Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 111: Không Cần Đâu, Xem Mệnh Đi
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:44:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng nam vô cùng êm tai, âm sắc trong trẻo, mang theo chút mệt mỏi khàn khàn, âm cuối trầm, êm ái như tiếng đàn cello.
Tống Kim An và Yến Thiếu Ly đều hoắc mắt ngẩng đầu về phía phát âm thanh.
Người đàn ông từ ngoài sân bước dáng cao, ngược sáng, rõ lắm khuôn mặt, chỉ thể thấy hình thẳng tắp, vai rộng eo thon. Nửa mặc áo khoác da màu đen, chân đôi bốt lính dù bằng da bò màu đen.
Mặc dù rõ diện mạo, nhưng vẫn thể cảm nhận luồng khí chất kiêu ngạo , khiến hiểu rằng, đây tuyệt đối là một kẻ tâm từ thủ nhuyễn, khác biệt với sự ôn hòa nhuận lãng của Tống Kim An.
Anh sải bước dài tới, lướt qua vai Tống Kim An, một tay túm lấy cổ áo của Yến Thiếu Ly, cứ thế kéo cô từ đất lên như xách một con gà con. Tay áo xắn lên một nửa, thậm chí thể thấy cơ bắp săn chắc cẳng tay khi dùng sức.
“Yến Thiếu Ly, ngứa đòn ?” Giọng nhạt nhẽo, lộ vẻ bực bội và lệ khí.
Yến Thiếu Ly cẩn thận liếc biểu cảm của Yến Thiếu Ngu, môi run run, mang theo giọng nức nở : “Anh, em... em chỉ là lo lắng cho Thiếu Đường, cũng thời gian con bé ăn no , thương ... em...”
Đôi môi mỏng của Yến Thiếu Ngu mím thành một đường cong lạnh lẽo, hất cằm về phía lầu: “Lên lầu.”
Yến Thiếu Ly dám thêm gì, vội vàng gật đầu, đó vội vã chạy lên lầu.
Tống Kim An nhíu mày, chút đồng tình : “Thiếu Ngu, đối xử với Thiếu Ly nghiêm khắc quá đấy.”
Yến Thiếu Ngu sải đôi chân dài, bước đến bên sô pha xuống, những ngón tay thon dài tái nhợt day day mi tâm.
Tống Kim An thở dài, đến xuống chiếc sô pha bên cạnh , : “Thiếu Ngu, yên tâm, chuyện của Thiếu Đường với bố . Ông hứa sẽ cho tìm, so với mấy em tự ngoài tìm, chắc chắn sẽ hiệu quả hơn nhiều.”
Nghe , Yến Thiếu Ngu ngẩng đầu lên, giọng trầm thấp: “Không cần tìm nữa.”
“Thiếu Ngu! Đừng hành động theo cảm tính nữa, hai chúng ai với ai, lẽ nào còn khách sáo với ?” Tống Kim An nhíu mày, chút vui, giọng cũng cao lên vài phần.
Yến Thiếu Ngu bỗng nhiên khẩy một tiếng, hai tay khoanh n.g.ự.c, như : “Lão năm, là thực sự hiểu giả vờ hiểu?”
Chân mày Tống Kim An nhíu càng sâu, chút khó hiểu .
Ngón tay Yến Thiếu Ngu gõ gõ lên tay vịn sô pha, âm thanh nhỏ bé mà lanh lảnh vang vọng trong phòng khách. Một lát , mở miệng : “Bố sẽ cho ngoài tìm Thiếu Đường , những gì chỉ là vô ích.”
Giọng bình tĩnh, nhưng lờ mờ dường như thẩm thấu một tia mỉa mai và hàn khí.
Tống Kim An hoắc nhiên dậy, sắc mặt đỏ bừng: “Thiếu Ngu, ý gì? Cậu cảm thấy bố cũng là loại vong ân phụ nghĩa, màng đến tình giao hảo mấy đời giữa hai nhà chúng , chuẩn khoanh tay ?”
Yến Thiếu Ngu giương mắt Tống Kim An, đáy mắt xen lẫn một tia phức tạp khó lòng nhận .
Tống Kim An dường như cảm thấy thái độ của chút . Anh hít sâu một , trầm giọng : “Cậu đừng lo, chuyện của Thiếu Đường nhất định sẽ giúp. Cho dù... cho dù bố giúp, cũng sẽ tìm .”
Nói xong, nán nữa, xoay rời khỏi đại viện nhà họ Yến.
Yến Thiếu Ngu bóng lưng rời của Tống Kim An, đôi mắt hoa đào hẹp dài khẽ nheo , đồng t.ử đen như gỗ mun sâu thẳm như vực sâu.
Lúc , bên ngoài truyền đến một tràng tiếng bước chân nhịp nhàng trật tự.
Hai thanh niên thò đầu . Bọn họ rõ ràng chỉ hai , nhưng như khí thế của thiên binh vạn mã. Khi thấy Yến Thiếu Ngu đang sô pha, ánh mắt sáng lên: “Anh ba, về ?!”
