Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 142: Nữ Đồng Chí Mình Thích

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:46:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Tích Hoài nhịn trợn trắng mắt: “Bố, uổng công thời trẻ bố còn từng du học, cái gì mà như đưa đám, đó gọi là như táng khảo tỷ, dùng từ thể giống từng sách một chút ?”

 

Khóe miệng Cố Chí Phượng giật giật, tức giận : “Ông đây là du học, học tiếng Tây, mày là thành ngữ!”

 

Cố Tích Hoài nghẹn họng, cẩn thận nghĩ , ngược cảm thấy lời bậy bạ dường như cũng chút đạo lý.

 

Hai ngắt lời như , ngược khiến bầu khí còn nặng nề như nữa.

 

Cố Nguyệt Hoài ủ cơm, đ.á.n.h trứng gà, đôi mắt nheo , xem khi công xã thống kê tính toán lương thực, phát hiện hiện trạng đáng sợ là công điểm hiện và lương thực khớp , một khi xã viên bình thường , cả đại đội sẽ loạn.

 

Đương nhiên, năm đói kém năm nay cũng chỉ đại đội bọn họ trải qua.

 

Có điều, Đại đội sản xuất Đại Lao T.ử coi là hậu tri hậu giác , một đại đội con mắt tinh đời, sớm phát hiện năm nay thu hoạch lương thực , bắt đầu nghĩ cách giải quyết vấn đề thiếu hụt lương thực, đáng tiếc lỗ hổng quá lớn, định sẵn là vô kế khả thi.

 

Nghĩ đến đây, Cố Nguyệt Hoài : “Mặc kệ nộp lương thực công xảy vấn đề , mỗi ngày con đều mua chút lương thực từ Hợp tác xã cung tiêu về, lo khỏi họa, bố, bố cần lo lắng mù quáng , cứ việc cho .”

 

Mặc dù còn phiếu lương thực nào nữa, nhưng lương thực nhiều ăn hết, chỉ cần đeo một cái gùi vật che chắn, chuyển gạo mì lạc trong gian sử dụng là , chuyện gì lớn.

 

Cố Chí Phượng Cố Nguyệt Hoài tiền, suy nghĩ một chút, thấm thía : “Bé con, con mua chút lương thực tinh cho , bố và con ăn lương thực thô, lương thực thô dưỡng dày, ngày nào cũng ăn lương thực tinh tế quen.”

 

Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, chút khách khí vạch trần: “Bố, từ nhỏ bố ăn lương thực tinh, sẽ ăn quen ?”

 

Khóe miệng Cố Chí Phượng giật giật, gượng : “Hảo hán nhắc dũng khí năm xưa.”

 

Cố Nguyệt Hoài bật , khỏi liếc ông một cái, lời ẩn ý: “Nhà chúng lên , con sẽ kiếm nhiều nhiều tiền, ngày nào chúng cũng thể ăn lương thực tinh tế, cho nên, cần tiết kiệm, ?”

 

Nói xong, về phía Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài, giọng điệu trêu chọc: “Ồ, đúng , còn cả ba, nếu hai nữ đồng chí nào thích thì cũng với em, em gái những thứ khác lấy , tiền sính lễ luôn thể gom góp một khoản.”

 

Chủ đề khiến bầu khí lạnh một chốc.

 

Suy cho cùng, ba em trong nhà, chỉ một nữ đồng chí thích, đáng tiếc...

 

Cố Đình Hoài thì hậu tri hậu giác đỏ bừng tai, tức giận : “Con gái con đứa, thể thống gì?”

 

Tuổi tác của quả thực còn nhỏ nữa, những thanh niên hậu sinh trong đại đội từ nhỏ cùng cởi truồng lớn lên bây giờ đều bố , chỉ là cô gia quả nhân một , nếu đối với tương lai chút khao khát nào cũng là giả, nhưng, nữ đồng chí thích?

 

Cố Đình Hoài suy nghĩ , trong đầu cũng suy nghĩ gì, chỉ đành lắc đầu.

 

Ngược là Cố Tích Hoài ở một bên, hề cảm thấy hổ, còn nghi hoặc : “Tiền sính lễ? Nguyệt Hoài, vẫn luôn hỏi rõ, em lấy nhiều tiền như ? Không chỉ trả hết nợ, còn ngày nào cũng mua lương thực tinh về.”

 

Là một thành viên trong nhà, đối với chuyện thật sự cảm thấy tò mò.

 

Nhà họ Cố sống những ngày tháng gì? Nói là ăn bữa nay lo bữa mai thì khoa trương, nhưng quả thực từng một bữa nào ăn no, nào cũng chỉ no sáu phần, uống một bụng nước, mới thể ngủ .

 

đến hiện tại, cuộc sống ngược ngày càng , ăn lương thực tinh đến mức bụng tròn xoe, đây là điều nghĩ cũng dám nghĩ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-142-nu-dong-chi-minh-thich.html.]

