Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 183: Đại Ân Nhân Của Đại Đội Chúng Ta
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:47:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Phúc giật một cái, cầm tẩu t.h.u.ố.c dậy: “Ruộng củ đậu? Thật sự ruộng củ đậu? Sao chú ?”
Ông từ nhỏ ở Đại đội sản xuất Đại Lao Tử, hồi nhỏ cũng suốt ngày cùng đám khỉ gió trong thôn lên núi, nhưng từng trong núi củ đậu mọc thành mảng, thứ trẻ con thích ăn nhất, ngọt lịm, luộc chín thể no bụng.
Cố Nguyệt Hoài cụp mắt, ruộng củ đậu, cũng là chuyện từ kiếp .
Nhắc đến chuyện , thể nhắc đến một chuyện sắp sửa xảy .
Kiếp , trong đội thiếu hụt lương thực, Vương Phúc và Vương Bồi Sinh thông báo cho các xã viên muộn, dẫn đến việc khi đeo gùi lên núi vơ vét những thứ ăn , trong núi các đại đội khác “tẩy kiếp” qua một lượt .
Bất đắc dĩ, các thanh niên trí thức và các xã viên đành tiến sâu trong núi lớn, lúc đó, một trận mưa to ập đến, dẫn đến sạt lở đất, đều mắc kẹt trong núi sâu, Tống Kim An càng gặp nạn mất tích, Điền Tĩnh vì cứu Tống Kim An, cùng mất tích.
Tất cả đều tưởng hai c.h.ế.t , c.h.ế.t một thanh niên trí thức, còn là con trai của tỉnh trưởng, thời gian đó Đại đội sản xuất Đại Lao T.ử đều bao phủ trong mây đen, thiếu lương thực c.h.ế.t , lúc Vương Phúc chuẩn báo cáo tin tức lên , hai trở về.
Tống Kim An chỉ trầy xước chút đỉnh, Điền Tĩnh què chân.
Hai dìu trở về, ánh mắt và bầu khí đều khác , bất cứ ai cũng thể , ánh mắt Tống Kim An Điền Tĩnh mang theo sự dịu dàng đằm thắm, so với quả thực khác một trời một vực, trong đại đội ai nấy đều Điền Tĩnh dẫm cứt ch.ó.
Một con trai của tỉnh trưởng, một con gái của kẻ nát rượu, mà gióng trống khua chiêng hẹn hò với .
Chuyện ruộng củ đậu chính là do Điền Tĩnh truyền về, hai dòng bùn đá của vụ sạt lở đất cuốn trôi đến sườn núi, nơi đó địa thế hiểm ác, hiếm đặt chân đến, một bãi đất dốc cao, dòng bùn đá lan tới, ngược lộ củ đậu lớp đất.
Mảnh ruộng củ đậu đó lớn, củ đậu cũng mọc tròn vo.
Sau đó, khi mưa tạnh, Vương Phúc liền tổ chức đến sườn núi mà Điền Tĩnh , quả nhiên tìm ít củ đậu to tròn, nhà nhà gần như đều chia một sọt lớn, giải quyết vấn đề cấp bách cho đại đội.
Nhất thời, danh tiếng của Điền Tĩnh trong đại đội đạt đến đỉnh điểm, tuy là dẫm cứt ch.ó, nhưng cũng cô là phúc tinh.
Cô chỉ cứu Tống Kim An, còn thể tiện thể vơ vét một mảnh ruộng củ đậu, để trong đại đội thêm một phần khẩu phần ăn, đây cũng coi như là ân tình lớn , bất luận khác nghĩ thế nào về quan hệ của cô và Tống Kim An, ít nhất miệng đều là những lời chúc phúc.
Cố Nguyệt Hoài đem những gì thể đều cho Vương Phúc, : “Mảnh củ đậu đó ít, ai nấy đều thể chia nhiều.”
Vương Phúc cũng màng hút t.h.u.ố.c lào nữa, lời , trong mắt đều rưng rưng giọt lệ kích động: “Tiểu Cố, chú cảm ơn cháu thế nào, nếu thật sự tìm củ đậu về, cháu chính là đại ân nhân của đại đội !”
Cố Nguyệt Hoài nhạt: “Chú gì , cháu cũng là một thành viên của đại đội mà.”
Cô xem giờ, : “Bí thư, chú tổ chức nhân thủ, lát nữa cháu sẽ dẫn qua đó, cháu gọi các thanh niên trí thức , bảo họ cùng chúng lên núi.”
Vương Phúc gật đầu, vội : “Ừ! Cháu .”
Ông Cố Nguyệt Hoài rời , mặt khó giấu nụ , thầm nghĩ, tiểu Cố quả nhiên là đồng chí trong đội, đại phúc tinh, chỉ vì vẽ tranh tường mang vinh quang cho đội, còn thể giúp các xã viên tìm đồ ăn, ân tình lớn lắm.
Lúc Cố Nguyệt Hoài về đến điểm thanh niên trí thức, các thanh niên trí thức chỉnh đốn xong, chuẩn xuất phát đến khu chăn nuôi .
