Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 133: Biên Tập Viên Mỹ Thuật, Cố Nguyệt Hoài

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:46:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà Ngụy bốn mươi tuổi, vóc dáng thon thả, mang đến cho một cảm giác mỏng manh yếu ớt, lông mày thon dài, tựa như trăng khuyết, đáy mắt dường như luôn mang theo một nét sầu muộn nhàn nhạt xua , giống một phụ nữ thành đạt trong sự nghiệp.

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu với bà : “Chủ biên Ngụy.”

 

Ngụy Lạc tay cầm b.út, ngẩng đầu đ.á.n.h giá Cố Nguyệt Hoài hai cái, nhận lấy giấy giới thiệu trong tay cô xem xét, hiểu rõ: “Cô chính là Cố Nguyệt Hoài kỹ năng vẽ tranh khá cao ở Đại đội sản xuất Đại Lao T.ử đó ?”

 

Quần Chúng Nhật Báo của bọn họ thiếu tin tức, cũng thiếu bản thảo, duy chỉ thiếu nhân tài kỹ năng đặc thù, một báo chí cần hình ảnh minh họa, bọn họ vì chuyện mà sầu não lâu, còn đặc biệt giao thiệp với văn phòng công xã, nhờ bọn họ giúp đỡ lưu ý nhân tài phương diện , phúc lợi đãi ngộ đều dễ , điều, bắt buộc thực tài.

 

Hai ngày đến cái tên “Cố Nguyệt Hoài”, còn thấy bức ảnh chụp bức bích họa mà cô vẽ, mặc dù ảnh đen trắng màu sắc, nhưng đường nét phác họa của ngòi b.út vô cùng thuần thục, tay mơ.

 

Cố Nguyệt Hoài khẽ : “Vâng.”

 

Ngụy Lạc chút kinh ngạc cô một cái, ngược hiếm mặt dày đến mức , lời khen ngợi của bà tiếp nhận bộ, hề ý khiêm tốn, điều, như cũng lên cô tự tin bản lĩnh vẽ tranh của .

 

thích tự tin.

 

Nghĩ như , Ngụy Lạc liền : “Quần Chúng Nhật Báo của chúng tổng cộng năm tổ, tổ tin tức, tổ biên tập, tổ phát hành, tổ in ấn và tổ văn hóa, cô tổ biên tập, thấy thế nào?”

 

Cố Nguyệt Hoài cũng do dự, gật đầu : “Cảm ơn Chủ biên.”

 

Trong lòng cô cũng chút kỳ lạ, vốn tưởng rằng chốn công sở đa phần là lừa gạt đấu đá lẫn , chen ngang như cô kiểu gì cũng sẽ chèn ép, hoặc là cản đường của ai đó, ngờ ngày đầu tiên nhận việc, Chủ biên dễ chuyện, hề khó dễ.

 

Tổ biên tập là tổ thích hợp nhất để cô phát huy, mà những trong tổ , đều chiếm giữ những vị trí và trách nhiệm vô cùng quan trọng, trong đó phóng viên nhiếp ảnh, biên tập viên văn bản, hiệu đính, dàn trang... và cô, thể đảm nhiệm vị trí biên tập viên mỹ thuật.

 

Ngụy Lạc gật đầu, dậy : “Ừm, dẫn cô qua đó.”

 

Văn phòng của Quần Chúng Nhật Báo phòng cách phòng , qua tấp nập, nhân viên khi thấy Ngụy Lạc đều lên tiếng chào hỏi, cũng tò mò đ.á.n.h giá Cố Nguyệt Hoài theo bên cạnh bà .

 

Tổ biên tập.

 

Là nơi tập trung nhân tài kỹ thuật của tổ biên tập, văn phòng chiếm trọn ba gian, trong đó chia thành tổ một, tổ hai và tổ ba, Cố Nguyệt Hoài phân tổ ba.

 

Ngụy Lạc dẫn cô đẩy cửa bước văn phòng tổ ba, cửa, trong phòng đồng loạt sang.

 

: “Vị là đồng nghiệp mới của các cô , đồng chí Cố Nguyệt Hoài, hoan nghênh nào.”

 

Dứt lời, một tràng pháo tay vang dội vang lên, tất cả trong văn phòng đều dậy, mỉm về phía Cố Nguyệt Hoài.

 

Ngụy Lạc giơ cổ tay lên xem thời gian đồng hồ, tác phong sấm rền gió cuốn : “Được , Thanh Lam, cô dẫn tiểu Cố nhận đồng phục và thẻ nhân viên, để cô quen với vị trí công việc.”

 

Nghe , một cô gái tướng mạo ngọt ngào, buộc tóc đuôi ngựa đáp lời một tiếng.

 

Ngụy Lạc gật đầu, xoay rời .

 

rời , văn phòng tổ ba liền nổ tung như cái nồi.

 

Mọi nhao nhao rời khỏi chỗ , vây quanh Cố Nguyệt Hoài, mồm năm miệng mười giới thiệu bản .

 

“Đồng chí Cố xin chào, là Hoàng Bân Bân, công việc biên tập văn bản, cô thể gọi là Bân Bân!”

