Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 127: Cảnh Sát Thành Phố Chu Lan Thăm Hỏi
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:44:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một đêm trôi qua trong chớp mắt.
Sáng sớm hôm , Cố Nguyệt Hoài một trận tiếng đập cửa đ.á.n.h thức.
Giọng của Bí thư Vương Phúc vang, cánh cửa gỗ đập kêu bình bịch: “Lão Cố, dậy ? Nhanh lên!”
Cố Nguyệt Hoài mặc quần áo khỏi phòng, liền thấy Cố Chí Phượng từ phòng trong vội vã . Trên mặt ông là vẻ mờ mịt của mới ngủ dậy, thấy Cố Nguyệt Hoài, xua tay với cô, tự bước lên mở cửa.
“Bí thư, sáng sớm thế , ông...”
Cố Chí Phượng chút bất mãn dụi mắt. Cửa mở, cơn buồn ngủ của ông lập tức bay sạch.
“Đây... đây là?” Bất giác ông thẳng , giọng điệu chút căng thẳng.
Vương Phúc liếc hai bên cạnh, hắng giọng, : “Tiểu Cố ? Cố Nguyệt Hoài, bảo cô đây một chút. Đồng chí cảnh sát của thành phố Chu Lan tìm cô , là điều tra thăm hỏi một chút về cô bé bắt cóc.”
Lúc cửa mở, Cố Nguyệt Hoài thấy hai đồng chí cảnh sát mặc cảnh phục cùng Vương Phúc. Trên vai họ còn huy hiệu "Cục cảnh sát thành phố Chu Lan".
Tuy nhiên, từ lúc cô đón Yến Thiếu Đường về còn đầy một tháng, bọn họ tìm đến tận cửa ?
Lẽ nào... lẽ nào bọn họ liên lạc với Kinh thành, liên lạc với Yến Thiếu Ngu ?!
Ý nghĩ khiến tim Cố Nguyệt Hoài đập thình thịch kiểm soát . Cô bước lên vài bước, : “Đồng chí cảnh sát, chính là Cố Nguyệt Hoài, lúc chính đến cục cảnh sát lấy lời khai.”
Trong hai đồng chí cảnh sát một quen mặt. Anh gật đầu, khách sáo : “Đồng chí Cố xin chào, đừng căng thẳng, hôm nay chúng đến là xem tình hình của cô bé tên Yến Thiếu Đường .”
Yến Thiếu Đường? Không Cố Thiếu Đường ? Cố Chí Phượng chút ngơ ngác.
Cố Nguyệt Hoài thì gật đầu : “Đồng chí cảnh sát nhà , Thiếu Đường vẫn đang ngủ.”
Cố Chí Phượng cũng tránh sang một bên, vội vàng mời hai đồng chí cảnh sát và Vương Phúc nhà.
Vào nhà, Cố Nguyệt Hoài liền dẫn phòng.
Yến Thiếu Đường đang ngủ say. Khuôn mặt cô bé trắng trẻo, so với nửa tháng da thịt hơn. Bàn tay nhỏ nhắn lộ ngoài chăn cũng thêm phần đầy đặn. Cả dọn dẹp sạch sẽ, còn nửa điểm nhếch nhác như lúc mới gặp.
Ánh mắt hai đồng chí cảnh sát dịu , lúc Cố Nguyệt Hoài cũng mang theo vài phần thiện ý.
Mấy rón rén khỏi phòng, cảnh sát : “Đồng chí Cố chăm sóc Yến Thiếu Đường .”
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, nhẹ giọng : “Là việc nên .”
Nói xong, cô ngước mắt hai , chút tò mò : “Đồng chí cảnh sát, các báo cáo vụ án bắt cóc buôn bán lên Kinh thành ? Vậy liên lạc với trai của Yến Thiếu Đường ? Anh tên là Yến Thiếu Ngu.”
Hai đồng chí cảnh sát , : “Hai ngày của Tổng cục Kinh thành điều tra tất cả các vụ án bắt cóc buôn bán của các thành phố, huyện trực thuộc, chúng đều báo cáo. Tuy nhiên, nhận phản hồi gì, phía Kinh thành dường như liên lạc với nhà của cô bé.”
Nghe , mắt Cố Nguyệt Hoài lóe lên, đáy mắt xẹt qua một tia sáng u ám.
Quả nhiên mà, những ngày tháng hiện tại của Yến Thiếu Ngu dễ sống. Lúc nhà chắc đang trong giai đoạn binh hoang mã loạn, khắp nơi đều nhắm , ngay cả tin tức của Yến Thiếu Đường cũng ai quản, cũng ai báo cho Yến Thiếu Ngu.
Tuy nhiên, việc xuống nông thôn cắm đội luôn sẽ đến thôi, còn bao lâu nữa.
Một đồng chí cảnh sát : “Hy vọng đồng chí Cố tiếp tục chăm sóc Yến Thiếu Đường, cho đến khi nhà cô bé tìm đến.”
