Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 181: Anh Là Anh, Thế Là Đủ Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:47:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Cố Nguyệt Hoài đến gần, liền thấy những lời tỏ tình chân thành của Phan Nhược Nhân.
Cô nhất thời chút dở dở , tối hôm qua cô mới bày tỏ tâm ý, hôm nay mọc một tình địch, tuy là tình địch tiềm tàng từ sớm, nhưng tận mắt chứng kiến cảnh tình địch tỏ tình , cảm giác cũng khá phức tạp.
Yến Thiếu Ngu lưng về phía Cố Nguyệt Hoài, cô thấy biểu cảm của , cũng thấy câu trả lời của .
Phan Nhược Nhân nhận sự hồi đáp, ánh mắt cô lấp lóe, gần như c.ắ.n bật m.á.u môi : “Anh ba, lẽ nào Yến gia lên ? Em thể giúp ! Phan gia chúng em đều thể giúp !”
Trong lòng cô hiểu rõ, nếu còn mặc cho Cố Nguyệt Hoài hiến ân cần, Yến Thiếu Ngu sớm muộn gì cũng sẽ phụ nữ nông thôn đó mê hoặc!
Anh là ba của cô , mãi mãi là như , Yến gia sa sút thì ? Không còn Phan gia ? Cô nên để tâm đến ánh mắt của khác, cũng nên để tâm Yến gia sa sút , cô để tâm chỉ , chỉ con mới đúng!
Nếu cô còn chần chừ quyết, giữ cách với Yến Thiếu Ngu, thì thứ muộn !
Yến Thiếu Ngu đang nghĩ gì, hồi lâu .
Trái tim Phan Nhược Nhân chợt chùng xuống, chỉ cảm thấy dòng m.á.u nóng chảy trong cơ thể đều đông cứng thành băng, cô gằn từng chữ: “Có thích Cố Nguyệt Hoài ? Cô chỉ là một phụ nữ nông thôn! Cô thể giúp gì cho ?!”
Phan Nhược Nhân nắm c.h.ặ.t cánh tay Yến Thiếu Ngu, chút khản giọng kiệt sức.
Yến Thiếu Ngu nhẹ nhàng hất tay Phan Nhược Nhân , trong giọng trong trẻo lạnh lùng lộ vài phần lạnh nhạt: “Phan Nhược Nhân, cô tưởng chỉ đạo viên lúc tại tách và Thiếu Ương Thiếu Ly ? Trong chuyện b.út tích của ai cần với cô ?”
Phan Nhược Nhân rốt cuộc là lớn lên trong đống gấm vóc, ẩn ý của Yến Thiếu Ngu cô rành rành mạch mạch.
Cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng ngà, phản bác: “Yến gia sa sút, bất kỳ quan hệ gì với Phan gia, là...”
Yến Thiếu Ngu nhếch khóe môi, tiếp tục chủ đề nữa.
Đáy mắt cuộn trào sự lạnh lẽo, biểu cảm chút gợn sóng nào: “Cô nhớ lúc Yến gia mới sa sút, bao nhiêu giậu đổ bìm leo ? Biết ám sát bao nhiêu ? Cô bằng lòng kéo Phan gia xuống nước ?”
Nghe , Phan Nhược Nhân chấn động , huyết sắc môi phai nhạt sạch sẽ.
Cô nhịn lùi một bước, thần sắc của Yến Thiếu Ngu chút kinh hãi.
Khóe môi Yến Thiếu Ngu nhếch lên một nụ lạnh lẽo kiêu ngạo, hàng mày mắt đẽ tựa như chìm trong một hồ nước đá, Cố Nguyệt Hoài đang một gốc cây lớn, thần sắc chút kinh ngạc nào.
Anh nhàn nhạt liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, giọng bình tĩnh đến đáng sợ: “Đối với lời của cô , đối với cô cũng áp dụng tương tự.”
Nói xong, Yến Thiếu Ngu nhấc chân rời .
Phan Nhược Nhân dường như ngờ Cố Nguyệt Hoài ở đây, sắc mặt chút khó coi, sự bối rối vì Yến Thiếu Ngu từ chối, sự căm hận vì tình địch tận mắt chứng kiến, cô vẻ mặt cảnh giác : “Cô đến từ lúc nào? Đã thấy những gì?!”
“Cái gì cũng thấy.” Cố Nguyệt Hoài cụp mắt thu liễm ánh , bỏ một câu, liền bước nhanh đuổi theo Yến Thiếu Ngu.
“Thiếu Ngu, đợi !” Giọng Cố Nguyệt Hoài như thường, một tia kinh hãi và bài xích nào.
Đôi mắt Yến Thiếu Ngu càng thêm tàn nhẫn, đầu Cố Nguyệt Hoài: “Lời của cô thấy ?”
Cố Nguyệt Hoài mày ngài cong cong, ý môi như gió xuân: “Nghe thấy .” Khựng một chút, tiếp tục : “Chuyện ở Kinh thành hiểu, cũng hiểu, chỉ , là Yến Thiếu Ngu, thế là đủ .”
chỉ , là Yến Thiếu Ngu kiếp bảo vệ , yêu .
