Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 208: Cuộc Sống Sống Chung Với Yến Thiếu Ngu

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:49:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thể chất của Cố Nguyệt Hoài nước giếng gian cải thiện nhiều, ngủ yên một đêm, còn sốt nữa.

 

Yến Thiếu Ngu lặng lẽ chăm sóc cô cả đêm, cho đến khi trời tờ mờ sáng mới nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.

 

Trong nhà gỗ nhỏ tĩnh lặng, bên ngoài gió cuồng mưa bạo dứt.

 

Sáng sớm, vì mưa to, ánh sáng bên ngoài vẫn tối tăm.

 

“Rắc——”

 

Tiếng cây gãy ngang lưng vang lên, ngay đó, Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu đều mở mắt.

 

“Chuyện gì ?” Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài mờ mịt, ngủ ngon. Tuy nhiên, đống rơm khô cả đêm, cũng thể xoa dịu sàn nhà cứng ngắc ẩm ướt. Cô dậy, sự đau nhức khiến cô nhíu c.h.ặ.t mày.

 

Khi Yến Thiếu Ngu mở mắt, thần sắc trong đôi mắt hoa đào trong trẻo sắc bén, rõ ràng là ngủ, giờ giờ phút phút đều giữ sự cảnh giác.

 

Anh dậy đến cửa sổ ngoài, trầm giọng : “Mưa gió quá lớn, thổi gãy cây .”

 

Cố Nguyệt Hoài mím môi . Trong ký ức, trận mưa kéo dài ngắn, mưa liên tục mấy ngày.

 

Cho nên, thời gian cô và Yến Thiếu Ngu chỉ thể mắc kẹt ở đây, coi như sống chung ngắn hạn?

 

Cố Nguyệt Hoài ý nghĩ chọc , : “ ngoài giải quyết nỗi buồn một chút, nướng giúp miếng thịt nhé.”

 

Yến Thiếu Ngu nhíu mày: “Không an .”

 

“Vậy cũng thể giải quyết ngay ở đây chứ?” Cố Nguyệt Hoài ném cho một cái liếc mắt, cũng quản nữa, cầm ống tre hôm qua nướng đen thẳng cửa. Sau khi ngoài, giọng còn vọng : “Yên tâm, xa, sẽ về ngay!”

 

Yến Thiếu Ngu lắc đầu, vốn định theo ngoài, nhưng cảm thấy nam nữ thụ thụ bất , thích hợp. Chỉ đành đè nén sự bất an và lo lắng trong lòng, lấy một miếng thịt bên đống lửa bắt đầu nướng.

 

Bên , Cố Nguyệt Hoài thực sự ngoài giải quyết nỗi buồn.

 

quanh bốn phía, giải quyết xong vấn đề cá nhân, liền Tu Di Không Gian. Lại dùng ống tre múc đầy nước giếng gian, vốn định xách thêm một con thỏ nữa, nhưng Yến Thiếu Ngu kẻ ngốc, dễ dàng phát hiện manh mối từ đó.

 

Không tin tưởng Yến Thiếu Ngu, chỉ là của hiện tại còn thích hợp để chuyện của Tu Di Không Gian.

 

Hơn nữa, t.ử bất ngữ quái lực loạn thần, chuyện như trong mắt ngoài, chỉ sợ cũng chẳng khác gì thấy quỷ mị.

 

Cô rốt cuộc từ bỏ ý định lấy thỏ cải thiện bữa ăn, chỉ cầm ống tre đựng nước về.

 

Vừa bước cửa, một mùi thịt thơm xộc mũi.

 

mà, ăn thịt hai ngày , cô thật sự chút ngán.

 

về, Yến Thiếu Ngu liền thở phào nhẹ nhõm, thu liễm tâm thần chuyên tâm nướng thịt.

 

Cố Nguyệt Hoài đặt ống tre bên cạnh đống lửa, tiếp tục hơ nóng, ngay đó đưa cho Yến Thiếu Ngu: “Uống chút nước , hứng nước mưa đấy. Tuy sạch sẽ cho lắm, nhưng ở nơi thế , cũng thể quá kén chọn .”

 

Yến Thiếu Ngu liếc cô một cái, cũng từ chối ý của cô, nhận lấy ống tre uống vài ngụm.

 

Nước trong ống tre khi miệng ngọt lịm, thanh mát, giống nước mưa như lời cô . Tuy nhiên, cô cũng lý do gì để lừa . Mặc dù nghi hoặc một thoáng, nhưng vẫn ném ý nghĩ đầu.

 

Yến Thiếu Ngu uống một nửa, đưa phần nước còn cho Cố Nguyệt Hoài. Cô cũng chê bai, nhận lấy liền uống.

 

Nước giếng gian thể giúp hai bọn họ bình an vượt qua thời gian ở nhà gỗ , mà đến mức bệnh tật đan xen, t.h.u.ố.c chữa trị.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-208-cuoc-song-song-chung-voi-yen-thieu-ngu.html.]

Yến Thiếu Ngu liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, : “Mưa to phong tỏa núi, chúng trong thời gian ngắn e là ngoài .”