Thôi Hòa Kiệt liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, : “Biên tập Cố, cô thu dọn một chút, cùng đến khu chăn nuôi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-183-dai-an-nhan-cua-dai-doi-chung-ta.html.]
Cố Nguyệt Hoài : “Là thế , tin tức trong đội thiếu lương thực chắc cũng đều chứ? Bí thư , công việc ở khu chăn nuôi cũng hòm hòm , các thanh niên trí thức hãy cùng xã viên lên núi , lúc quan trọng , thể tìm thêm chút đồ ăn cũng .”
Lời thốt , mặt các thanh niên trí thức đều lộ thần sắc giải thoát.
Bảo bọn họ lên núi tổng vẫn sạch sẽ hơn là đến khu chăn nuôi chăm sóc đám súc sinh đó chứ?
Phan Nhược Nhân bên cạnh Tống Kim An, Cố Nguyệt Hoài, âm dương quái khí : “Tìm đồ ăn? Chúng thiếu lương thực, dựa ? Tiền ăn chúng đều nộp , tìm đồ ăn , thì tính cho ai? Các định trả tiền cho chúng ?”
Cố Nguyệt Hoài như điều suy nghĩ gật đầu: “Nếu thanh niên trí thức Phan , thì đến khu chăn nuôi , các vị thanh niên trí thức lên núi đều thể đến khu chăn nuôi, vốn dĩ là thương lượng, ép buộc.”
Tống Kim An mím môi, : “Chúng lên núi.”
Anh xong, Phan Nhược Nhân: “Nhược Nhân, tối hôm qua biên tập Cố vì tìm em, đặc biệt tìm bí thư, huy động của bộ đại đội tìm một em, nay đại đội lương thực đủ, em thể những lời khiến lạnh lòng như ?”
Giọng điệu Tống Kim An chút thất vọng, tuy em họ nhà chút vấn đề nhỏ về mặt tính cách, nhưng nay đến Đại đội sản xuất Đại Lao Tử, mới , chỉ là vấn đề nhỏ? Em họ trong việc đều vấn đề.
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, tìm kiếm một vòng trong đám đông, cuối cùng thấy Yến Thiếu Ngu đang tựa nghiêng ở đó nơi cánh cửa.
Anh sắc mặt thanh lãnh, đôi mắt dài khép hờ, giữa hàng mày mang theo sự suy tư nhàn nhạt, đang nghĩ gì.
Cố Nguyệt Hoài các thanh niên trí thức, : “Mọi lấy gùi sọt tre của điểm thanh niên trí thức, cùng đến đầu thôn tập hợp , núi nguy hiểm, tổ chức nhân thủ cùng mới .”
Nói xong, cô liền về phía Yến Thiếu Ngu.
Vừa thấy cô, trong mắt Yến Thiếu Ngu liền gợn lên sự khổ não nhàn nhạt, thực sự là chút hết cách với Cố Nguyệt Hoài, con gái nhà bình thường, đàn ông từ chối hận thể vì yêu sinh hận, cô thì , từ đầu đến cuối đều biểu hiện bình thường.
Cố Nguyệt Hoài cứ coi như thấy thần sắc trong mắt , mày ngài giãn , môi ngậm nụ : “Thiếu Ngu, cùng chứ?”
Các thanh niên trí thức đang vểnh tai về phía bọn họ thấy lời hề che giấu , thi ho sặc sụa kịch liệt.
Tống Kim An phía , đầu Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu một cái, mím môi gì, đầu về phía nơi cất giữ nông cụ của điểm thanh niên trí thức, Hoàng Thịnh chậc chậc lắc đầu, đuổi theo Tống Kim An qua đó.
Phan Nhược Nhân c.ắ.n phần thịt mềm trong miệng, trong lòng thầm mắng Cố Nguyệt Hoài liêm sỉ, nhưng nghĩ đến lời của Điền Tĩnh, thần sắc dần dần bình tĩnh , kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, thêm một nghĩ cách, tổng vẫn là .
Yến Thiếu Ngu, chỉ thể là của cô , cho dù , cô cũng tuyệt đối để khác !
Đón lấy ánh mắt tràn ngập cảm xúc của Cố Nguyệt Hoài, mi tâm Yến Thiếu Ngu động đậy, nhận lời cũng từ chối.
Cố Nguyệt Hoài mày ngài cong cong, nụ mặt tựa như ánh ban mai khiến hoa mắt thần mê: “Vậy đợi nhé, về lấy bảng vẽ, sẽ ngay!”
Yến Thiếu Ngu đè nén sóng gió trong lòng, sâu Cố Nguyệt Hoài một cái, trong mắt nhuốm một tia cảm xúc khác biệt.
Anh hiểu, tại hai mới quen lâu, cô thể nắm bắt chuẩn xác từng cảm xúc của .
Cô dường như đang nghĩ gì, cảm giác thực sự khiến mới mẻ, thất vọng, là phức tạp.