Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 144: Tình Yêu Tay Ba Của Anh Cả?
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:46:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Đình Hoài quét xong tuyết đọng trong sân, lau mồ hôi trán, gọi vọng trong nhà: “Bé con, thôi!”
“Dạ! Ra ngay đây!” Cùng với tiếng đáp lời, một phụ nữ cao ráo vóc dáng thon thả yểu điệu vén tấm rèm cửa dày bước .
Cô một khuôn mặt trái xoan trắng trẻo, mặt điểm xuyết hai đôi mắt trong veo như mắt mèo, đen láy như mực, ch.óp mũi nhỏ nhắn thanh tú còn lấm tấm mồ hôi, đôi môi đỏ mọng như hoa đào, cả trong tuyết trắng xóa tựa như một cành hồng mai ngạo nghễ.
Cố Đình Hoài thu hồi ánh mắt Cố Nguyệt Hoài, vẫy tay gọi: “Nhanh lên thôi, hôm nay muộn mất.”
“Biết .” Cố Nguyệt Hoài khẽ , cùng Cố Đình Hoài giẫm lên lớp tuyết đọng dọc đường đến công xã.
Hôm nay là ngày họp chợ, các xã viên đại đội mười dặm tám thôn đều sẽ mang đồ chợ để lấy vật đổi vật, hoặc bán lấy chút tiền lẻ tiêu, đương nhiên, thịt trứng lương thực vẫn là hàng cấm bán, những thứ khác hôm nay ngược thể nhắm mắt ngơ.
Sắp đến Tết , phiên chợ như chỉ thể sắm sửa thêm chút đồ tết cần thiết cho gia đình, còn thể mang những đồ dư thừa trong nhà đổi thành tiền, nhiều lợi ích, hơn nữa cấp quy định, phiên chợ tổ chức trong ba ngày!
Dọc đường , mặt bách tính đều mang theo nụ , đó là nụ tràn đầy hy vọng cuộc sống mới.
Cũng ít thanh niên hậu sinh hai mắt thẳng tắp về phía Cố Nguyệt Hoài, mãi mãi, liền nhịn ngây ngô hắc hắc, khiến Cố Đình Hoài mà tức chỗ phát tiết, đen mặt che chắn Cố Nguyệt Hoài ở phía .
Cố Nguyệt Hoài cảm thấy chút buồn , lắc đầu : “Anh cả, em to con thế , che cũng che ?”
Nghe , Cố Đình Hoài khựng , đầu một cái, cũng nhận đang chuyện vô ích, nhịn thở dài một .
Anh đ.á.n.h giá Cố Nguyệt Hoài từ xuống , càng cảm thấy em gái nhà như châu như ngọc, giống như phát sáng , luôn thu hút ánh mắt của khác hướng về bên , thời gian , đến nhà mai sắp đạp bằng cả ngưỡng cửa .
Mỹ danh của Cố Nguyệt Hoài Đại đội sản xuất Đại Lao Tử, ai mà từng qua?
Hiện giờ, nhắc đến em gái , còn là cô gái hám gả hống hách ích kỷ nữa.
Cố Đình Hoài chút thổn thức, cũng chút cảm khái.
Hai nhanh đến công xã, Công xã Hoàng Oanh hôm nay đặc biệt náo nhiệt, từ sáng sớm bày sạp nhỏ dọc phố, đẩy xe nhỏ bán trứng luộc nước , cũng bán khoai lang nướng và bỏng ngô, dòng tấp nập, ồn ào náo nhiệt.
“Được , em mau , buổi trưa bọn qua tìm em, chúng ăn ở ngoài.” Cố Đình Hoài cũng đầy hứng thú con phố náo nhiệt, xong, liền vẫy tay xa.
Cố Nguyệt Hoài bước Phố Phúc Hậu, Quần Chúng Nhật Báo.
Một tháng nay, công việc của cô thứ đều thuận lợi, cũng gặp sự khó dễ của khác, mặc dù công việc sách tranh thơ từ cổ vẫn chủ, nhưng nhiệm vụ sách tranh tin tức cô thành , Ngụy Lạc cũng vô cùng hài lòng.
Khoảng thời gian , công việc của cô thành thạo điêu luyện, mỗi vẽ hình minh họa cho báo đều thể đẩy cũ mới, khiến sáng mắt lên.
Mặc dù thâm niên của cô còn khá nông, nhưng trong đơn vị Quần Chúng Nhật Báo còn là một vô danh tiểu nữa, lấy Ngụy Lạc đầu cùng với mấy vị Chủ biên, Phó chủ biên, đều vô cùng coi trọng cô, lờ mờ ý trọng dụng cô.
Công việc sách tranh thơ từ cổ gác từ lâu, tin rằng cần đến hai ngày nữa, sẽ kết luận thôi.
Ồ, đáng nhắc tới là, cô nhận tiền lương của một tháng, nhiều ít 25.84 tệ, mặc dù tính là nhiều, nhưng tiền tự dùng bản lĩnh kiếm tiêu luôn đặc biệt an tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-144-tinh-yeu-tay-ba-cua-anh-ca.html.]
