Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 23: Đôi Giày Trắng Độc Nhất Vô Nhị
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:41:54
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóe miệng Cố Nguyệt Hoài giật giật, càng chứng kiến sâu sắc hơn danh tiếng thối tha của ở Đại đội sản xuất Đại Lao Tử.
Cô ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc : “Chị lừa trẻ con, là em đưa giấy b.út cho chị, chị vẽ cho em xem thử?”
Đinh Hân Hân , đột nhiên thấy tiếng xúi giục của bạn nhỏ phía : “Đinh Hân Hân đưa cho chị , chúng xem Cố Nguyệt Hoài vẽ cái gì. Chị béo như , thể vẽ một miếng thịt lợn to ?”
Nghe , Đinh Hân Hân phì , vui vẻ đồng ý.
Cô bé mở cổng sân cho Cố Nguyệt Hoài , đưa giấy b.út cho cô.
Cố Nguyệt Hoài cũng ngần ngại, nhận lấy giấy b.út, trực tiếp xuống tảng đá trong sân, kê giấy lên đầu gối, lấy b.út chì màu sột soạt vẽ lên giấy. Động tác nước chảy mây trôi, thật sự giống một tay mơ gì về hội họa.
Đinh Hân Hân và mấy bạn nhỏ cùng xổm mặt đất, rướn cổ lên giấy.
Không bao lâu, một bé gái mặc áo bông nhỏ bằng vải cotton màu đỏ hiện lên giấy, mày ngài hờn dỗi, sống động như thật. Mấy bạn nhỏ liền kinh ngạc : “A! Cố Nguyệt Hoài vẽ Đinh Hân Hân kìa!”
“Thật sự là Đinh Hân Hân! Oa! Vẽ giống quá mất!”
“Thật đấy, giống như ảnh chụp ở tiệm ảnh , như khắc luôn! Lại còn màu nữa!”
“...”
Đám bạn nhỏ mồm năm miệng mười ồn ào, Đinh Hân Hân cũng kích động lên. Cô bé đỏ bừng khuôn mặt nhỏ nhắn chính giấy, còn dám tin đưa tay sờ sờ mặt : “Thật sự là em! Thật sự là em!”
Chưa đầy một lát, Cố Nguyệt Hoài dừng tay, giơ tờ giấy thư lên, để cô bé thể rõ hơn một chút.
“Cái... cái là cho em ?” Mắt Đinh Hân Hân sáng lấp lánh, ánh mắt Cố Nguyệt Hoài cũng từ sự khinh bỉ ban đầu biến thành sùng bái. Tâm tư trẻ con đơn giản, là , là .
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Đương nhiên.”
“Oa ——” Mấy bạn nhỏ bên cạnh Đinh Hân Hân thấy cô bé nhận lấy bức chân dung, sự hâm mộ mặt cần cũng , đến mức sắc mặt Đinh Hân Hân hồng hào. Loại cảm giác hư vinh " bạn " càng khiến niềm vui trong lòng cô bé đậm thêm.
Cố Nguyệt Hoài lộ chiêu , coi như triệt để thu phục trái tim của mấy cô bé.
Cô : “Hân Hân, thích ?”
Đinh Hân Hân gật đầu như giã tỏi, sợi dây đỏ buộc đầu cũng theo động tác của cô bé mà bay lên lộn xuống, vô cùng sống động. Điều khiến trong lòng Cố Nguyệt Hoài thả lỏng, loại thù hận vẫn luôn đè nén trong lòng từ khi trọng sinh tới nay cuối cùng cũng dịu một chút, còn cuộn trào mãnh liệt như nữa.
Cố Nguyệt Hoài úp mở nữa, hỏi: “Vậy chị thể nhờ em giúp một việc ?”
Đinh Hân Hân vỗ n.g.ự.c : “Chị ! Em giúp chắc chắn sẽ giúp!”
Cô bé là con gái của Hoàng Phượng Anh, thường xuyên thấy chạy đông chạy tây công tác vận động, hòa giải quan hệ phụ nữ hàng xóm láng giềng, tuổi còn nhỏ cũng sinh một bộ "hiệp nghĩa tâm tràng".
Cố Nguyệt Hoài giơ giơ hộp b.út chì màu trong tay: “Có thể cho chị mượn b.út chì màu dùng một lát ? Chị vẽ một bức tranh, lớn, cũng sẽ dùng nhiều !”
Nghe , Đinh Hân Hân vui vẻ, vội vàng : “Em còn tưởng là việc gì chứ, , chị dùng !” Nói xong, cô bé chút vặn vẹo dùng mũi chân vẽ vòng tròn mặt đất.
Cô bé đỏ mặt, : “ mà, chị dùng xong vẽ cho em một bức tranh nữa, em treo trong phòng em.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, sảng khoái : “Được.”
“Được! Vậy chị cầm dùng !” Đinh Hân Hân đắc ý cầm bức chân dung của , vẫy vẫy tay với Cố Nguyệt Hoài, một bộ dạng ông cụ non.
Đạt mục tiêu, Cố Nguyệt Hoài cũng lãng phí thời gian ở đây nữa, cầm b.út chì màu rời .
Trên đường về nhà, vặn đụng Điền Tĩnh đang âm trầm mặt mày từ trong nhà .
