Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 115: Nó Là Một Phần Tử Nguy Hiểm
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:44:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong, Điền Tĩnh liền ngoảnh đầu mà về phía đội dân quân.
Cố Duệ Hoài ngây ngốc bóng lưng cô xa, hai mắt chút thần thái nào, chỉ còn sự trống rỗng, một sự trống rỗng như rút cạn linh hồn. Môi vô thức mấp máy, chậm rãi thốt một câu: “Chưa từng, thích ?”
Điền Tĩnh xa , Cố Duệ Hoài đột nhiên tối sầm mặt mũi, cả ngã nhào xuống đất.
“Thằng hai!” Cố Đình Hoài hét lớn một tiếng, lao tới.
Cố Tích Hoài cũng giật . Đây là nhất thời chấp nhận hiện thực nên ngất ?
Cố Nguyệt Hoài vững vàng tại chỗ nhúc nhích. Cô tĩnh lặng Cố Duệ Hoài, trong lòng chẳng tư vị gì. Cô nghĩ, cần kiểm chứng nữa . Kiếp chính là Cố Duệ Hoài tiết lộ cho Điền Tĩnh chuyện Cố Chí Phượng đến chợ đen bán lá dong.
Cố Duệ Hoài là một kẻ yêu ai thì đó sống, ghét ai thì đó c.h.ế.t. Đối với cô, từ đầu đến cuối từng tình cảm em.
Anh sở dĩ thu nhận cô, là vì nhà tan cửa nát một phần công sức của , trong lòng áy náy, bù đắp. Sở dĩ thà vợ con ly tán cũng nuôi cô, là vì trong lòng từng vợ con của chính .
Nếu nửa đời trong lòng chỉ Điền Tĩnh, thì nửa đời , e là chỉ còn sự áy náy đối với bố.
Hóa , cô từng hiểu hai .
Cố Nguyệt Hoài Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài vội vàng luống cuống đưa tìm chú Sáu, bỗng nhiên cảm thấy chẳng ý nghĩa gì, thần sắc bình tĩnh về.
Cố Chí Phượng thấy tiếng động, ngẩng đầu, hạ thấp giọng : “Bé con, con chứ?”
Cố Nguyệt Hoài Yến Thiếu Đường ông đang ôm trong lòng, cô bé ngủ .
Cô đón lấy Yến Thiếu Đường từ tay Cố Chí Phượng, nhẹ giọng : “Bố, Cố Duệ Hoài ngất . Anh cả bọn họ chắc đưa tìm chú Sáu , bố qua đó xem .”
Nghe , Cố Chí Phượng nhíu mày, suy nghĩ một chút, lắc đầu : “Trời bậy còn thể sống, tự bậy thì thể sống. Bố đuổi nó khỏi nhà, thì sẽ cho nó về nữa.”
Cố Duệ Hoài là con trai ông, nhưng cũng là một phần t.ử nguy hiểm não.
Cho dù ông xót con trai đến , cũng thể bỏ mặc con gái. Hơn nữa, trong lòng ông, Bé con mới là quan trọng nhất. Năm ngón tay còn ngón dài ngón ngắn, ông quả thực từng che giấu sự thiên vị của .
Cố Chí Phượng vĩnh viễn quên đêm đó, hai mắt Cố Duệ Hoài đỏ ngầu, giống như một con ác quỷ hung hăng bóp c.h.ặ.t cổ Cố Nguyệt Hoài, một bộ dạng Diêm Vương đòi mạng. Lúc đó, nó thực sự lấy mạng Cố Nguyệt Hoài.
Đứa con trai đáng sợ như , ông tuyệt đối thể để nó nữa.
Hôm nay, nó thể vì Điền Tĩnh mà g.i.ế.c em gái, ngày mai, nó cũng thể vì một phụ nữ khác mà g.i.ế.c cả nhà!
Cố Nguyệt Hoài Cố Chí Phượng một lát, cong khóe môi. Cô thêm gì nữa, bế Yến Thiếu Đường về phòng.
Cô nhét Yến Thiếu Đường trong chăn, khóa trái cửa Tu Di Không Gian.
Trong gian, sóng lúa sóng mì nhấp nhô, mùi thơm của lương thực lan tỏa, khiến lòng an bình.
Cố Nguyệt Hoài thu hoạch lương thực, gieo hạt, nhặt trứng gà như thường lệ, kinh hỉ phát hiện thêm một bầy thỏ con. Sau khi chất hết đồ nhà kho, cô bắt đầu công việc thường ngày là xay bột giã gạo. Xay lâu, cái bao mới coi như đổ đầy .
Lại theo lệ chạy vài vòng quanh bãi cỏ, uống chút nước giếng gian, mới rời .
Bên ngoài nhà tĩnh lặng. Cô cũng quan tâm mấy trai khi nào về, cứ thế mặc nguyên quần áo lên giường ngủ. Mệt mỏi mấy ngày nay, cũng khá là mệt .
Một đêm ngon giấc.
Lúc Cố Nguyệt Hoài tỉnh dậy, thấy giọng của Lâm Cẩm Thư.
Giọng bà chút sốt ruột, thậm chí mang theo tiếng nức nở: “Chân của thằng hai thể chậm trễ , lập tức đưa nó lên thành phố.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-115-no-la-mot-phan-tu-nguy-hiem.html.]
