Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 179: Một Mạng Người Sờ Sờ

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:47:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong đám đông, thiếu những đồng tình với Vương Phúc, nhưng hiện tại các xã viên đang quần tình kích phẫn, trong tình cảnh , thực sự tiện mở miệng phạm sự tức giận của đám đông, cho nên ai nấy đều cúi đầu, môi mấp máy, rốt cuộc dám lên tiếng.

 

Cố Nguyệt Hoài chần chừ nữa, bước lên hai bước chắn mặt Vương Phúc.

 

Vóc dáng cô thấp, mặt Vương Phúc gần như che chắn cho ông kín mít, ngược khiến các xã viên bên đang túm lấy Vương Phúc chất vấn chuyện thiếu lương thực dần dần tắt tiếng, ánh mắt cô mang theo chút thiện ý.

 

Cố Nguyệt Hoài để tâm đến ánh mắt của khác, giọng chậm rãi trật tự.

 

“Các vị, chắc cũng lai lịch của đám thanh niên trí thức xuống nông thôn chứ?”

 

“Thanh niên trí thức Kinh thành, trong đó còn con trai của tỉnh trưởng, thử hỏi, nếu những xảy chuyện ở Đại đội sản xuất Đại Lao T.ử chúng , thì chúng ăn thế nào? Mọi chắc chắn bây giờ chất vấn bí thư chuyện thiếu lương thực ?”

 

“Hơn nữa, đến chuyện khác, mất là một con , một mạng sờ sờ!”

 

“Tất cả chúng đều rõ gốc gác của , đều là những đồng chí phục vụ nhân dân, lúc bất kỳ một lương tri nào cũng thể khoanh tay , chúng nên đoàn kết , giúp đỡ thanh niên trí thức!”

 

Giọng Cố Nguyệt Hoài róc rách như suối, lọt tai , luôn thể khuấy động trái tim của .

 

Vương Phúc cô gái chắn mặt , trong đôi mắt già nua tang thương lấp lánh ánh sáng cảm kích.

 

Ông quá mệt mỏi , bao lâu nay, đây là đầu tiên mặt ông, tiểu Cố, là một đồng chí !

 

Trần Nguyệt Thăng trong đám đông, Cố Nguyệt Hoài thần sắc thong dong, trong lòng trào dâng một mùi vị vi diệu khó tả.

 

Bây giờ, cô thích nữa, cũng kết hôn , hai coi như ngược đường hết cơ hội, thời gian cuộc sống gà bay ch.ó sủa trong nhà cũng bào mòn tâm trí , nhưng cố tình hết đến khác thấy một Cố Nguyệt Hoài khiến rung động như .

 

Trong lòng chua xót, c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm, lớn tiếng : “Đồng chí Cố đúng! Đó là một mạng sờ sờ, bây giờ đang đợi chúng giải cứu! Những chuyện khác lát nữa , chúng bây giờ nên đoàn kết tìm !”

 

Nghe thấy lời đỡ của Trần Nguyệt Thăng, Cố Nguyệt Hoài thần sắc nhàn nhạt, hề lộ thần tình cảm động gì.

 

Lúc , nên cảm kích là Phan Nhược Nhân.

 

Trong đám đông, Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài cũng thi mở miệng hùa theo, kích động cảm xúc của các xã viên.

 

Rất nhanh, một đám xã viên đều xách đèn bão ngoài tìm , bộ Đại đội sản xuất Đại Lao T.ử đèn đuốc sáng trưng, một thanh niên trẻ tuổi thậm chí còn tổ chức đội ngũ lên núi tìm .

 

Dưới chân núi.

 

Hoàng Thịnh đỉnh núi bóng tối bao trùm, kéo c.h.ặ.t cổ áo: “Anh Năm, chúng thật sự lên núi ?”

 

Tống Kim An mím môi, gì, xách đèn bão đầu men theo con đường nhỏ lên núi.

 

Điền Tĩnh bóng lưng , cũng một lời theo, đối với cô , Phan Nhược Nhân cũng quan trọng, nhưng thể nhân cơ hội tiến thêm một bước với Tống Kim An , mới là điều quan trọng nhất.

 

Hoàng Thịnh nhíu mày c.h.ử.i thầm một tiếng, cẩn thận liếc cảnh đen ngòm, c.ắ.n răng theo.

 

Phan Nhược Nhân , ở Kinh thành là ngọn đèn cạn dầu, cắm đội xuống nông thôn vẫn luôn gây rắc rối cho khác!

 

“Phan Nhược Nhân?!”

 

“Nhược Nhân? Nhược Nhân cô ở ? Lên tiếng !”

 

Trán Tống Kim An rịn mồ hôi lạnh, tim đập như trống chầu, càng tìm thấy Phan Nhược Nhân muộn một chút, càng lo lắng, lúc đến hứa sẽ chăm sóc cho Phan Nhược Nhân, mới đến bao lâu, mất tích ?

 

Lúc , trong núi truyền đến tiếng sói tru.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-179-mot-mang-nguoi-so-so.html.]

Hoàng Thịnh sợ đến hồn xiêu phách lạc, hai chân run rẩy : “Anh... Năm, chúng về ? Có sói! Sói!”