Cục diện Kinh thành phức tạp, đổi trong chớp mắt, đáng tiếc cho đến khi cô c.h.ế.t, bố Yến gia cũng thả , Yến Thiếu Ngu ngược lăn lộn một trời trong quân đội, đáng tiếc, vì cô, cách nào thoát khỏi vòng lao lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-181-anh-la-anh-the-la-du-roi.html.]
Kiếp , cô tổng sẽ vì nguy cơ xuất hiện mà bỏ mặc .
Đôi mắt Yến Thiếu Ngu sụp xuống, ánh mắt tựa như thanh kiếm sắc bén, dường như m.ổ x.ẻ Cố Nguyệt Hoài cho rõ ràng.
Anh thực sự hiểu, tại Cố Nguyệt Hoài đối xử với khác biệt như , tại tình cờ chính là cô cứu Thiếu Đường? Cái gọi là thích từ mà ? Trong chuyện lẽ nào thực sự chỉ thể dùng hai chữ duyên phận để hình dung?
Cố Nguyệt Hoài cắt ngang dòng suy nghĩ của , tủm tỉm : “Này, bữa sáng gói hoành thánh nhỏ, nếm thử .”
Lúc nhét túi lưới đựng hộp cơm tay chạm một cái, vẫn còn tỏa nóng, giống như mặt tối tăm thể thấy nơi đáy lòng , sinh một tia ấm áp xa lạ thể với ngoài.
Lúc , tiếng chuông vang lên.
Cố Nguyệt Hoài ngạc nhiên, vẫy tay với Yến Thiếu Ngu, chạy về phía đầu thôn : “Hôm nay trong đội nghỉ lễ lớn, gõ chuông , xem thử, mau về ăn , kẻo lát nữa nguội mất!”
Yến Thiếu Ngu xách túi lưới tại chỗ, Cố Nguyệt Hoài xa, cụp mắt đang nghĩ gì.
Lúc , Phan Nhược Nhân tới, mặt cô mang theo sự trào phúng, nương theo tầm mắt của liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, lạnh : “Anh nhiều lời như , là vì từ chối , và dây dưa với cô ?”
Yến Thiếu Ngu nhấc mí mắt, để ý, xoay trong điểm thanh niên trí thức.
“Đứng ! Yến Thiếu Ngu!”
“Yến Thiếu Ngu! bảo ! Anh thấy !”
Phan Nhược Nhân bóng lưng cao ngất của Yến Thiếu Ngu, hề dừng vì cô , giống như lời tỏ tình của cô chỉ là một trò , mà nguồn gốc của tất cả những chuyện , đều là vì một phụ nữ nông thôn ngoài nhan sắc thì chẳng tích sự gì?
Trong mắt Phan Nhược Nhân ngấn lệ, .
Điền Tĩnh trong góc, xa xa màn kịch đặc sắc , trong lòng khá cảm thán lắc đầu.
Trong tiểu thuyết, Phan Nhược Nhân ỷ việc là thiên kim Kinh thành, tâm khí cao, coi thường Cố Nguyệt Hoài chị dâu họ tương lai , coi như là một rào cản hiếm hoi trong cuộc đời nữ chính thuận buồm xuôi gió của .
mà, Cố Nguyệt Hoài để tâm đến sự nhắm của Phan Nhược Nhân, dù , cho dù cô tay, bên cạnh cũng vô sẽ mặt vì cô, dù cũng là đoàn sủng, còn thể thực sự chịu thiệt trong tay một nữ phụ nhỏ bé ?
Chỉ là, cô Phan Nhược Nhân mắt cao hơn đầu như , thích là Yến Thiếu Ngu!
Còn Cố Nguyệt Hoài nữa, cô uống lộn t.h.u.ố.c ? Tại thích Tống Kim An, ngược Yến Thiếu Ngu bằng con mắt khác, còn ngày ngày đưa cơm đến điểm thanh niên trí thức? Sự thiên vị như , thực sự khiến cô ... chướng mắt.
Người Cố Nguyệt Hoài thích, cô cố tình thích, thứ cô , cô cố tình phá hoại bộ!
Nghĩ như , Điền Tĩnh liền từ trong góc bước , khuôn mặt nhỏ nhắn như đóa hoa trắng nhỏ của cô treo chút thần sắc đau lòng, từ từ đến gần Phan Nhược Nhân, đưa chiếc khăn tay sạch sẽ trong tay qua: “Nhược Nhân, cô đừng nữa.”
Thần sắc Phan Nhược Nhân khựng , ngẩng đầu hung hăng trừng Điền Tĩnh một cái: “Cô gì? Cũng đến để chê ?”
Đám phụ nữ nông thôn thấp hèn, ai là thứ !
Thần sắc Điền Tĩnh chấn động, ướt khóe mắt, cô vội vàng lắc đầu : “Sao... thể? là thấy cô Cố... cô , cô luôn thích cái trò đoạt thứ khác yêu thích, thấy cô, giống như thấy chính , đau lòng mà thôi.”
Nghe , Phan Nhược Nhân khựng , nghi ngờ Điền Tĩnh: “Cô đang Cố Nguyệt Hoài?”
Điền Tĩnh rũ mắt xuống, che giấu tia sáng lóe lên biến mất nơi đáy mắt, lặng lẽ gật đầu.