Ngoài tiền lương, phúc lợi đãi ngộ hàng tháng của Quần Chúng Nhật Báo cũng , chia cho hai mươi cân phiếu lương thực, hai cân phiếu thịt, mùa đông mỗi tháng còn phát hai lạng phiếu bông vải, đãi ngộ đều khiến thèm thuồng.
Cố Nguyệt Hoài văn phòng, cởi găng tay mũ , Vạn Thanh Lam liền sáp tới, mang vẻ mặt hưng phấn : “Nguyệt Hoài, trưa nay chúng cùng đầu phố húp hoành thánh ?”
“Được thôi, nhưng bố và cả cũng qua đây, nếu cô để ý thì chúng cùng ăn.” Cố Nguyệt Hoài , xuống chỗ việc, hà hai lòng bàn tay, đợi ấm một chút, liền bắt đầu vẽ bản thảo.
Vạn Thanh Lam , trong mắt thậm chí xẹt qua một tia vui mừng: “Không để ý để ý!”
Cố Nguyệt Hoài ngẩng đầu cô một cái, bắt niềm vui nơi đáy mắt cô , im lặng.
Cô cũng ngờ tới, cô đồng nghiệp Vạn Thanh Lam lắm lời kiêm nhiều chuyện của cô, để tâm đến cả Cố Đình Hoài, chuyện còn bắt đầu từ một buổi sáng nọ.
Hôm đó Cố Đình Hoài cũng giống như thường lệ, đưa cô đến công xã , đưa cô Phố Phúc Hậu chuẩn , xoay liền đụng ngã một cô gái, bản thảo chữ trong tay cô gái rơi lả tả đầy đất, Cố Đình Hoài vội vàng xin ...
Quá trình của sự việc vô cùng thông tục, quá trình mà, cũng gì kích tình, nhưng Vạn Thanh Lam từ đó để tâm đến Cố Đình Hoài.
Tính tình Cố Đình Hoài tinh tế như Cố Tích Hoài, nhưng thật thà thành khẩn, là một thích hợp để kết hôn, hơn nữa gen của nhà họ Cố đặt ở đây, Cố Đình Hoài tuy trai bằng Cố Tích Hoài, nhưng mày rậm mắt to, trong những bình thường cũng coi là nổi bật.
Vạn Thanh Lam vốn là tính cách vặn vẹo nhăn nhó, tâm tư nhỏ, cũng hề che giấu, ban đầu lúc hỏi đến Cố Đình Hoài còn vòng vo tam quốc, bây giờ thì, trực tiếp buông thả ngóng.
Kiếp Cố Đình Hoài kết hôn, càng thích, cô cũng Vạn Thanh Lam rốt cuộc tính là duyên phận của .
Có điều, cô luôn chú trọng thuận theo tự nhiên, thiên vị, cũng ngăn cản, nếu hai duyên phận thì kiểu gì cũng sẽ đến với , nếu duyên phận, thì cưỡng cầu cũng vô dụng.
Một buổi sáng thoảng qua trong chớp mắt, lúc ăn trưa, Vạn Thanh Lam liền vui vẻ khoác tay Cố Nguyệt Hoài ngoài.
Tuy nhiên, hai khỏi đơn vị, đụng đang đợi ở cửa.
Cố Nguyệt Hoài liếc đó một cái, đầu Vạn Thanh Lam nụ cứng đờ, khá là đau đầu.
“Nguyệt Hoài!” Diêu Mỹ Lệ vốn đang đợi ở cửa thấy Cố Nguyệt Hoài liền mỉm vẫy tay, hôm nay cô mặc một chiếc áo bông mới tinh, tóc còn bôi dầu hoa quế, đến gần ngửi thấy mùi thơm nức mũi.
Cố Nguyệt Hoài mím môi : “Mỹ Lệ.”
Cô quên nhắc đến một chuyện, đó chính là sức hút của cả Cố Đình Hoài xa chỉ thu hút một Vạn Thanh Lam đơn giản như , , Diêu Mỹ Lệ mắt , cũng hiểu xen , trở thành cạnh tranh mạnh mẽ cho vị trí chị dâu cả.
Cố Nguyệt Hoài khẽ thở một ngụm trọc khí, hỏi: “Mỹ Lệ, cô đây là?”
Mặt Diêu Mỹ Lệ đỏ lên, vô cùng tự nhiên khoác lấy cánh tay còn của Cố Nguyệt Hoài: “Hôm nay là ngày họp chợ, chú Cố và Cố cũng sẽ đến chứ? Đông náo nhiệt, chúng cùng dạo.”
Quả nhiên.
Cố Nguyệt Hoài giống như một chiếc bánh quy kẹp nhân, trong lòng ngừng gọi tên Cố Đình Hoài, chỉ giao hai củ khoai lang nóng bỏng tay cho xử lý, tình yêu tay ba a, kiếp cả cô c.h.ế.t thật sự oan uổng, diễm phúc ai mà hâm mộ?