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu, vẻ mặt ung dung bình tĩnh: “ mà, cho nên mấy ngày tới chúng sống cùng , xin chiếu cố nhiều hơn.” Nói xong, cô lẩm bẩm: “Cũng bảng vẽ của thế nào ?”

 

Nghe , khóe miệng Yến Thiếu Ngu giật giật. Hoàn cảnh hiện tại, giữ mạng sống là vấn đề, cô còn lo lắng cho công việc của .

 

Im lặng một lát, thịt trong tay Yến Thiếu Ngu cũng nướng xong . Anh đưa cho Cố Nguyệt Hoài, dường như chút tò mò, nhưng giọng điệu bình tĩnh : “Bản lĩnh vẽ tranh của cô là học từ ai ?”

 

Cố Nguyệt Hoài khựng , ngước mắt liếc một cái, khẽ : “Sao? Cảm thấy vẽ ?”

 

Yến Thiếu Ngu hiện tại ít nhiều cũng quen với sự thẳng thắn của Cố Nguyệt Hoài, cũng giấu giếm, gật đầu : “Quả thực tồi.”

 

Anh vốn dĩ là một tay lão luyện trong nghề, tự nhiên thể bản lĩnh vẽ tranh của Cố Nguyệt Hoài hẳn là do rèn luyện nhiều năm mà thành. Mà ở nơi như thế tìm một thầy giỏi dễ dàng gì. Tất nhiên, tay nghề vẽ tranh cũng liên quan đến thiên phú.

 

Có lẽ, Cố Nguyệt Hoài chính là loại học sinh thiên phú kinh đó?

 

Bên ngoài mưa gió đan xen, hai rảnh rỗi việc gì , ăn thịt trò chuyện. Cố Nguyệt Hoài cũng ngại kể thêm nhiều chuyện của cho Yến Thiếu Ngu . Suy cho cùng, sự tò mò về một chính là khởi điểm của việc lún sâu tình cảm.

 

Cố Nguyệt Hoài gặm một miếng thịt, : “Học với thầy giáo ở trường.”

 

Yến Thiếu Ngu kinh ngạc: “Trường học?”

 

Cố Nguyệt Hoài trợn trắng mắt, bực tức : “ trông giống mù chữ lắm ?”

 

là kẻ mù chữ . Hồi học cấp hai ở công xã, lúc đó trường một thầy giáo là thanh niên tri thức, lúc rảnh rỗi sẽ dạy chúng vẽ tranh. Có lẽ là khá thiên phú về mặt , ngược học khá.”

 

Khi đến đây, mặt Cố Nguyệt Hoài khó giấu vẻ đắc ý. Biểu cảm linh động đó khiến Yến Thiếu Ngu mặt .

 

Mặc dù lời cô chút phóng đại, nhưng học khá bừa.

 

Kiếp , cô việc gì , học ít thứ, phần lớn đều do Yến Thiếu Ngu dạy. Trong đó, vẽ tranh là học giỏi nhất. Anh từng , cô quả thực thiên phú về mặt , nếu kiên trì, chừng thể trở thành họa sĩ.

 

Cố Nguyệt Hoài chống cằm, tò mò hỏi: “Còn thì ? Anh từng học đại học chứ?”

 

Lần , cô quen với .

 

Yến Thiếu Ngu ngược ý kiêu ngạo gì, từ trong khoang mũi phát một chữ “ừ” nhạt nhẽo.

 

Cố Nguyệt Hoài cong khóe môi, hỏi: “Vậy học trường nào? Là trường ở Kinh thành ? Đại học Bắc Kinh ?”

 

“Cô Đại học Bắc Kinh?” Đuôi lông mày Yến Thiếu Ngu khẽ nhướng.

 

Cố Nguyệt Hoài bĩu môi: “Anh coi thường khác . Người từng học ai mà Đại học Bắc Kinh, Đại học Thanh Hoa? Đó đều là những ngôi trường nhất, thi đỗ nhiều. mà, thấy chắc chắn là học giỏi.”

 

Yến Thiếu Ngu tỏ rõ ý kiến, mượn chủ đề để khoác lác.

 

Cố Nguyệt Hoài khúc gỗ cháy thành than đen trong đống lửa, ánh mắt khẽ động, kéo kéo vạt áo Yến Thiếu Ngu. Giọng điệu chút cẩn thận từng li từng tí : “Dù rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, dạy kiến thức cấp ba ? Không câu nệ Toán Ngữ văn, học thêm chút gì luôn là , ?”

 

Được ?

 

Giống như cô hèn mọn của kiếp , cũng kéo vạt áo Yến Thiếu Ngu như , hỏi , .

 

Anh là cô yêu, cũng là thầy và ngọn đèn chỉ đường của cô.

 

Kiếp cô là sẽ tham gia kỳ thi đại học năm 77. Mặc dù kiếp cũng học kiến thức cấp ba với Yến Thiếu Ngu , nhưng từ đầu, luôn chuẩn một cái cớ lộ tẩy. Ngoài việc học tập còn thể tiếp xúc gần gũi với Yến Thiếu Ngu, đôi bên cùng lợi!

 

 

Loading...