Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 273: Cô Ta Có Thể Chất Dễ Mang Thai
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:53:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Yên tâm.”
Yến Thiếu Ngu mày mắt đều , như thể nhuốm bụi trần thế gian, thêm chút sinh khí. Anh đưa tay vỗ vỗ đầu cô, khuôn mặt đẽ mang theo vẻ dịu dàng dỗ dành, biểu cảm tươi sáng hiếm thấy như , thật khiến tê dại.
Hai chữ ngắn gọn, mang theo hương vị an ủi đậm đặc, tràn đầy cảm giác trách nhiệm.
Cố Nguyệt Hoài mà buồn , nhưng đối diện với đôi mắt , gò má vẫn tự chủ mà đỏ lên.
Yến Thiếu Ương sấp giường bệnh, cũng cảm thấy mặt đỏ tai hồng, là hổ, mà là cảm thấy nên ở đây. Nhất thời cứng đờ như một tấm phông nền, chỉ ước thể đào một cái hố để chôn .
Tuy nhiên, vẫn thầm nghĩ trong lòng, xem cả thật sự thích chị Nguyệt Hoài.
Cố Nguyệt Hoài nghĩ đến chuyện tối qua, liền : “Còn một chuyện nữa, liên quan đến Điền Tĩnh.”
Cô ở bệnh viện, nếu cảnh sát đến hỏi thăm tình hình, chắc chắn sẽ tìm Yến Thiếu Ngu, như một chuyện thể giấu . Cô liền kể chuyện tối qua, bao gồm cả việc Nhậm Thiên Tường ý đồ tiếp cận Điền Tĩnh.
Cô : “Hôm qua cả của em đưa Nhậm Thiên Tường đến đồn cảnh sát , những lời cần khai chắc cũng khai hết.”
Đôi mắt đen láy của Yến Thiếu Ngu lóe lên: “Điền Tĩnh thai?”
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu: “Chỉ là thuận miệng để kích Nhậm Thiên Tường thừa nhận thôi, chắc là . Sau khi cô đưa đến bệnh viện, bác sĩ sẽ kiểm tra cơ thể cô , cũng sẽ dùng t.h.u.ố.c, nếu t.h.a.i thì giấu bác sĩ, cũng giấu Tống Kim An.”
Đương nhiên, ai Nhậm Thiên Tường và Điền Tĩnh ngủ với từ khi nào, m.a.n.g t.h.a.i thì .
Cô nhớ Điền Tĩnh thuộc thể chất dễ mang thai, mới kết hôn với Tống Kim An liên tiếp sinh con, nên cho dù m.a.n.g t.h.a.i con của Nhậm Thiên Tường cũng gì lạ. Tuy nhiên, nhất là cô mang thai, nếu vụ án cố ý g.i.ế.c sẽ thể khiến cô tù.
Yến Thiếu Ngu gật đầu: “Anh .”
Anh dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, nghi hoặc: “Là bác sĩ đến kiểm tra phòng? Giờ nên ăn trưa chứ?”
Yến Thiếu Ngu nheo mắt, khí tức lạnh lẽo. Anh đến cửa, nắm tay nắm cửa mở , ngay đó là giọng vô cùng mệt mỏi của Tống Kim An: “Thiếu Ngu, biên tập Cố qua đây ?”
Giọng Yến Thiếu Ngu đầy hàn ý: “ , chuyện của Điền Tĩnh tìm cô cũng vô ích.”
Tống Kim An nhíu mày: “Thiếu Ngu, Điền Tĩnh cũng là hại, chuyện vốn dĩ… Thôi bỏ , chúng đều rõ trong lòng. Dù giữa họ thù hận, nhưng cũng để Điền Tĩnh dưỡng bệnh cho chứ? Như thể đưa đến đồn cảnh sát ?”
Giọng chút bực bội, đưa tay gãi đầu, đôi mắt màu nâu đầy vẻ mệt mỏi.
Tối qua cảnh sát đến bệnh viện, đưa Điền Tĩnh về đồn cảnh sát để lập án điều tra. Điền Tĩnh bây giờ bệnh nặng, thể rời khỏi bệnh viện, hơn nữa cô còn bám lấy , khiến .
Anh nội tình, hiểu rằng Điền Tĩnh trong chuyện cũng là một hại. Tuy cô quả thực hành vi quá khích vách núi, hại Cố Nguyệt Hoài rơi xuống sườn dốc, nhưng đó cô cũng đ.â.m một nhát, bây giờ mất trí nhớ.
Oan oan tương báo bao giờ mới dứt, Cố Nguyệt Hoài nhân lúc cô mất trí nhớ mà báo án, bản hành vi chính là thừa nước đục thả câu.
Ý kiến của là để Điền Tĩnh nghỉ ngơi thêm vài ngày, đợi tâm trạng định hãy đến đồn cảnh sát, đến lúc đó nhất định sẽ ngăn cản. Dù mạng sống của cô cũng là do vất vả cứu về, thể nào cứ thế phủi tay quan tâm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-273-co-ta-co-the-chat-de-mang-thai.html.]
, cảm thấy Điền Tĩnh phiền, thậm chí vì cô mà còn mâu thuẫn với Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu, nhưng thật sự nỡ tổn thương bất kỳ ai, đặc biệt là khi rõ nội tình, thể trái lương tâm mà khoanh tay .
Anh qua hỏi từ sáng sớm, Cố Nguyệt Hoài đến, bây giờ Điền Tĩnh ngủ, mới tranh thủ chạy qua một chuyến nữa.
Cảnh sát nể tình Điền Tĩnh quả thực bệnh tình định, nên mới cưỡng chế đưa . nếu chuyện kết luận, họ nhất định sẽ đến nữa. Nghĩ đến Điền Tĩnh mỗi thấy cảnh sát đều sợ hãi la hét, Tống Kim An cảm thấy đau đầu.
Vẻ mặt Cố Nguyệt Hoài lạnh , cô đến bên cạnh Yến Thiếu Ngu, thèm Tống Kim An một cái, : “Hôm nay em về sớm, và Thiếu Ương ăn gì, em mua, mua xong là về nhà.”
Thấy Cố Nguyệt Hoài, Tống Kim An sững sờ, những lời chuẩn sẵn thể .
Yến Thiếu Ngu cũng Tống Kim An nữa, với Cố Nguyệt Hoài: “Mua đại chút gì , sớm về sớm.”
“Ừm.” Cố Nguyệt Hoài gật đầu, thẳng qua Tống Kim An, xuống lầu.
Tống Kim An nghiến răng, định đuổi theo, Yến Thiếu Ngu chặn . Anh lạnh nhạt : “Xem tính tình của cô vẫn hiểu rõ. