Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 156: Tống Kim An, Chỉ Có Thể Là Của Cô Ta
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:46:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ây dô, chảy ít m.á.u .” Lục thúc lắc đầu, lấy t.h.u.ố.c từ trong hộp t.h.u.ố.c , rửa sạch vết thương cho Yến Thiếu Ngu, bôi t.h.u.ố.c băng bó cho . Trong quá trình Yến Thiếu Ngu hề kêu đau, cũng hề giãy giụa.
Nghi thức chào mừng kết thúc, Vương Phúc bắt đầu một việc thanh niên trí thức khi xuống nông thôn, gọi lên đài nhận đồ dùng hàng ngày.
Phan Nhược Nhân chán nản cán bộ nông thôn chuyện, tùy ý đầu , liền thấy Cố Nguyệt Hoài đang hiến ân cần mặt Yến Thiếu Ngu. Sắc mặt cô sầm xuống, nheo nửa con mắt một lúc, đột nhiên đưa tay lay lay Hoàng Thịnh đang buồn ngủ díp mắt bên cạnh.
“Ưm... Ưm? Làm gì !” Hoàng Thịnh hất tay Phan Nhược Nhân , chép miệng, giọng điệu chút vui.
Phan Nhược Nhân âm dương quái khí : “Gáy đau nữa ? Người phụ nữ nông thôn đập trúng đầu , chạy hiến ân cần với Yến Thiếu Ngu, mà dậy nữa, bác sĩ sắp mất đấy.”
Nghe , sắc mặt Hoàng Thịnh đổi, nương theo ánh mắt của cô sang, khỏi giật giật khóe miệng.
Tống Kim An cũng thấy , : “Hoàng Thịnh, nếu bác sĩ qua đây , cũng mau qua đó xem thử .”
Hoàng Thịnh xắn tay áo lên, hùng hổ chuẩn về phía bên đó. Tống Kim An mà một trận đau đầu, ngẩng đầu Vương Phúc vẫn đang sục sôi diễn thuyết, lặng lẽ dậy theo Hoàng Thịnh.
Hoàng Thịnh tính tình nóng nảy, bọn họ chân ướt chân ráo đến đây, nên gây chuyện.
Cố Nguyệt Hoài vết thương của Yến Thiếu Ngu xử lý xong, trong lòng buông lỏng. Nghe thấy tiếng động, đầu liền đối mặt với đôi mắt gần như phun lửa của Hoàng Thịnh, cô nhàn nhạt : “Lục thúc, chỗ , chỗ cũng một bệnh nhân.”
Lục thúc lau mồ hôi trán, là mệt, mà là căng thẳng.
Ngày thường ông chỉ khám những bệnh vặt vãnh cho các xã viên trong đại đội, những thanh niên trí thức đều từ thủ đô đến, là nhân vật lớn, từng thấy qua việc đời. Khoan hãy những cái khác, chỉ riêng khí thế cũng đủ dọa , khiến áp lực cũng khá lớn.
Hoàng Thịnh chút bực : “Cố Nguyệt Hoài, cái đầu của là do cô đ.á.n.h đấy!”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, giọng điệu bao nhiêu áy náy: “Ừ, xin .”
“Cô!” Hoàng Thịnh định nổi giận, Tống Kim An liền : “Được , để bác sĩ khám cho xem.”
Lục thúc cũng dám hỏi nhiều, đưa tay sờ sờ đầu Hoàng Thịnh, hỏi vài câu, : “Không chuyện gì lớn, chỉ là sưng đỏ, bôi chút t.h.u.ố.c xoa xoa là xẹp xuống thôi.”
Cố Nguyệt Hoài : “Lục thúc chú kê t.h.u.ố.c .”
Lục thúc kê t.h.u.ố.c xong, Cố Nguyệt Hoài trả tiền, cũng tiếp tục ở mặt Yến Thiếu Ngu gây chú ý nữa, về bên cạnh Ngụy Lạc.
Cô lấy bảng vẽ từ tay Ngụy Lạc, tùy tay vẽ một bức tranh Vương Phúc mấy tổ chức nghi thức chào đón Tống Kim An. So với Lưu Tường bên cạnh mới vẽ vài nét, còn hạ b.út thế nào, Cố Nguyệt Hoài coi là hiệu suất cực cao .
Bùi Dịch cũng dựng máy ảnh lên, đảm bảo mỗi một bức ảnh đều tận thiện tận mỹ.
Buổi trưa, các xã viên khiêng đến hai chiếc bàn tròn lớn bằng gỗ, đặt ngay trong sân. Đã là tiệc tẩy trần chào mừng, đương nhiên thể thiếu tiệc tùng cơm nước. Mặc dù đại đội bây giờ đang giật gấu vá vai, nhưng cũng chuẩn hai mâm cơm vô cùng thịnh soạn.
Có cá gà thịt, còn trứng xào, đương nhiên, nhiều nhất vẫn là những món rau dưa thôn quê thường thấy.
Một đám thanh niên trí thức đến từ Kinh thành cũng ngày nào cũng ăn cá lớn thịt lớn. Nhìn mâm cơm thịnh soạn , sắc mặt vốn mệt mỏi đều lên nhiều. Vương Phúc và Vương Bồi Sinh thấy , trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Các vị thanh niên trí thức ăn ngon uống nhé, chúng về đây, lát nữa sẽ đến dọn bàn, các cô ăn xong nghỉ ngơi sớm là , sáng sớm ngày mai tập hợp ở đầu thôn, cùng phân công công việc, đó xuống ruộng.”