 

“Đồng nghiệp mới, cô trông thật xinh , thể tổ biên tập của chúng , chắc chắn là bản lĩnh, cô ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-133-bien-tap-vien-my-thuat-co-nguyet-hoai.html.]

“Quần Chúng Nhật Báo của chúng lâu lắm đồng nghiệp mới đến, hiếm lạ thật!”

 

“...”

 

Cố Nguyệt Hoài lượt lướt qua đám đồng nghiệp mang theo thiện ý mắt, cong khóe môi.

 

cúi , giọng điệu nghiêm túc khách sáo: “Mọi gọi là Nguyệt Hoài là , đến, là công việc biên tập mỹ thuật, hy vọng những ngày tháng thể cùng chung tay tiến bước.”

 

Hoàng Bân Bân kinh ngạc : “Biên tập mỹ thuật? Chà, đây đúng là một vị trí khan hiếm, tổ ba chúng đang thiếu!”

 

Thời buổi , ngay cả học còn khó, huống hồ là học một kỹ năng đặc thù? Trong Quần Chúng Nhật Báo, một biên tập viên mỹ thuật giỏi thể coi là bánh trái thơm ngon, hơn nữa tiền lương đãi ngộ còn cao hơn các vị trí khác một chút.

 

Hoàng Bân Bân xong, vẫn đuổi theo hỏi: “Nguyệt Hoài, cô học vẽ ở ? Cô học cấp ba ? Hay là trong nhà cô vẽ? Cô thế nào mà Quần Chúng Nhật Báo của chúng ?”

 

Cố Nguyệt Hoài kịp trả lời, Vạn Thanh Lam chen tới, chắn mặt cô : “Được , Hoàng Bân Bân, đúng là cái máy , Nguyệt Hoài mới đến, còn thích nghi , hỏi nhiều như gì?”

 

Nghe , Hoàng Bân Bân ngượng ngùng, quả nhiên ngậm miệng .

 

Vạn Thanh Lam đầu với Cố Nguyệt Hoài: “Nguyệt Hoài, thôi, dẫn cô nhận đồng phục và thẻ nhân viên.”

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Cảm ơn.”

 

Hai khoác tay rời khỏi văn phòng, Vạn Thanh Lam : “Sau đều là đồng nghiệp , đừng khách sáo như , tên là Vạn Thanh Lam, cũng là biên tập văn bản, chúng còn hợp tác nhiều chỗ lắm đấy.”

 

Cố Nguyệt Hoài mỉm nhạt với Vạn Thanh Lam.

 

Vị đồng nghiệp mới dáng cao, mặt tròn, tướng mạo ngọt ngào, mang theo thở rạng rỡ như ánh mặt trời ban mai, khiến hảo cảm, hơn nữa các đồng nghiệp khác trong văn phòng cũng vô cùng nhiệt tình, xem công việc sẽ nhẹ nhàng hơn tưởng tượng nhiều.

 

Vạn Thanh Lam thấy nụ của Cố Nguyệt Hoài, chợt ngẩn : “Nguyệt Hoài, cô thật đấy.”

 

Bên môi Cố Nguyệt Hoài ngậm ý : “Vậy ?”

 

Vạn Thanh Lam chép miệng, giọng điệu chút phức tạp : “Đương nhiên ! bao giờ dối! Có điều, nhân viên xinh nhất của Quần Chúng Nhật Báo chúng là Lưu Tường, cô đến, danh hiệu chắc chắn rơi xuống đầu cô .”

 

Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài nheo , nhạy bén nhận sự thương hại nhàn nhạt trong giọng điệu của Vạn Thanh Lam.

 

Xem , sự nghiệp chốn công sở bình yên trong tưởng tượng của cô sẽ duy trì mãi, một cành hoa Lưu Tường?

 

Vạn Thanh Lam vểnh tai lên, chỉ đợi Cố Nguyệt Hoài hỏi đến chuyện của Lưu Tường, nhưng mười mấy mét cũng thấy động tĩnh gì, cô nhịn đầu về phía Cố Nguyệt Hoài: “Cô tò mò Lưu Tường là ai Nguyệt Hoài?”

 

Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, thần sắc nhàn nhạt, quả thực một tia ý tứ tò mò nào.

 

Vạn Thanh Lam nhịn thở dài một , loại lòng hiếu kỳ mạnh , thật sự khiến thích úp mở như cô đất dụng võ, cảm giác thành tựu, vô cùng bức bối!

 

định mở miệng chi tiết về “Lưu Tường” trong câu chuyện, thì văn phòng đến.

 

Vạn Thanh Lam chỉ đành tạm thời nhịn xuống cảm giác phun cho sướng miệng, kéo Cố Nguyệt Hoài văn phòng, thuận lợi nhận đồng phục và thẻ nhân viên, đồng phục của Quần Chúng Nhật Báo màu xanh lam, vô cùng sạch sẽ.

 

Cố Nguyệt Hoài đeo thẻ nhân viên lên cổ, bên trong thẻ nhân viên là tên bằng b.út máy: Tổ biên tập ba, Cố Nguyệt Hoài.

 

Từ nay về cô chính là nhân viên thực thụ của Quần Chúng Nhật Báo .

 

 

Loading...