c.h.ặ.t môi lên tiếng. Anh thể những lời hãm hại nhà họ Cố, cách nào coi lời của Điền Tĩnh như tồn tại.

 

Tất cả đều chú ý đến màn kịch nực . Trời nhá nhem tối, Cố Duệ Hoài đau đớn thôi, thậm chí còn vết m.á.u chảy dọc theo ống quần xuống. Tuy nhiên, vì mặc quần tối màu nên ai phát hiện .

 

Hồi lâu , trắng bệch môi : “Bí thư, chủ nhiệm, , , các tha cho Điền Tĩnh .”

 

Ánh mắt Điền Tĩnh đầy phẫn nộ. Không ngờ đến bước đường , Cố Duệ Hoài thế mà vẫn chịu chứng hùa theo.

 

Rõ ràng thể một gậy đ.á.n.h c.h.ế.t Cố Nguyệt Hoài, như sẽ còn ai cản đường cô nữa!

 

Vương Phúc nhíu mày, cảm thấy vô cùng cạn lời những lời của Cố Duệ Hoài. Ông : “Cậu coi lao giáo là cái gì? Trò chơi trẻ con ?”

 

Giọng Cố Duệ Hoài cầu khẩn: “... thể Điền Tĩnh chịu phạt, nguyện ý ! Bí thư...”

 

Trần Nguyệt Thăng trong đám đông Cố Duệ Hoài và Điền Tĩnh, ánh mắt phức tạp.

 

Với tư cách là một suýt chút nữa cưới Điền Tĩnh, nay một đàn ông khác che chở cho cô chút kiêng dè trong cảnh , cảm giác chút khó tả. Tuy nhiên, khó chịu là điều chắc chắn.

 

Tất nhiên, khó chịu là ghen tuông, chỉ là chút tự giễu, tình cảm của thực sự quá rẻ mạt.

 

Vương Phúc còn lên tiếng, Cố Nguyệt Hoài bỗng nhiên bật thành tiếng, tiếng cực kỳ trào phúng.

 

Cô liếc xéo Cố Duệ Hoài một cái, sắc bén : “Cố Duệ Hoài, bố đuổi khỏi nhà , tư cách gì đại diện cho nhà họ Cố tha thứ cho Điền Tĩnh? Anh và Điền Tĩnh kết hôn ? Có nhà của cô ? Lại tư cách gì lao giáo ?”

 

“Hơn nữa, tổ chức để Điền Tĩnh lao giáo, là vì cho cô . Trộm cắp vu khống đồng chí giai cấp, chia rẽ lòng , loại chính là một cục phân chuột, hỏng cả nồi canh, chỉ ảnh hưởng đến đại đội. Sao nào? Anh bao che cho cô ?”

 

“Nhiều tội phạt cùng lúc, thể cùng cô lao giáo.”

 

Lời thốt , môi Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài đều mấp máy.

 

Bọn họ cho dù tức giận Cố Duệ Hoài đến , thì cũng là một nhà, thể trơ mắt uổng mạng đưa lao giáo?

 

Cố Duệ Hoài lạnh lùng trừng mắt Cố Nguyệt Hoài một cái, cao giọng quát: “Cùng thì cùng !”

 

Nghe , Điền Tĩnh gần như ngất xỉu.

 

nhờ báo tin cho Cố Duệ Hoài, là để về chứng, cứu cô , chứ để lao giáo cùng. Đã đến thời điểm mấu chốt , thể rời khỏi đại đội sản xuất Đại Lao Tử?

 

Huống hồ, một khi cô và Cố Duệ Hoài cùng , e là cả đời cũng rửa sạch quan hệ với .

 

Đến lúc đó, cô còn tiếp cận Tống Kim An thế nào? Cô phu nhân quan chức, chứ gả cho một kẻ chân lấm tay bùn!

 

Nghe những lời dỗi hờn , Cố Nguyệt Hoài cong môi : “Ha ha, nghĩ thật. Tổ chức chí công vô tư, sẽ vu khống bất kỳ một nào, cũng tuyệt đối buông tha bất kỳ một kẻ nào. Anh tưởng trại cải tạo là nơi ?”

 

Dứt lời, Cố Duệ Hoài trợn mắt trừng trừng.

 

Cố Nguyệt Hoài trào phúng , dường như nhớ điều gì, vỗ tay một cái, tủm tỉm : “ mà, nếu thực sự yên tâm về Điền Tĩnh, ngược thể tự hành hạ đó đấy.”

 

“Cô!” Cố Duệ Hoài bỗng nhiên lảo đảo một cái.

 

Điền Tĩnh nhíu mày, trơ mắt Cố Duệ Hoài sắp ngã cũng đưa tay đỡ, khiến ngã nhào xuống đất.

 

Cố Duệ Hoài kêu lên đau đớn. Cố Đình Hoài gần nhất trợn tròn mắt, cõng lên hét: “Chú Sáu! Chú Sáu mau xem cho thằng hai nhà cháu, chân nó chảy m.á.u !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-109-co-nguyet-hoai-may-cu-doi-day-cho-tao.html.]