 

Anh nắm c.h.ặ.t ống tay áo Tống Kim An, răng đ.á.n.h bò cạp, nếu một dám đường vòng về, sớm xuống núi , vì một Phan Nhược Nhân, nếu để bản bỏ mạng ở đây thì lỗ to!

 

Điền Tĩnh cũng mặt mày tái nhợt, nhưng thở bình , biểu hiện hơn Hoàng Thịnh nhiều nhiều.

 

sợ, nhưng trong lòng rõ Tống Kim An là nam chính, là đứa con của khí vận, cho dù tất cả đều xảy chuyện, cũng sẽ bình an vô sự, theo bên cạnh ngược là an nhất.

 

Tống Kim An nhíu mày, đưa đèn bão trong tay cho Hoàng Thịnh: “Đừng sợ.”

 

Hoàng Thịnh hai chân run lẩy bẩy, lý trí gần như sụp đổ: “Sao thể sợ? Phan Nhược Nhân chắc chắn núi, cho dù cô thật sự cần mạng lên núi lạc đường , chúng bây giờ tìm qua đó ước chừng ngay cả chân cô cũng tìm thấy, bồi táng theo đáng ?”

 

Nghe , Tống Kim An sửng sốt.

 

Điền Tĩnh liếc Hoàng Thịnh một cái, gì, chỉ lưng Tống Kim An bày tỏ lập trường của .

 

Hoàng Thịnh trong sách cũng chỉ là một nhân vật nhỏ bé đáng kể, coi như là tay sai bên cạnh Tống Kim An, bao nhiêu cảm giác tồn tại, suy nghĩ của một chút cũng quan trọng, ngược , lúc nếu một về, chắc chắn sẽ xảy chuyện.

 

Tống Kim An định mở miệng, liền bỗng nhiên thấy cách đó xa phía truyền đến tiếng bước chân ồn ào.

 

Hoàng Thịnh mừng rỡ như điên: “Có đến ?!”

 

Anh xong, vội vàng hướng về phía phát âm thanh lớn tiếng la hét: “Ở đây ở đây! Chúng ở đây! Có đến ?!”

 

Có lẽ là thấy giọng của , tiếng bước chân ngày càng gần, bao lâu, một đám thanh niên trẻ tuổi trong thôn giơ đèn bão xuất hiện từ con đường nhỏ lộn xộn, nhiều nhiều , xua tan nỗi sợ hãi của Hoàng Thịnh, khiến cảm giác như sống sót tai nạn.

 

Hoàng Thịnh tuy nhận những , nhưng thấy quen mặt, liền : “Các đến tìm chúng ?”

 

Người đầu lắc đầu: “Cố Nguyệt Hoài tìm bí thư, điểm thanh niên trí thức của các một nữ đồng chí mất tích , bí thư tập hợp các xã viên trong đội tìm , các dám tự lên núi ? Quá nguy hiểm !”

 

Tống Kim An ngẩn : “Cố... Nguyệt Hoài?”

 

Hoàng Thịnh cũng chút kinh ngạc: “Cố Nguyệt Hoài đội trời chung với Phan Nhược Nhân nhất ? Sao còn giúp tìm ? mà cô ngược thông minh, tìm bí thư, may quá may quá, Năm, chúng cứ theo đại bộ đội , đông cũng an !”

 

Tống Kim An im lặng gật đầu, biểu cảm của in trong bóng tối rõ, đang nghĩ gì.

 

Điền Tĩnh lưng Tống Kim An, cái tên Cố Nguyệt Hoài, tim chùng xuống, nhịn dùng sức c.ắ.n môi, vốn dĩ còn nghĩ thể vì Phan Nhược Nhân mà kiếm chút mặt mũi mặt Tống Kim An, ngờ vẫn là dã tràng xe cát!

 

chỉ nghĩ cùng Tống Kim An xuất phát tìm , từng nghĩ đến việc tìm bí thư giúp đỡ, để Cố Nguyệt Hoài oai !

 

Mấy men theo đường núi xa, bọn họ đông , động tĩnh cũng lớn, ngược con sói lợn rừng mắt nào chạy góp vui, lúc trời tờ mờ sáng, quần áo ai nấy đều sương sớm thấm ướt.

 

Trong đám đông : “Chúng về thôi, tìm cả đêm , chừng núi tìm thấy .”

 

Tống Kim An nhíu mày, khu rừng sâu núi thẳm xa hơn, rốt cuộc lời tiếp tục tìm .

 

Điền Tĩnh : “Thanh niên trí thức Tống, thôi, chúng về xem .”

 

Hoàng Thịnh cũng đ.ấ.m đ.ấ.m đôi chân đau nhức, : “Về thôi, cả đêm , mệt c.h.ế.t , hôm nay còn thế nào ?”

 

Tống Kim An thở dài một tiếng, trong đôi mắt màu nâu xẹt qua một tia bất đắc dĩ, gật đầu.

 

Cả nhóm đều thở phào nhẹ nhõm, thi về phía đường xuống núi, đường về rõ ràng nhanh hơn nhiều, đợi khi đến chân núi, trời sáng , hôm nay trong đội nghỉ lễ lớn, bờ ruộng xã viên nào .

 

Mọi mới về đến trong thôn, liền thấy gọi: “Tìm thấy thanh niên trí thức Phan !”

 

 

Loading...