Hơn nữa, cần cùng bố và em, mạo hiểm nguy cơ bắt chợ đen nữa, thể yên tĩnh ở nhà sách, chăm sóc trẻ con, những ngày tháng bình đạm và an như , thật sự thích.

 

Cố Nguyệt Hoài hề hoảng hốt: “Anh cả với ? Lúc nhỏ bà nội từng cho em một món đồ trang sức, vẫn luôn cất giữ, khi em ‘cải tà quy chính’ liền đem đồ trang sức đến cửa hàng ký gửi ở thành phố Chu Lan bán , đổi chút tiền tiêu cho gia đình.”

 

Cố Tích Hoài nhíu mày, hồ nghi : “Thật sự là như ?”

 

Anh ngược tổ mẫu nhiều đồ trang sức bảo bối, nhưng những thứ đó sớm tịch thu , hơn nữa theo tính cách của Cố Nguyệt Hoài, nếu thật sự đồ trang sức, chắc chắn sẽ khoe khoang ầm ĩ với bọn họ!

 

Giọng điệu Cố Nguyệt Hoài chút buồn bực: “Anh ba nghi ngờ em? Nếu nghĩ tiền từ ? Chẳng lẽ từ trời rơi xuống? Bố thể chứng cho em, đúng bố?”

 

Cố Chí Phượng liên tục gật đầu, giơ tay gõ cho Cố Tích Hoài một cái: “Chăm sóc Thiếu Đường cho , đừng suốt ngày suy nghĩ lung tung.”

 

Cố Tích Hoài nhe răng trợn mắt đưa tay xoa xoa đầu, lẩm bẩm: “Không hỏi thì hỏi, động tay gì? Quân t.ử động khẩu động thủ hiểu ?”

 

Đôi mắt hổ của Cố Chí Phượng trợn trừng, định tay, Yến Thiếu Đường tỉnh dậy đúng lúc .

 

Cô bé ngẩng đầu thấy Cố Nguyệt Hoài đang bận rộn trong bếp, đôi mắt hoa đào xinh sáng lấp lánh: “Chị...”

 

Bốn bề yên tĩnh, tiếng “chị” của Yến Thiếu Đường vô cùng rõ ràng, lọt tai cũng chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang, suy cho cùng kể từ khi cô bé đến đây, vẫn luôn từng mở miệng chuyện, còn nghi ngờ cô bé là một cô bé câm.

 

Cố Nguyệt Hoài thì quen , tới ôm Yến Thiếu Đường: “Thiếu Đường giỏi quá, chị rang cơm cho em ăn nhé.”

 

Khoảng thời gian nước giếng gian ngày ngày tưới tắm, cô bé chuyển biến ngày càng rõ rệt. Cô bé vệ sinh tự cởi quần, cũng bắt đầu học cách tất, gọi , thứ đều đang phát triển theo hướng .

 

Giọng điệu Cố Tích Hoài chút kích động : “Nguyệt Hoài, Thiếu Đường con bé khỏi ?”

 

Cố Nguyệt Hoài suy nghĩ một chút, nước đôi: “Đại khái .”

 

Cô cũng Yến Thiếu Đường thể hồi phục đến mức độ nào, thể sống như bình thường , nhưng, cô sẽ từ bỏ việc sử dụng nước giếng cho Yến Thiếu Đường, cho dù là mười năm, là hai mươi năm, tin rằng luôn một ngày khổ tận cam lai.

 

Mặc dù là một câu trả lời mơ hồ, nhưng vẫn phấn chấn tinh thần.

 

Lúc , Cố Chí Phượng đột nhiên nhớ tới điều gì, nghi hoặc : “ , dân cảnh đến thăm hỏi , Thiếu Đường tên là... tên là Yến Thiếu Đường? Tại họ Yến? Bé con, con quen con bé ?”

 

Tay Cố Nguyệt Hoài khựng , : “Trước từng gặp.”

 

Thần sắc Cố Chí Phượng càng thêm hồ nghi, kỳ lạ : “Trước ? Bao lâu ? Sao bố từng gặp? Mười dặm tám thôn nếu một cô bé xinh như , sớm truyền khắp , cũng từng ai qua a.”

 

Cố Nguyệt Hoài ông tiếp tục truy hỏi, liền : “Được , cơm rang xong , ăn cơm thôi.”

 

Yến Thiếu Ngu sớm muộn gì cũng sẽ đến, đó tâm tư sâu thẳm, đối với bất cứ ai cũng mang theo sự lạnh lùng cự tuyệt ngàn dặm, nếu kiếp cô âm sai dương thác đỡ cho một phát s.ú.n.g, e rằng cũng nhiều chuyện tiếp theo.

 

Cô thật lòng thích Yến Thiếu Đường, cũng hy vọng Yến Thiếu Đường chất kết dính, để Yến Thiếu Ngu đối xử với cô khác biệt một chút.

 

Đó là lớp áo giáp duy nhất, là ánh sáng duy nhất trong quãng đời còn mười năm như một ngày chìm trong thù hận của cô.

 

 

Loading...