Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 201: Bầy Sói Tấn Công, Đánh Cược
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:49:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc , bên ngoài nhà gỗ bỗng truyền đến một trận tiếng sói tru. Âm thanh gần trong gang tấc, thể xuyên thấu cả mưa gió.
Mấy trong nhà lập tức căng thẳng thần kinh, cũng còn tâm trí mà tiếp tục buôn chuyện bát quái ngày xưa nữa.
Yến Thiếu Ngu đặt thịt nướng xuống, dậy, tay cầm d.a.o găm đến bên cửa sổ. Cánh cửa sổ hé mở giống như một cái lỗ đen ngòm, liếc mắt một cái là thể thấy bên ngoài nhà gỗ, mang đến cho cảm giác bất an.
Anh nghiêng tựa cửa sổ gỗ, đôi mắt đen nhánh quét một vòng xung quanh, khỏi nhíu mày.
Yến Thiếu Ngu nhíu mày, sắc mặt Cố Nguyệt Hoài, Tống Kim An và Điền Tĩnh đều biến đổi theo, cũng còn tâm trí nướng thịt nữa.
Cố Nguyệt Hoài dậy đến bên cạnh Yến Thiếu Ngu, đôi mắt khẽ liếc ngoài. Ngay khắc tiếp theo liền c.ắ.n c.h.ặ.t môi, sợ âm thanh kinh hãi từ trong cổ họng tuôn , khiến bầy sói bên ngoài xao động, phá cửa xông .
Cô dán sát bức tường góc nhà gỗ, kề vai sát cánh với Yến Thiếu Ngu, tim đập như đ.á.n.h trống.
Bên ngoài nhà, chi chít những đôi mắt màu xanh lục. Số lượng bầy sói so với lúc bọn họ gặp sáng nay nhiều hơn gấp mấy , mà tê rần cả da đầu. Chợt, Cố Nguyệt Hoài nhớ tới bản tính thù dai của loài sói.
Cô nhớ trong đại đội từng một ông lão, thời trẻ là một tay săn b.ắ.n cừ khôi. Lúc thiếu lương thực, ông săn ít sói cho trong đại đội ăn. Sau khi c.h.ế.t, ông bầy sói bao vây mộ, đào mộ, đội dân quân b.ắ.n s.ú.n.g cũng đuổi bầy sói .
Lúc đó tiền, tự nhiên cũng mua nổi quan tài, đều là dùng chiếu cói cuộn chôn thẳng.
Bầy sói đào xác ông lão lên, ăn chỉ còn xương cốt.
Sói là loài thù dai nhất. Sáng nay bọn họ g.i.ế.c sói đầu đàn, bầy sói tối nay theo mùi tìm đến báo thù !
Điền Tĩnh run rẩy, đưa tay nắm lấy cánh tay Tống Kim An, thấp giọng : “Thanh niên tri thức Tống, chúng sẽ chứ?”
Tống Kim An nghĩ đến những lời Cố Nguyệt Hoài tối nay, rút cánh tay , nhưng dùng chút sức lực cũng hất tay Điền Tĩnh . Anh bèn hít sâu một , giọng điệu bình tĩnh : “Binh đến tướng chắn, nước đến đất ngăn, xảy chuyện cũng hết cách.”
Thực là tính cách ôn hòa, gặp chuyện trong lúc thường sẽ động viên đồng đội. Điền Tĩnh đầy miệng dối trá, lúc tiếp cận mục đích trong sáng, thực sự coi là một đồng đội đạt tiêu chuẩn, trong lòng khó tránh khỏi bài xích.
Điền Tĩnh những lời của Tống Kim An, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc mờ mịt.
Cô thực sự ngờ, thể những lời như từ miệng Tống Kim An - duy nhất mang cho cô cảm giác an .
Anh hề ý định an ủi cô , thậm chí còn mang theo sự lạnh nhạt như vỡ bình vỡ lở.
Một Tống Kim An như khiến trong lòng cô phủ lên một tầng bóng đen. Trong lòng cô hiểu rõ, cốt truyện nhà gỗ gác rừng những giúp cô nắm bắt thời cơ, mà còn đẩy tình cảm vốn dĩ tồi giữa cô và Tống Kim An trở về vạch xuất phát! Thậm chí còn tệ hơn!
Tất cả những chuyện , đều tại Cố Nguyệt Hoài!
Cái đồ chổi , mỗi gặp cô, đều chuyện gì xảy !
“A uuu——”
Bên ngoài nhà sói tru từng trận. Trên mặt Điền Tĩnh lộ vẻ kinh hãi, vẫn luôn nỡ buông cánh tay Tống Kim An . trong lòng bao nhiêu sợ hãi, ngược còn đang ngừng tính toán suy nghĩ, liệu thể nhân cơ hội bầy sói , bày tỏ tấm lòng của với Tống Kim An ?
Cô rõ, nam nữ chính đều ở đây, cho dù nguy hiểm đến , cũng thể hóa nguy thành an.
Tuy nhiên, cô chỉ là một nữ phụ, Yến Thiếu Ngu cũng chỉ là một nam phụ. Những hào quang bao phủ như bọn họ, dễ dàng bỏ mạng tại đây. Cho nên, nên vì Tống Kim An mà mạo hiểm ? Hay là thể nhân cơ hội trừ khử Cố Nguyệt Hoài?
Ánh mắt Điền Tĩnh lóe lên bất định, cuối cùng cũng kết luận, chỉ đành định tâm thần, tùy cơ ứng biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-201-bay-soi-tan-cong-danh-cuoc.html.]