Vương Phúc chào hỏi xuống, khách sáo hai câu dẫn theo một đám xã viên rầm rộ rời .
Người của đại đội sản xuất Đại Lao T.ử , khí hiển nhiên hơn nhiều. Ngụy Lạc dẫn theo mấy Cố Nguyệt Hoài một bàn, thanh niên trí thức Kinh thành tự giác một bàn. Thôi Hòa Kiệt trái ngó , cuối cùng mặt dày ở bàn thanh niên trí thức.
“Thiếu Ngu! Qua đây !” Tống Kim An vẫy vẫy tay với Yến Thiếu Ngu, còn vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-156-tong-kim-an-chi-co-the-la-cua-co-ta.html.]
Yến Thiếu Ngu gì, hồi lâu, cử động bàn tay quấn băng gạc, thẳng đến bên cạnh Hoàng Bân Bân.
Lông mi Tống Kim An run rẩy, rũ xuống, khổ chút lạc lõng.
Còn một đám đàn em thiết của Tống Kim An do Hoàng Thịnh cầm đầu, nhất thời đều trừng mắt Yến Thiếu Ngu, cảm thấy quả thực . Nhà họ Yến sa sút, cũng chỉ nhà họ Tống nhớ đến tình nghĩa ngày xưa, còn dám cao?
Yến Thiếu Ngu ngơ ánh mắt của , xuống liền cầm đũa lên ăn.
Anh lớn lên trai, ít hòa đồng, trong đám thanh niên trí thức vẻ độc nhất vô nhị.
Nhất thời, quan hệ hai bên ranh giới rõ ràng.
Đáng nhắc tới là, Điền Tĩnh .
Vừa nãy cô với Vương Phúc , ở dọn bàn.
Cố Nguyệt Hoài liếc Điền Tĩnh đang trong góc. Cô gái vì cải tạo lao động mà gầy sộp , cằm nhọn hoắt thể chọc c.h.ế.t , mặc dù diện mạo còn nữa, nhưng khí chất càng khiến thương xót, tựa như một đóa hoa tơ hồng yếu ớt mỏng manh.
Người chú ý đến cô chỉ Cố Nguyệt Hoài, còn Tống Kim An.
Tống Kim An là một thể nghi ngờ. Khi thấy bàn ăn uống no say, còn Điền Tĩnh chỉ thể trong góc chờ đợi dọn dẹp tàn cuộc, cảm giác tội trong lòng khỏi dâng lên.
Anh dậy về phía Điền Tĩnh, nhẹ giọng : “Chào cô, nữ đồng chí , cô cũng qua đó ăn cùng ?”
Điền Tĩnh kinh ngạc, đột ngột ngẩng đầu về phía Tống Kim An.
Là Tống Kim An!
Thực sự là Tống Kim An!
Trong đôi mắt màu nâu nhạt của phản chiếu khuôn mặt của cô , chỉ cần một cái là thể thấy sự trong veo nơi đáy mắt . Đó là một sự đơn thuần và lương thiện trải sự đời, là dễ tin tưởng khác.
Trong lòng Điền Tĩnh muôn vàn suy nghĩ, lát , bẽn lẽn mỉm , lắc đầu từ chối.
Cô xoắn các ngón tay , thấp giọng : “Không cần , cảm ơn đồng chí, đói.”
Cô rõ danh tiếng của bây giờ trong đại đội vô cùng , nhưng ấn tượng đầu tiên quan trọng. Chỉ cần cô chiếm hình tượng "yếu đuối cần thương xót" trong lòng Tống Kim An, kiểu gì cũng thể dễ dàng tiếp cận .
Tống Kim An mà, là một lương thiện, cô .
“Không đói cũng qua đó trò chuyện cùng chúng , chúng chân ướt chân ráo đến đây, vẫn hiểu rõ về đại đội sản xuất Đại Lao T.ử !” Tống Kim An dùng giọng điệu ôn hòa , xong, liền hai lời nắm lấy cổ tay Điền Tĩnh, kéo cô đến bên bàn.
Hành động "bá đạo" của Tống Kim An, cũng gây tiếng trêu chọc khoa trương của bàn thanh niên trí thức.
“Đừng ồn.” Tống Kim An quét mắt một cái, liền để Điền Tĩnh vị trí nãy chừa cho Yến Thiếu Ngu, vươn đũa gắp ít thịt bát cô : “Ăn nhiều một chút .”
Anh dùng ánh mắt chút thương xót Điền Tĩnh, cuộc sống ở nông thôn dễ dàng, ngay cả ăn no cũng là một sự xa xỉ.
Điền Tĩnh thịt trong bát, Tống Kim An đang dịu dàng hòa nhã với , sự hận thù vẫn luôn căng cứng trong thời gian bỗng nhiên buông lỏng một chút, đáy mắt cũng trào dâng nóng.
Tống Kim An như , dựa mà là của Cố Nguyệt Hoài?
Không, là của cô , chỉ thể là của cô !