Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 230: Tống Kim An, Cậu Vượt Quá Giới Hạn Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:49:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Thiếu Ngu kéo Cố Nguyệt Hoài, lúc ngang qua Cố Tích Hoài, thấy giọng nhỏ như muỗi kêu của : “Bảo vệ con bé.”
“Yên tâm.” Yến Thiếu Ngu gật đầu, dung mạo tuấn mỹ toát lên vẻ lạnh lẽo như sương giá mùa xuân.
Cố Nguyệt Hoài bật , một Tống Kim An còn đến mức khiến cục diện mất kiểm soát.
Ba rời khỏi bệnh viện, tìm một con đường nhỏ .
Trong khí thoang thoảng mùi đất cơn mưa. Tống Kim An siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, mím môi, dáng vẻ mang chút thanh sáp, khí chất nhã nhặn đơn thuần, nhưng lúc thần sắc chút lo âu và khó hiểu: “ thể hỏi một chút, tại cô g.i.ế.c cô ?”
Cố Nguyệt Hoài còn mở miệng, Yến Thiếu Ngu nhấc mí mắt, đôi môi mỏng hé mở: “Ai g.i.ế.c ai?”
Giọng êm tai, nhưng thấu hàn ý lạnh lẽo: “Cậu rõ tình hình ? Chẳng lẽ Điền Tĩnh cắt đứt dây thừng, khiến mấy chúng mắc kẹt, sạt lở đất vùi lấp, nhưng suýt chút nữa trở thành mồi ngon cho sói và gấu ?”
Tống Kim An ngẩn , dùng một ánh mắt gần như xa lạ Yến Thiếu Ngu một cái.
Anh và Yến Thiếu Ngu quen từ nhỏ, bao năm nay, tự cho là hiểu bạn nối khố , ngờ, từng thực sự hiểu . Nhất thời cảm xúc kích động, nhịn : “Yến Thiếu Ngu xưa nay thích giấu đầu hở đuôi, cũng ngày bao che khuyết điểm, đúng là ngoài dự liệu của . Biên tập viên Cố, cô quả thực thủ đoạn.”
Khi những lời , đôi mắt màu nâu của Tống Kim An sắc bén chằm chằm Cố Nguyệt Hoài, giống như thấu cô.
Yến Thiếu Ngu tiến lên hai bước, chắn mặt Cố Nguyệt Hoài, cũng che khuất ánh mắt mấy thiện cảm của Tống Kim An.
Quanh lạnh nhạt tiêu điều, nhưng khi phía để bảo vệ, khí chất kiêu ngạo giữa hai hàng lông mày bộc lộ rõ ràng: “Có lời thì , chằm chằm như dọa ai? là thế nào, cũng đến lượt xen .”
Sắc mặt Tống Kim An biến đổi, một lát , nhắm mắt , trong ánh mắt lộ vài phần kiên định mà ngoài khó lòng hiểu : “Đã như , chúng cũng cần thêm nữa. Ngọn nguồn sự việc , sẽ báo cáo thiếu một chữ, sẽ giấu giếm.”
Anh đối với Điền Tĩnh thiện cảm gì, trong lòng cũng Cố Nguyệt Hoài việc tự chừng mực, chắc là lý do, cho nên khi trở về lập tức báo cáo chuyện của Điền Tĩnh cho dân cảnh.
Mà Điền Tĩnh mấy ngày nay đều hôn mê, càng là miệng khó mở, cho nên sự việc mới kéo dài đến hôm nay.
Chỉ là, ngờ khi từ núi trở về, quan hệ của Yến Thiếu Ngu và Cố Nguyệt Hoài xảy biến hóa như , đến mức khi mở miệng giúp Cố Nguyệt Hoài thoát tội, chút dám tin, cũng chút thất vọng.
Yến Thiếu Ngu biến thành thế ? Anh bao giờ là sẽ vì khác mà dừng bước.
Hơn nữa, tâm nguyện của là tòng quân, chứng giả cho tội phạm g.i.ế.c , chuyện như một khi vạch trần, mặt đạo đức tì vết, còn thành ước mơ?
Yến Thiếu Ngu nhún vai, vẻ mặt vô vị : “Tùy .”
Tống Kim An chằm chằm Yến Thiếu Ngu, trong giọng đột nhiên thêm chút tức giận: “Cậu định chôn vùi bản ở nông thôn ? Đừng quên, còn gánh vác sứ mệnh chấn hưng nhà họ Yến, chú Yến và dì Thanh còn đang đợi cứu họ!”
Nghe , Cố Nguyệt Hoài nhíu c.h.ặ.t đôi mày. Chuyện nhà họ Yến lẽ là lưỡi d.a.o duy nhất thể đ.â.m nhói Yến Thiếu Ngu, những chuyện cho dù ngoài nhắc tới, cũng thời thời khắc khắc đè nặng trong lòng Yến Thiếu Ngu. Tống Kim An thì , kiêng nể gì mà cắm d.a.o!
Tuy cô ít về chuyện nhà họ Yến, nhưng cũng nhớ, Tống gia, dường như trong chuyện cũng sạch sẽ gì.