Yến Thiếu Ngu rũ mắt, mái tóc đen lòa xòa trán che khuất mí mắt, lộ vài phần lạnh lùng khó chọc.
“Anh ba?” Thanh niên gọi một tiếng.
Yến Thiếu Ngu liếc một cái, lập tức im bặt.
Anh từ sô pha dậy, ngoài. Hai thanh niên theo sát phía . Ba đến sân , Yến Thiếu Ngu hoa cỏ cây cối đầy vẻ tàn tạ trong sân, môi mím như lưỡi d.a.o.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-111-khong-can-dau-xem-menh-di.html.]
Sân một cây hợp hoan lớn, gốc cây bao quanh bởi những tảng đá xếp chồng lên .
Trước đây, Yến Thiếu Đường thích nhất là thẫn thờ gốc cây .
“Anh ba.” Một thanh niên móc t.h.u.ố.c lá từ trong túi , đưa cho Yến Thiếu Ngu.
Anh nhận lấy điếu t.h.u.ố.c, nhưng châm lửa, chỉ vuốt ve đầu ngón tay: “Người tìm thế nào ?”
Hai thanh niên , đều chút chán nản lắc đầu: “Anh em tìm khắp các đường lớn ngõ nhỏ ở Kinh thành , những thể hỏi cũng hỏi hết, manh mối gì.”
Mi tâm Yến Thiếu Ngu khẽ nhíu, trong đôi mắt đen xẹt qua tia hung quang.
Nhận cảm xúc của , một thanh niên : “Anh ba, là tìm thêm bên ngoài xem ?”
Thanh niên cũng hùa theo: “ đấy ba, Thiếu Đường mới bốn tuổi, bắt cóc còn chịu bao nhiêu khổ cực, chúng thể bỏ cuộc !”
Yến Thiếu Ngu gì, bước đến bên cây hợp hoan, ngẩng đầu những cành cây phủ đầy lá khô.
Đôi mắt dài khẽ nhắm , cố gắng bình ngọn lửa giận trong lòng. Anh cũng chuyện liên quan đến khác. Lúc đó đúng lúc trong nhà xảy chuyện, một mảnh hỗn loạn, Thiếu Đường theo dòng rời khỏi đại viện. Con bé miệng khó , bắt cóc cũng sức tự cứu.
Rời khỏi địa giới Kinh thành, tìm Thiếu Đường, khó như lên trời.
Trong lòng hiểu rõ, Thiếu Đường, xác suất lớn là tìm nữa.
Có lẽ tâm trạng , hai thanh niên thở dài, : “Anh ba, chúng em tiếp tục tìm!”
Trong mắt Yến Thiếu Ngu tràn ngập sự mệt mỏi. Anh đưa tay dùng đầu ngón tay vuốt phần tóc lòa xòa trán đầu, để lộ đỉnh góa phụ trán, hé môi : “Không cần , bảo bọn họ về hết , tìm nữa.”
“Anh ba!”
“Thiếu Đường con bé...”
Yến Thiếu Ngu bỗng nhiên một tiếng, giọng thê lương: “ , cần tìm nữa, rút hết về !”
Mắt hai thanh niên đỏ, thêm gì đó, nhưng cũng tính cách của , xưa nay một là một, hai là hai.
Bầu khí im lặng và ngưng trọng.
Tất cả đều , một bé gái mới bốn tuổi, khi bọn buôn bắt cóc sẽ đối mặt với kết cục gì.
Yến Thiếu Ngu lắc đầu. Lần , sự thê lương trong giọng hóa thành tình cảm bình tĩnh: “Xem mệnh .”
Hiện nay nhà họ Yến ốc mang nổi ốc, bắt buộc nhân cơ hội thanh niên tri thức xuống nông thôn rời khỏi Kinh thành. Nếu , đừng là Yến Thiếu Đường tìm , ngay cả Yến Thiếu Ly và Yến Thiếu Ương cũng thể xảy chuyện. Anh bảo vệ nhiều như .
Nhà họ Yến đây phong quang tột đỉnh, ông cụ cương trực công chính, đắc tội ít trong quân đội. Nay một sớm sa sút, đối với một mà , chẳng khác nào cái gai trong mắt cái dằm trong thịt.
Nói cách khác, nếu ông cụ một ngày bình phản, thì nhà họ Yến sẽ luôn ở trong cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Anh ngược vứt bỏ tất cả, nhập ngũ bắt đầu từ đầu, c.h.é.m tận g.i.ế.c tuyệt trâu quỷ rắn thần! nay mất một Yến Thiếu Đường, nếu rời , hai đứa em còn trong nhà chính là cá thớt, mặc c.h.é.m g.i.ế.c.
Kế sách hiện nay, chính là rời khỏi Kinh thành, tạm thời rút khỏi tầm mắt của những kẻ tâm.
Còn núi xanh lo gì củi đốt. Anh khác với ông cụ, xưa nay là ngu cương trực.
Chỉ giữ cơ hội, mới thể mưu đồ khác!
Thiếu Đường, xin em.