 

Chú Sáu, là thầy t.h.u.ố.c chân đất của đại đội sản xuất Đại Lao Tử. Y thuật tính là cao, nhưng cứ đến mùa lên núi hái một loại t.h.u.ố.c dự trữ, thể chữa đau đầu sổ mũi, hoặc cầm m.á.u tan bầm.

 

Những bệnh vặt vãnh , nhà quê đến trạm y tế tốn tiền, thì đều tìm chú Sáu khám.

 

Chú Sáu vốn đang ghế đẩu nhỏ dậy, gọi Cố Đình Hoài về phía nhà : “Đến nhà chú xem .”

 

“Vâng!” Cố Đình Hoài gật đầu, cõng Cố Duệ Hoài chạy như bay. Chỉ sợ thằng nhóc lưng càn, đến lúc đó những lấy vợ, mà chân cũng cứu , thì cả đời nó còn sống thế nào?

 

Màn kịch nực do Điền Tĩnh gây , cũng theo sự rời của Cố Duệ Hoài mà trở nên rõ ràng.

 

Vương Phúc chút mệt mỏi, rút tẩu t.h.u.ố.c giắt ở thắt lưng , rít vài , mới phẩy tay : “Đưa , đưa ngay trong đêm, đỡ để xảy chuyện gì nữa.”

 

Mấy dân quân Lôi Đại Chùy, thấy ông gật đầu, mới dẫn Điền Tĩnh rời .

 

Điền Đại Hữu cũng vẻ mặt xúi quẩy kéo Điền Điềm về. Trong nhà một quả tạ như , xui xẻo cũng khó. Lấy chăn màn thì thôi , còn lấy lương thực cho nó? Hồi lúc nó sinh ông ném nó xuống hố phân cho ?

 

Điền Tĩnh sự việc còn đường vãn hồi, ngược phát điên nữa.

 

lạnh lùng Cố Nguyệt Hoài. Lúc lướt qua , một giọng mang theo sự nham hiểm truyền tai Cố Nguyệt Hoài.

 

“Cố Nguyệt Hoài, mày cứ đợi đấy cho tao!”

 

Từng dãy bàn dọn , băng rôn cũng thu , sự náo nhiệt kết thúc.

 

Điền Tĩnh lao giáo, trần ai lạc định.

 

Các xã viên hóng hớt bê ghế đẩu nhỏ về nhà, thì cầm sổ công điểm trực tiếp ghi công điểm. Trong chốc lát ai bận việc nấy, ngược ai nhắc đến chuyện nữa.

 

Sắc mặt Cố Chí Phượng vui buồn, ôm Yến Thiếu Đường cũng ghi công điểm.

 

Cố Tích Hoài liếc ông một cái, bước đến bên cạnh Cố Nguyệt Hoài : “Được , đừng nghĩ nữa, ghi công điểm thôi.”

 

Hôm nay đứa em gái bằng con mắt khác . Từng câu từng chữ đều như tuyệt sát, trị Điền Tĩnh và ông hai ngu ngốc của ngoan ngoãn phục tùng. Tài ăn đúng là tồi, nếu bồi dưỡng đàng hoàng, chừng còn thể nhà ngoại giao đấy chứ.

 

Nghĩ , Cố Tích Hoài bật .

 

Những kẻ chân lấm tay bùn như bọn họ, bây giờ ngay cả cơ hội học cũng còn, lấy con đường như ?

 

Cả nhà ghi xong công điểm, liền về nhà, cũng đến chỗ chú Sáu thăm Cố Duệ Hoài.

 

Về đến nhà, trời tối. Cố Nguyệt Hoài thắp đèn dầu, bắt đầu bữa tối.

 

Đồ đạc trong nhà ít ỏi, cô chỉ nấu đơn giản chút cháo, xào một chậu trứng gà. Món trứng xào hành hoa thơm nức mũi khiến Yến Thiếu Đường chớp chớp mắt. Cô bé mép giường đất, ngoan ngoãn chờ đợi đút ăn, đôi mắt so với mấy ngày linh động hơn một chút.

 

Cố Nguyệt Hoài suy nghĩ một chút, lấy một cái bát nhỏ xới trứng cho cô bé, đưa cho cô bé một cái thìa.

 

Yến Thiếu Đường ban đầu vẻ mặt mờ mịt. Sau khi Cố Nguyệt Hoài mẫu, cô bé im lặng lâu, mới từ từ vươn bàn tay nhỏ bé nhận lấy cái thìa, vụng về xúc trứng trong bát. Khó khăn lắm mới nhét miệng, đôi mắt cũng theo đó mà sáng lên.

 

“Thiếu Đường giỏi quá!” Trong mắt Cố Nguyệt Hoài khó giấu ý , chút như trút gánh nặng.

 

như cô dự đoán, ngày nào cô cũng cho Yến Thiếu Đường uống nước giếng gian, thế mà thực sự cải thiện chứng ngốc nghếch của cô bé!

 

Chỉ cần ngày qua ngày dùng nước giếng gian chữa trị, chừng Yến Thiếu Đường thực sự ngày hồi phục. Đến lúc đó, chắc hẳn cũng sẽ vui mừng nhỉ?

 

 

Loading...