Yến Thiếu Ngu rũ mắt, sát ý quanh nổi lên bốn phía: “Bầy sói bao vây chúng .”
Anh mím c.h.ặ.t môi mỏng, đưa d.a.o găm cho Cố Nguyệt Hoài, từ trong vạt áo mò một khẩu s.ú.n.g lục.
Cố Nguyệt Hoài nắm c.h.ặ.t cán d.a.o găm ấm áp, đó vẫn còn lưu nhiệt độ cơ thể của Yến Thiếu Ngu. Cô kề vai sát cánh với , thể cảm nhận đang căng cứng, giống như một sợi dây cung sắc bén. Có thể thấy việc bầy sói bao vây đêm nay cũng khiến cảm thấy áp lực.
Điền Tĩnh nhỏ giọng : “Chúng đều đừng ngoài, căn nhà gỗ nhất định thể cản bầy sói!”
Tống Kim An lắc đầu, trầm ngâm : “Khung cửa sổ nhà gỗ tháo , bầy sói bao vây chỉ là nhất thời, sớm muộn gì chúng cũng sẽ chủ động tấn công. Cho dù tấn công, chúng mắc kẹt ở đây, ăn hết lợn rừng sớm muộn gì cũng c.h.ế.t đói.”
“Phải nghĩ cách, nghĩ cách thoát khỏi đây, sớm rời khỏi nơi , nếu sớm muộn gì cũng trở thành miếng mồi ngon trong miệng bầy sói.”
Tống Kim An xong, trong nhà gỗ chìm một mảnh tĩnh mịch.
Đột nhiên, Cố Nguyệt Hoài mím môi, thấp giọng : “Bên ngoài hình như mưa nữa ?”
Lúc , mấy mới phát hiện tiếng mưa to gió lớn liên miên dứt bên ngoài nhà nhỏ nhiều, chỉ còn tiếng sói tru, và tiếng nước mưa tí tách rơi dọc theo mái hiên nhà gỗ. Quả thực là mưa nữa .
Yến Thiếu Ngu bất động thanh sắc thấp giọng sắp xếp: “Sói sợ lửa, thêm củi đống lửa .”
Tống Kim An gật đầu, lặng lẽ thêm củi lửa. Ngọn lửa bùng lên, chiếu sáng căn nhà gỗ nhỏ vô cùng sáng sủa.
Điền Tĩnh c.ắ.n môi, chút chướng mắt Yến Thiếu Ngu. Anh chẳng qua chỉ là một nhân vật phụ nhỏ bé, vẻ đại lão cái gì chứ? Lúc mà còn lệnh, bắt bọn họ phục tùng? Đáng hơn là Tống Kim An thực sự theo?
Yến Thiếu Ngu vô cùng bình tĩnh, giọng điệu bình thản : “Quy luật sinh tồn của giới động vật, sợ hãi kẻ mạnh. Cần khiến sói sợ hãi chúng , mới thể giành cơ hội sống. Phải đ.á.n.h một đòn trúng đích, nếu rơi vòng vây chiến đấu của bầy sói, chúng đều sống nổi.”
Hơi thở Cố Nguyệt Hoài ngưng trệ, bàn tay nắm d.a.o găm siết c.h.ặ.t: “Anh gì?”
Khả năng hợp tác nhóm của sói trong các loài động vật sống bầy đàn là nhất nhì, thể sánh ngang với chúng nhiều. Một khi chúng hợp tác tấn công, thậm chí thể chiến đấu với cả bầy sư t.ử. Hơn nữa tính kỷ luật của bầy sói cực kỳ cao, sẽ vận dụng các chiến thuật khá phức tạp.
như Yến Thiếu Ngu , một khi rơi vòng vây của bầy sói, bọn họ đều sống nổi.
Yến Thiếu Ngu hít sâu một , đầu, đôi mắt sâu thẳm hẹp dài thẳng Cố Nguyệt Hoài, giọng lạnh lẽo tàn nhẫn từ trong cổ họng tràn : “ ngoài, canh chừng cửa sổ, đừng để sói nhảy .”
Vốn dĩ là g.i.ế.c sói đầu đàn, bầy sói báo thù cũng là theo mùi của mà đến.
“Không !”
“Không !”
Cố Nguyệt Hoài và Tống Kim An đồng loạt nhíu mày, đồng thanh lên tiếng ngăn cản.
Điền Tĩnh ngậm miệng , ánh mắt ngừng đảo quanh Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu, đang ấp ủ ý đồ xa gì.
Khóe môi Yến Thiếu Ngu bỗng nhếch lên một nụ lạnh lẽo âm u, giọng bình tĩnh đến đáng sợ: “Mọi chẳng lẽ cách nào hơn ? Trong tay s.ú.n.g, nếu thể ép bầy sói lùi bước tự nhiên là nhất. Nếu thể, ba các tự cầu phúc .”
Nói xong, Yến Thiếu Ngu liền sải bước dài, rút một ngọn đuốc đang cháy rực từ trong đống lửa .
Ngọn lửa hừng hực, giống như niềm hy vọng trong đêm tối.
Ánh lửa hắt lên góc nghiêng của Yến Thiếu Ngu, in bóng mờ nhạt lên tường. Làn da trắng lạnh, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mất huyết sắc, ánh đèn tăng thêm vài phần cảm giác kinh diễm kiêu ngạo và tà khí.