Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 154: Cố Nguyệt Hoài, Tôi Tên Là Cố Nguyệt Hoài

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:46:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên xe gió lớn? Bảng vẽ tuột tay?

 

Lời như đổi là ai cũng sẽ tin, nhưng đôi mắt linh động rực rỡ như những vì của nữ đồng chí đối diện, cùng với vẻ mặt áy náy nhàn nhạt mặt, cho dù là Hoàng Thịnh đang lửa giận bốc lên ngùn ngụt cũng chút á khẩu, nỡ nổi giận với cô.

 

Lúc , xe xóc nảy một cái.

 

Cố Nguyệt Hoài lảo đảo một chút, lúc Tống Kim An đưa tay chuẩn đỡ cô, cô né tránh, tránh khỏi tay .

 

khom , nhặt bảng vẽ bên chân Tống Kim An lên, thẳng Hoàng Thịnh, giọng điệu mấy phần thành ý : “Thật sự xin , thực sự cố ý, nếu cảm thấy đau, lát nữa đến đại đội tìm bác sĩ xem thử .”

 

Nói xong, Cố Nguyệt Hoài liền tự giác xuống bên cạnh Yến Thiếu Ngu, ý định tị hiềm.

 

Hoàng Thịnh vốn hết giận thấy cảnh , mặt khỏi sầm xuống.

 

Nếu bây giờ còn hiểu Cố Nguyệt Hoài là cố ý, thì chính là kẻ ngốc . Yến Thiếu Ngu quen phụ nữ nông thôn từ lúc nào? Tại bảo vệ Yến Thiếu Ngu như ?

 

Trên mặt Phan Nhược Nhân xẹt qua vẻ tức giận âm trầm, lạnh : “Một câu cố ý thật, cô coi chúng là kẻ ngốc đấy ?”

 

Cố Nguyệt Hoài nhướng mắt, tựa nghiêng thành xe, vẻ áy náy mặt tan biến hết: “Đã xin , các còn thế nào nữa? Thanh niên trí thức từ Kinh thành đến còn vững gót chân ở nông thôn chúng , đằng chân lân đằng đầu ?”

 

“Nghe các đều xuất từ gia đình cán bộ cấp cao? Người lớn rộng lượng, cần gì chấp nhặt với ?”

 

, cố ý, xe gió lớn tuột tay mà thôi, đau thì tìm bác sĩ, sẽ chịu trách nhiệm tiền t.h.u.ố.c men, các chịu buông tha, lẽ nào còn đ.á.n.h ?”

 

Nghe những lời lẽ sắc bén , Phan Nhược Nhân nhíu mày, khuôn mặt xinh hiện lên một tia tức giận mỏng manh.

 

Yến Thiếu Ngu khẽ nheo đôi mắt hoa đào, nghiêng đầu, đầy hứng thú Cố Nguyệt Hoài. Trên khuôn mặt thanh lãnh đẽ lộ một biểu cảm kỳ lạ hiếm thấy, tâm trạng u ám từ sáng sớm vì em trai em gái phân đến đại đội khác lên một chút.

 

Tống Kim An cũng kinh ngạc Cố Nguyệt Hoài, ngờ cô gái hàng chân mày tĩnh lặng nhạt nhòa năm tháng tĩnh hảo, tâm tính như . Anh còn từng thấy ai thể chiếm tiện nghi từ miệng Nhược Nhân.

 

Thôi Hòa Kiệt phía xem hồi lâu, thấy đại đội sản xuất Đại Lao T.ử sắp đến nơi , mới hòa giải: “Các vị thanh niên trí thức, chúng sắp đến đại đội sản xuất Đại Lao T.ử .”

 

Dọc đường cứ ồn ào nhốn nháo, cũng phỏng vấn đàng hoàng .

 

Tống Kim An lúc cũng hồn , đưa tay kéo cánh tay Hoàng Thịnh, giọng ôn hòa: “Được , chuyện đến đây là kết thúc, Hoàng Thịnh, lát nữa cùng xem bác sĩ.”

 

Anh ngược ngạc nhiên tại Cố Nguyệt Hoài giúp Yến Thiếu Ngu. Theo thấy, cô hiểu mối quan hệ giữa những bọn họ, thấy một bắt nạt, chắc chắn sẽ rút đao tương trợ, điều vặn chứng minh cô là một đồng chí sợ cường quyền!

 

Tống Kim An với tư cách là trụ cột trong đội ngũ thanh niên trí thức, lời của Hoàng Thịnh đương nhiên dám .

 

Một nhóm về chỗ, Ngụy Lạc sợ sinh biến cố, nháy mắt với Hoàng Bân Bân, bảo tiến lên hỏi một câu hỏi. Bùi Dịch thì dùng máy ảnh chụp thần thái của các thanh niên trí thức, đáng tiếc, lãng phí ít cuộn phim.

 

Máy ảnh thời phần lớn đều là loại giá đỡ, vô cùng cồng kềnh. Chiếc máy ảnh đeo cổ Bùi Dịch là hàng mới, cũng là bảo bối của , nhưng gặp những " mẫu" phối hợp , cũng ít nhiều chút khó xử.

 

Cố Nguyệt Hoài tiếp tục bức tranh trong tay, mặc dù cả trái tim đều đặt lên Yến Thiếu Ngu đang bên cạnh.