Cố Chí Phượng há miệng, dường như ngàn vạn lời , nhưng thốt một câu nào.
Cố Nguyệt Hoài liếc Yến Thiếu Đường một cái. Cô bé vẫn ngủ say, dấu hiệu đ.á.n.h thức.
Cô dậy khỏi phòng. Gian ngoài lớn lắm đầy .
Cố Chí Phượng, Lâm Cẩm Thư, Cố Đình Hoài, Cố Tích Hoài, cùng với Cố Duệ Hoài đang giường đất bất tỉnh nhân sự, còn một cô bé mười ba mười bốn tuổi.
Cô bé khuôn mặt thanh tú, mang vài phần thần thái của Lâm Cẩm Thư.
Mắt Cố Nguyệt Hoài khẽ nheo . Kiếp cô từng gặp .
Tần Hoa Hảo, đứa con Lâm Cẩm Thư sinh cho Tần Vạn Giang, là chị gái trong cặp sinh đôi long phượng.
Mặc dù Lâm Cẩm Thư sống ở nhà họ Tần giống như chim hoàng yến trong l.ồ.ng, nhưng hai đứa con bà sinh sống cuộc sống của ấm cô chiêu.
Trong ngoài nhà họ Tần đều do bà cụ Tần quyết định. Bà cụ mặc dù thích cô con dâu dùng nhan sắc mê hoặc con trai là Lâm Cẩm Thư, nhưng thích cặp sinh đôi long phượng. Sinh đôi long phượng, trong mắt già, là vô cùng cát lợi.
Tần Hoa Hảo và Tần Nguyệt Viên từ nhỏ do bà cụ Tần nuôi lớn, mấy thiết với Lâm Cẩm Thư. Thậm chí ảnh hưởng bởi bà nội, đối với bà mấy tôn trọng. Nếu Tần Vạn Giang kiềm chế, e là cuộc sống của Lâm Cẩm Thư sẽ vô cùng gian nan.
Lúc đó cuộc sống của cô túng quẫn, bố tù, cả qua đời, hai lấy vợ chuyển nơi khác, ba xa đến Kinh thành, ngay cả cũng nhập ngũ, nửa điểm tin tức truyền .
Cô hết cách, chỉ đành hỏi thăm bác cả cô hai, tìm đến nương tựa ruột.
Tuy nhiên, ở nhà họ Tần đầy một tháng, cô Tần Hoa Hảo và Tần Nguyệt Viên bắt nạt chịu nhiều khổ cực. Cặp sinh đôi long phượng , bà cụ Tần nuôi dưỡng thành tính cách kiêu ngạo ngang ngược, thậm chí chút độc ác.
Cơm cô ăn sẽ mọc sâu bọ một cách khó hiểu, chăn cô ngủ sẽ hắt nước ướt sũng. Lúc ngoài sẽ hai dẫn đến mặt bạn bè cùng sỉ nhục. Thậm chí, đáng sợ nhất, trò đùa ác ý của hai suýt chút nữa hại c.h.ế.t cô!
Nghĩ đến chuyện cũ, tâm trạng Cố Nguyệt Hoài chút gợn sóng.
Tuy nhiên, từ khi trọng sinh đến nay trải qua ít chuyện, ngược đến mức bộc lộ cảm xúc ngoài. Cô khẽ mím môi đỏ, tạm thời gạt những chuyện đầu. Mà sự xuất hiện của cô, cũng khiến ánh mắt của tất cả đều chuyển dời lên cô.
Lâm Cẩm Thư nhẹ giọng gọi: “Nguyệt Hoài...”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu với bà , khách sáo : “Bà Lâm.”
Nghe , ánh mắt Lâm Cẩm Thư tối sầm .
Ngược là Tần Hoa Hảo đang buồn chán, vô cùng chán ghét nơi ở phía bà kinh ngạc Cố Nguyệt Hoài một cái.
Theo cô thấy, gia đình chồng cũ của đều là những kẻ nhà họ Tần mất mặt. Cô căn bản đến, chẳng qua là nghĩ mượn cơ hội sỉ nhục gia đình một phen. Không ngờ, xuất hiện một kẻ bài theo lẽ thường.
Cô nên mặt dày mày dạn bám lấy cô ?
Bà Lâm?
Mắt Tần Hoa Hảo đảo liên hồi, chút tò mò đ.á.n.h giá Cố Nguyệt Hoài.
Cố Nguyệt Hoài coi ánh mắt của cô như tồn tại, nhạt nhẽo liếc Cố Duệ Hoài đang hôn mê bất tỉnh giường, chuyển sang Cố Chí Phượng: “Bố, Cố Duệ Hoài ?”
Cố Chí Phượng lắc đầu, giọng điệu chút nặng nề: “Tối qua đưa đến chỗ chú Sáu con, sốt. Vốn dĩ hạ sốt , ai ngờ sáng sớm sốt cao hơn. Chú Sáu nhập viện, chân chắc giữ .”
Cố Nguyệt Hoài hiểu rõ gật đầu, thần tình mấy đổi.
Bị thương nặng còn cố gượng chạy tới chạy lui, vết thương vốn khâu nứt , nhiễm trùng vi khuẩn, sốt mới lạ. Bộ dạng , chừng cô thực sự một lời thành sấm .
Cố Duệ Hoài thể sẽ cưa chân.