Cục cảnh sát biên bản lời khai, trai của Yến Thiếu Đường và Cố Nguyệt Hoài là quan hệ vị hôn phu vị hôn thê, cho nên đối với chuyện vẫn khá yên tâm. Tuy nhiên hai ngày Kinh thành đột nhiên điều tra các cô bé bắt cóc, bọn họ mới đặc biệt chú ý một chút, đến thăm hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-127-canh-sat-thanh-pho-chu-lan-tham-hoi.html.]
Hiện tại xem , Cố Nguyệt Hoài là đáng tin cậy.
Giọng điệu Cố Nguyệt Hoài vô cùng nghiêm túc: “Đồng chí cảnh sát yên tâm.”
Hai đồng chí cảnh sát ghi chép một chút, chuyến thăm hỏi coi như thành. Ngay cả bữa sáng cũng ăn rời khỏi Đại đội sản xuất Đại Lao Tử. Người , Vương Phúc khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Ông sáng sớm mới ngủ dậy, hai đồng chí cảnh sát của thành phố Chu Lan tìm đến tận cửa, ông giật nảy , còn tưởng phạm chuyện gì. Cuối cùng là cô bé do Cố Nguyệt Hoài nhận nuôi, mới dẫn qua đây.
Cũng , những như bọn họ , thực sự sợ giao du với cảnh sát, luôn cảm giác giống như chuột thấy mèo .
Cố Chí Phượng cũng thở phào nhẹ nhõm, với Vương Phúc: “Bí thư, ăn cơm ? Ở nhà ăn một chút nhé?”
“Ăn gì chứ, đến đội , sắp nộp lương thực công , trong đội còn nhiều việc lắm.” Vương Phúc rít một t.h.u.ố.c lào, chắp tay lưng xa.
“Giao lương thực công?” Cố Chí Phượng sửng sốt, ông Cố Nguyệt Hoài nhắc tới.
“Vâng, hôm qua lãnh đạo công xã , sắp giao lương thực công .” Cố Nguyệt Hoài gật đầu. Hiện tại thu hoạch mùa thu mới qua một thời gian, lương thực đều thu hoạch xong, tự nhiên bắt đầu giao lương thực công , theo thông lệ, là việc nên .
Tuy nhiên, tai họa của đại đội sắp sửa bày ngoài sáng , kéo dài đến tận năm cũng giải quyết .
Giọng điệu Cố Chí Phượng khá thổn thức : “Cũng chỉ tiêu giao lương thực công năm nay là bao nhiêu, hy vọng để cho chúng nhiều một chút, để bách tính ăn no đón một cái Tết vui vẻ.”
Cố Nguyệt Hoài bố một cái, trong lòng thở dài một tiếng, ý nghĩ định sẵn là thể trở thành hiện thực .
Bữa sáng xong, Cố Nguyệt Hoài ăn vội một miếng, định xách giỏ chợ đen, bác cả Cố Thiên Phượng đạp xe đạp tới. Nhìn bộ dạng sầu não của ông , liền chuyện gì .
Quả nhiên.
Cố Thiên Phượng cửa xong liền giường đất lên tiếng, sống động như một bức tượng điêu khắc.
“Anh cả, hôm nay qua đây chuyện gì ? Nếu chuyện gì em đây. Bé con, mấy giờ ?” Cố Chí Phượng xắn tay áo, đầu hỏi Cố Nguyệt Hoài một câu. Ông con gái mua một chiếc đồng hồ.
Cố Nguyệt Hoài một cái: “Sáu rưỡi.”
Cố Thiên Phượng kinh ngạc chiếc đồng hồ cổ tay Cố Nguyệt Hoài. Đồng hồ hiệu Hải Thị, bán chạy, một chiếc bèo nhất cũng tám chín mươi tệ. Hơn nữa cho dù tiền mua, kiếm phiếu đồng hồ thì cũng mua , coi như là hàng xa xỉ !
Ánh mắt ông khẽ lóe lên, vẻ mặt kinh ngạc Cố Nguyệt Hoài.
Lẽ nào thực sự giống như Ngân Phượng , nhà Chí Phượng phát đạt ?
“Sáu rưỡi , cả, em thực sự . Con gái, múc cho bác cả con một bát cháo, bố đây.” Cố Chí Phượng xong, liền gọi Cố Đình Hoài nuốt chửng một bát cháo, chuẩn cửa.
Ông , Cố Thiên Phượng gấp gáp: “Ây, đợi ! Chí Phượng, cả chuyện với em!”
Cố Chí Phượng nhíu mày, cũng nhận một chút bình thường: “Chuyện gì ? Anh cả .”
Cố Thiên Phượng em trai, nghĩ đến đứa con trai chuẩn kết hôn ở nhà, vẫn c.ắ.n răng : “Chính là... chính là cái đó, em xem, thể cho cả mượn một trăm tệ ?”
“Cái gì? Một trăm tệ?” Cố Chí Phượng hít một ngụm khí lạnh, một trăm tệ?
Cố Nguyệt Hoài lạnh nhạt , xen .
Cố Đình Hoài thì nhanh mồm nhanh miệng : “Bác cả, điều kiện nhà cháu thế nào bác cũng rõ, sánh với bác ở nhà máy thịt kiếm nhiều. Một trăm tệ, đem bán cả nhà cháu cũng nhiều như , cho bác mượn ?”