 

Lúc , cô bỗng thấy một giọng điệu gợi cảm trong trẻo xen lẫn sự trêu chọc: “Cố...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-154-co-nguyet-hoai-toi-ten-la-co-nguyet-hoai.html.]

Cô siết c.h.ặ.t cây b.út vẽ trong tay, nhướng mắt, liền đối mặt với ánh mắt của Yến Thiếu Ngu.

 

Anh thấy cô dùng giọng điệu chút căng thẳng, nhẹ nhẹ : “Cố Nguyệt Hoài, tên là Cố Nguyệt Hoài.”

 

Yến Thiếu Ngu ngẩn một thoáng, biểu cảm vui giận, đang nghĩ gì.

 

Cố Nguyệt Hoài mượn cơ hội chuyện, ánh mắt nhẹ nhàng phác họa ngũ quan của . So với kiếp mà cô khắc sâu trong ký ức, Yến Thiếu Ngu lúc còn vẻ non nớt.

 

Anh nghi ngờ gì là trai, khác với sự thanh tú của Tống Kim An, là một vẻ phô trương, sắc bén.

 

Ánh sáng ban mai xuyên qua khe hở của lan can xe bán tải chiếu nghiêng lên khuôn mặt tuấn tú của , càng tôn lên ngũ quan sâu thẳm, lông mày rậm như kiếm, đôi mắt hoa đào đen như gỗ mun, sống mũi cao thẳng là đôi môi cực mỏng.

 

mà, lúc khuôn mặt tuấn tú tổn thương, khuôn mặt trắng trẻo vài vết xước rướm m.á.u, tăng thêm vài phần mỹ cảm diễm lệ.

 

Cố Nguyệt Hoài thu liễm thần sắc, ánh mắt chớp động, hỏi: “Còn ? Anh tên là gì?”

 

Yến Thiếu Ngu nhấc mí mắt cô một cái, ánh nắng ban mai lướt qua hàng chân mày sâu thẳm của , mạc danh toát vài phần lạnh lẽo.

 

Anh đầu , để ý đến Cố Nguyệt Hoài, cũng ý định trả lời câu hỏi của cô.

 

Đôi môi đỏ mọng của Cố Nguyệt Hoài khẽ mím , cũng nản lòng. Yến Thiếu Ngu lạnh lùng vô tình ngông cuồng ngạo mạn nếu thể dễ dàng buông bỏ sự cảnh giác, thì đó là Yến Thiếu Ngu . Chung quy bài xích cô bên cạnh , cũng là một khởi đầu ?

 

Cô im lặng , tiếp tục bức tranh trong tay.

 

Yến Thiếu Ngu tiếng hạ b.út "sột soạt" bên tai, khoanh tay n.g.ự.c, khẽ nhắm mắt.

 

Vết m.á.u tay men theo áo khoác tí tách nhỏ xuống, mùi tanh lan tỏa nơi ch.óp mũi Cố Nguyệt Hoài. Cô nhíu mày, cố gắng kiềm chế chú ý đến Yến Thiếu Ngu, chỉ mong thể nhanh ch.óng đến đại đội, để tìm Lục thúc xem thử, băng bó vết thương .

 

Hoàng Thịnh xoa xoa gáy, sắc mặt khó coi, giọng điệu cũng chút oán hận: “Anh Năm, để em tẩn ?”

 

Tống Kim An lắc đầu, khổ : “Thiếu Ngu cũng là Ba của , ngàn dặm xa xôi xuống nông thôn đến đây, vốn dĩ nên bện thành một sợi dây thừng, chúng còn lục đục nội bộ?”

 

Hoàng Thịnh bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm: “Ai nhận Ba chứ.”

 

Yến Thiếu Ngu thì lợi hại đấy, tuổi còn nhỏ dám vác s.ú.n.g vua trẻ con trong đại viện , nhưng bao giờ coi những hàng xóm cùng lớn lên trong một đại viện như bọn họ là bạn bè ? Trong lòng , thể công nhận đều là đám phát tiểu lưu manh quân đội !

 

Bọn họ, trong lòng e rằng đều là những đứa trẻ hồi nhỏ thò lò mũi xanh, cởi truồng, vẫn lớn nhỉ?

 

Nhà họ Yến một sớm sa sút, ngạo khí của giảm sút chút nào, hờ, những thứ sẽ phản phệ, đây chính là kết cục!

 

Hoàng Thịnh trong lòng hung hăng nghĩ, vất vả lắm mới rời khỏi vòng tròn Kinh thành, còn đám vướng bận nữa, Yến Thiếu Ngu còn mặc cho bọn họ nắn tròn bóp méo ? Lẽ nào còn tưởng là con trai quân trưởng như ?

 

Phan Nhược Nhân ngẩng đầu Yến Thiếu Ngu và Cố Nguyệt Hoài một cái, thấp giọng : “Anh họ, xem, phụ nữ nông thôn nhắm trúng Yến Thiếu Ngu ?”

 

Lời thốt , liền đổi lấy một tiếng lạnh của Hoàng Thịnh.

 

Tống Kim An cũng nhíu mày, vui Phan Nhược Nhân: “Nhược Nhân, em còn là đứa trẻ lên ba nữa , nên lời nào thể , lời nào thể , đồng chí Cố và Thiếu Ngu mới gặp mặt đầu.”

 

 

Loading...