Tống Kim An kiếp luôn cho rằng vì nhà họ Yến sụp đổ, tình cảnh hai nhà cao thấp lập tức phân rõ, xảy biến hóa nghiêng trời lệch đất, cho nên mới dẫn đến việc ngày càng xa cách với Yến Thiếu Ngu. Thế nhưng, Yến Thiếu Ngu sẽ là vì tự ti mà xa lánh bạn bè ?
Cho nên, Tống Kim An là một trong những tư cách nhắc đến nhà họ Yến nhất, đáng tiếc, giống như một đứa trẻ, cái gì cũng hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-230-tong-kim-an-cau-vuot-qua-gioi-han-roi.html.]
Đôi môi mỏng đỏ thắm của Yến Thiếu Ngu mím c.h.ặ.t, trong đôi mắt hẹp dài tràn ngập tia sáng u ám.
Giọng nhạt nhẽo của đ.â.m thẳng lòng , thấu xương tột cùng: “Tống Kim An, vượt quá giới hạn .”
“Cậu!” Tống Kim An nghiến răng, nhận lệ khí ẩn hiện Yến Thiếu Ngu, cũng những lời của vội vàng, nhưng cũng chỉ là quan tâm, cũng ý tổn thương .
Anh đầu liền chuẩn , trong miệng còn nghiến răng nghiến lợi một câu: “Không .”
Cố Nguyệt Hoài lúc tiến lên vài bước, chắn mặt .
Bước chân Tống Kim An khựng , hàng lông mày như hoa đào của Cố Nguyệt Hoài, môi mím c.h.ặ.t hơn. Một phụ nữ như , Yến Thiếu Ngu thích cũng chuyện gì kỳ lạ, chỉ là, tâm cơ của cô khỏi quá thâm trầm .
Tuy nhiên suy nghĩ dứt, chợt nhớ một chuyện.
Cố Nguyệt Hoài từ lúc thanh niên tri thức về nông thôn thái độ và tâm tư khác biệt với Yến Thiếu Ngu, khi đ.â.m Điền Tĩnh, mới lợi dụng nhan sắc và thủ đoạn của để Yến Thiếu Ngu giúp chứng giả, cô từ đầu đến cuối đều thích Yến Thiếu Ngu.
Nghĩ thông suốt điều , cảm xúc vốn phẫn nộ của Tống Kim An bình tĩnh nhiều.
Anh hàng lông mày vui buồn của Cố Nguyệt Hoài, hỏi: “Biên tập viên Cố còn chuyện gì nữa?”
Cố Nguyệt Hoài mang theo chút khó hiểu : “Tại cứu Điền Tĩnh? Trong tình huống đó, cô đáng lẽ sống nổi nữa, cô gì với ? Hơn nữa, tim cô tổn thương, ở trong núi lâu như , cô thể sống sót?”
Đây là điểm nghi vấn trong lòng cô, những điều lẽ chỉ Tống Kim An mới thể giải đáp.
Tống Kim An chằm chằm Cố Nguyệt Hoài, hồi lâu, nhẹ giọng : “Tim của Điền Tĩnh ở bên .”
Nghe , Cố Nguyệt Hoài sửng sốt một thoáng, ngay đó liền cong khóe môi, hóa là .
Tống Kim An khựng , tiếp tục : “Điền Tĩnh một bí mật với , bí mật liên quan đến việc tại cô... còn liên quan đến , hơn nữa cô đ.â.m trúng chỗ hiểm, vẫn thể sống.”
“Chim sắp c.h.ế.t cất tiếng bi thương, sắp c.h.ế.t lời lương thiện. Điền Tĩnh dẫu tệ đến , cũng là một sinh mạng sống sờ sờ, thể khoanh tay . Hơn nữa lúc đó cô và Thiếu Ngu đều ở đó, bên ngoài cũng im ắng, sợ các trở về xảy biến cố gì, liền tự ý đưa cô rời khỏi nhà gỗ, đó cũng gặp nguy hiểm, may mà đều hóa hiểm thành an.”
Tống Kim An thổ lộ hết những lời giấu kín trong lòng , cũng từ từ thở phào nhẹ nhõm. Khoảng thời gian túc trực ở bệnh viện chăm sóc Điền Tĩnh, những lời cũng cách nào với khác, đủ loại nghi vấn đều đè nén trong lòng, vất vả lắm mới thể .
Nụ khóe miệng Cố Nguyệt Hoài tắt ngấm, thần sắc đáy mắt tối tăm.
Điền Tĩnh đây là định lấy lai lịch của thẻ đ.á.n.h bạc ?
Không, sẽ , cô chắc chỉ thuận miệng một câu, đổi lấy việc Tống Kim An cứu cô một mạng, đó tùy tiện tìm một chuyện qua loa tắc trách là xong, thể bí mật lớn nhất của ?
Tống Kim An : “Các thể bình an trở về là , đợi Điền Tĩnh tỉnh , cô thế nào cũng quản nữa.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, đưa cho Tống Kim An một ánh mắt cứ tự nhiên, đầu kéo Yến Thiếu Ngu, hai trở về bệnh viện.
Tống Kim An tại chỗ một lúc, trong lòng khẽ trào phúng, đợi bóng lưng họ biến mất mới chậm rãi về phía bệnh viện.