Cô vẻ mặt u uất, thần sắc bực bội khó mà che giấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-23-doi-giay-trang-doc-nhat-vo-nhi.html.]
Lúc thấy Cố Nguyệt Hoài, sự âm trầm mặt Điền Tĩnh đạt tới đỉnh điểm.
Cố Nguyệt Hoài cứ coi như thấy, trong lòng nhẩm niệm Thanh Tâm Chú vài , kiềm chế xúc động xông lên bóp c.h.ế.t Điền Tĩnh. Lúc sượt qua vai cô , thấy giọng lạnh lẽo của cô : “Cố Nguyệt Hoài, mày đừng đắc ý, chuyện mới chỉ bắt đầu thôi.”
Bước chân Cố Nguyệt Hoài khựng , chuyện mới chỉ bắt đầu? Cô ám chỉ điều gì?
Điền Tĩnh lạnh một tiếng: “Trần Nguyệt Thăng mà mày thích, sắp đến nhà tao đưa sính lễ . Không chỉ một trăm tệ, còn 'ba món lớn'! Cố Nguyệt Hoài, trong lòng khó chịu ? Có ?”
“Hahaha, tao sẽ cho mày , thứ mày cầu mà , ở chỗ tao, chẳng qua chỉ là món đồ chơi dễ như trở bàn tay.”
“Dựa mày, lấy cái gì để tranh với tao?”
Nói xong, Điền Tĩnh liền xoay rời .
Cố Nguyệt Hoài đầu Điền Tĩnh đang con đường mòn ở nông thôn, híp nửa con mắt, thần sắc chút quỷ quyệt khó lường.
Cô vẫn luôn nghĩ thông tại Điền Tĩnh nhắm cô, nhắm nhà họ Cố. Bây giờ xem , sự chán ghét của cô đối với cô từ lâu, mà bắt đầu từ bây giờ.
Bất quá, cô tranh giành với cô lúc nào? Từ đầu đến cuối, vẫn luôn tranh giành chẳng chỉ Điền Tĩnh ?
Vừa ăn cướp la làng.
Sắc mặt Cố Nguyệt Hoài lạnh lẽo, trong mắt ngậm một tia dữ tợn.
Cô xem xem, kiếp Điền Tĩnh tranh giành như thế nào!
Cố Nguyệt Hoài về đến nhà, Cố Chí Phượng vẫn đang ngủ say sưa. Cô liếc cánh cửa gian trong đóng c.h.ặ.t, trở về phòng .
Vừa cửa, cô liền lấy đôi giày lưới trắng Cố Chí Phượng tặng cô sáng nay .
Đôi giày mang theo tâm kết hai kiếp của cô. Cho dù từ đầu, cô cũng cách nào yên tâm thoải mái đôi giày . Thay vì để ở nhà bám bụi, chi bằng tìm lối khác, để nó phát huy nhiệt lượng thừa.
Ăn mặc chi tiêu của thập niên 70 đều quy củ khuôn phép, nhưng luôn một "nữ sinh Tây học" thành phố nghĩ trăm phương ngàn kế nổi bật mị lực. Bọn họ sẽ mặc váy vải cotton lên , thắt thêm một chiếc thắt lưng da ngang eo, vòng eo thon thả vô cùng hút mắt.
Đôi giày lưới trắng , cho dù bán , cũng quá hai tệ, còn lỗ năm hào.
Cho nên, cô lợi dụng kiến thức siêu việt trong đầu, dùng b.út chì màu vẽ lên đôi giày trắng những họa tiết hoa văn xinh , đến cửa Hợp tác xã cung tiêu cẩn thận xổm canh chừng, kiểu gì cũng thể tìm một "nữ sinh Tây học" thời thượng bằng lòng giá cao mua.
Nói là .
Cố Nguyệt Hoài rút một cây b.út chì màu nhạt, hiện tại phác thảo đường nét đôi giày lưới trắng, đó lượt tô màu. Không bao lâu, giày xuất hiện thêm từng chùm hoa lăng tiêu bên trong đỏ tươi, bên ngoài vàng cam, tăng thêm vài phần sinh khí và màu sắc cho đôi giày trắng.
Vẽ xong một chiếc, chiếc còn thì phác thảo dây leo hoa lăng tiêu đối xứng.
Hai chiếc giày đặt cạnh , hòa một thể, thật sự thêm vài phần hương vị của tác phẩm nghệ thuật.
Cố Nguyệt Hoài đôi giày vẽ xong, hài lòng gật đầu.
lúc , cô đột nhiên nhớ tới kiếp lúc bảo vệ trong tháp ngà voi, vô công rỗi nghề, cảnh tượng cầm tay dạy vẽ tranh. Lúc đó, cô thậm chí còn si tâm vọng tưởng, nếu lúc quen thì mấy.
Tóm , kiếp thể biến "si tâm vọng tưởng" thành hiện thực .
Cô chút dám nghĩ, lúc gặp , cô gì.
Cố Nguyệt Hoài ngẩn ngơ hồi lâu. Nửa ngày , cô khổ hồn , còn đưa tay vỗ vỗ mặt . Khi thấy bàn tay béo múp míp của , á khẩu bật .
Sao cô quên mất, cô bây giờ vẫn là đàn bà béo ục ịch, cả đầy thịt mỡ, ai gặp cũng ghét.
Bản bây giờ bộ dạng , gặp ?