Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 189: Tôi Đi Tìm Cố Nguyệt Hoài!
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:47:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Vương Phúc chút tái nhợt, đám xã viên đông đúc đỉnh núi, nghiến răng : “Bồi Sinh, đưa họ đến hang núi ở sườn núi trú mưa ! Mấy các , mau kéo dây thừng lên! Tạm thời tìm củ đậu nữa!”
Vương Bồi Sinh xuống một cái, ánh mắt cũng chút hoảng loạn.
Mưa trong núi sâu là chuyện thường tình, nhưng mây đen dày đặc, sấm sét lớn như , đến một cách kỳ lạ, luôn cho một cảm giác quỷ dị khó tả.
Nghĩ thì nghĩ , nhưng lúc cũng dám chậm trễ, vội vàng gọi các xã viên: “Mọi mau ! Chúng đến hang núi trú mưa , đừng ở đây nữa, đất núi mềm, xảy nguy hiểm chạy cũng kịp!”
Nghe , các xã viên vốn còn đang mong chờ đào củ đậu liền tan tác, đua chạy về phía sườn núi.
Cố Chí Phượng ngược dòng đến bên dây thừng, nghĩ ngợi gì liền nắm lấy một sợi, nghiến răng sức kéo lên. Người khác nghĩ đến việc trú mưa chạy trốn, nhưng ông thì , con trai cả và bé con của ông vẫn còn ở đó!
Điền Tĩnh mây đen trời, mắt sáng lên.
Cô , nam nữ chính đều ở đây, tình tiết nhất định sẽ đến, quả nhiên sai!
Sắc mặt Tống Kim An , liếc đám tan tác, bây giờ bên cạnh dây thừng chỉ còn bốn xã viên, một là Vương Phúc, một là Cố Chí Phượng, còn hai khác quen , bốn sức kéo dây thừng lên.
Anh bước nhanh qua, cũng đưa tay nắm lấy dây thừng.
Lúc , Yến Thiếu Ngu nãy giờ ở góc cuối cùng cũng chen khỏi đám đông chạy tới. Anh xuống một cái, ở phía nhất, nắm lấy sợi dây mà Cố Nguyệt Hoài dùng. Vừa mới dùng sức, những hạt mưa lớn như hạt đậu rơi xuống cùng với tiếng sấm kinh hoàng.
Những tia chớp bạc trắng x.é to.ạc bầu trời, xé rách màn đêm đen kịt trong phút chốc.
Tiếng sấm trầm đục vang rền, bão tố tức thì ập đến, gió gào thét, như nuốt chửng cả trời đất.
Trong cơn hỗn loạn, chỉ hét lên: “Mưa lớn quá!”
Lúc , một sợi dây thừng kéo lên, hiện là Cố Đình Hoài, quần áo ướt sũng, mặt lạnh đến tái nhợt, còn hét lớn xuống núi: “Bé con! Bé con mau lên!”
Trời tối, gần như thấy gì.
Anh vội vàng nắm lấy một sợi dây thừng kéo lên, lâu , Trần Nguyệt Thăng lật qua đỉnh núi lên, tia chớp lóe lên, chiếu rọi bộ dạng t.h.ả.m hại của , sắc mặt Trần Nguyệt Thăng khó coi, cũng dọa nhẹ.
Sườn núi như , dễ xảy sạt lở nhất, một khi rơi xuống, đất đá vùi lấp, mạng nhỏ cũng toi.
“Bé con ? Bé con còn lên?!” Cố Chí Phượng gào thét khản cổ, dùng hết sức kéo dây thừng.
Điền Tĩnh tiếng hoảng loạn của , ánh mắt đan xen biến ảo, nhân lúc màn đêm đen kịt bao phủ, bò đến mép dốc, sợi dây đang kéo lên, mặt bỗng hiện lên một nụ lạnh, rút con d.a.o rựa trong tay , nhẹ nhàng cắt một nhát!
Yến Thiếu Ngu gân xanh trán nổi lên, ánh mắt hung ác: “Cô gì !”
Anh dứt lời, sợi dây thừng đột nhiên mất lực, trực tiếp hất văng những đang kéo dây ngoài!
“Bé con!” Cố Chí Phượng sợi dây tưa , mắt đỏ ngầu, giãy giụa định nhảy xuống dốc!
“Bố! Bố đừng , con tìm bé con!” Cố Đình Hoài một tay kéo Cố Chí Phượng , tim đập thình thịch, những hạt mưa lớn như hạt đậu rơi xuống đau rát, mưa quá dày, gần như thấy gì, lúc xuống là tìm c.h.ế.t ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-189-toi-di-tim-co-nguyet-hoai.html.]
Yến Thiếu Ngu một tay túm lấy cổ áo Điền Tĩnh, lực mạnh đến mức gần như nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất.
Điền Tĩnh kinh hãi, giãy giụa kịch liệt, đáy mắt đẫm lệ, cô ngờ ở đây nhiều như , Yến Thiếu Ngu dám động đến cô : “... chỉ giúp... thật sự, thật sự chỉ giúp, thanh niên trí thức Tống, cứu với!”
Cô dám chắc, mưa lớn như , trời tối, tuyệt đối ai thấy hành động của cô !
“Tống... thanh niên trí thức Tống, cứu... cứu ...” Điền Tĩnh đưa tay về phía Tống Kim An, giọng như như kể.
“Thiếu Ngu! Anh bình tĩnh ! Đồng chí Điền cũng chỉ giúp, ngờ dây thừng đột nhiên đứt!” Tống Kim An vội vàng tiến lên ngăn cản Yến Thiếu Ngu, như một kẻ điên.
Cố Đình Hoài buộc dây thừng eo, chuẩn xuống tìm Cố Nguyệt Hoài nữa.
Yến Thiếu Ngu túm cổ áo Điền Tĩnh, hung hăng ném cô sang một bên: “Giữ kỹ sợi dây, trở về tự nhiên sẽ lý lẽ, phân biệt trái. Cố Đình Hoài, ở trông chừng chú Cố, tìm Cố Nguyệt Hoài!”
Anh thủ nhanh nhẹn, kéo dây thừng, quấn một vòng quanh cổ tay, bên mép dốc hai chân đạp một cái liền rơi bóng tối vô tận, mờ mờ ảo ảo chỉ thể thấy một cái bóng.
“Thiếu Ngu!” Cố Chí Phượng hét lên một tiếng, nghiến c.h.ặ.t răng, trong lòng cầu nguyện hai thể bình an trở về.
Cố Đình Hoài thì cẩn thận hơn, thu sợi dây đứt, ánh mắt lạnh lùng liếc Điền Tĩnh đang sõng soài.
Gia đình họ và Điền Tĩnh trải qua bao nhiêu rắc rối, sớm mắt, nếu Điền Tĩnh tay độc ác hại c.h.ế.t bé con, cũng là khả năng. Nếu Thiếu Ngu , chắc chắn là thấy, con đàn bà độc ác , quả nhiên đáng khinh!
“Khụ khụ khụ—” Điền Tĩnh ôm cổ ho dữ dội, trong lòng tức giận, Yến Thiếu Ngu nhiều chuyện!
Cô tay thần quỷ , thể khác phát hiện? Anh chẳng qua là trong lòng nghi ngờ thôi, dám công khai chất vấn cô . Xem nhanh ch.óng chiếm Tống Kim An, mới thể bất chấp tất cả bảo vệ cô !
, nên xuống cứu Cố Nguyệt Hoài ? Vậy Tống Kim An theo cốt truyện cũ ?
Điền Tĩnh lòng rối như tơ, nhưng nghĩ đến tình cảm một ngày ngàn dặm của Tống Kim An và Cố Nguyệt Hoài trong cốt truyện, cuối cùng vẫn c.ắ.n răng, quyết tâm theo tình tiết!
Cô giãy giụa dậy, sợi dây thừng còn buộc cây, ánh mắt lóe lên, nhẹ nhàng lóc: “Thanh niên trí thức Yến trách cũng là , nếu Nguyệt Hoài về , cũng thể tha thứ cho ! cũng tìm cô !”
Nghe , Vương Phúc do dự một chút, nên mở miệng từ chối .
Cố Chí Phượng thì coi như thấy, mắt chăm chú xuống dốc, hy vọng giây tiếp theo Yến Thiếu Ngu và Cố Nguyệt Hoài sẽ trở về.
Điền Tĩnh cũng quan tâm đến suy nghĩ của khác, xong liền nhặt sợi dây đất, buộc c.h.ặ.t mấy vòng quanh eo, Tống Kim An, sắp đến nơi: “Thanh niên trí thức Tống, , sợ, thể cùng tìm Nguyệt Hoài ?”
Nghe , Tống Kim An ngẩn .
Giây phút , thấy vẻ mặt tủi của Điền Tĩnh, mà là nghĩ đến Cố Nguyệt Hoài.
Anh luôn cảm thấy giữa và Cố Nguyệt Hoài một cảm giác định mệnh khó tả, rõ . Mặc dù phẩm hạnh của cô phức tạp, những việc cô cũng khiến khó hiểu, nhưng lúc , từ chối.
Hơn nữa Yến Thiếu Ngu cũng xuống, họ là em, là bạn bè, dù hiểu lầm gì nữa, cũng thể đổi tình cảm lớn lên cùng từ nhỏ. Anh cũng xuống tìm , đưa họ cùng trở về!
Tống Kim An lau những giọt mưa lạnh buốt mặt, gật đầu mạnh: “Được! cùng cô tìm cô !”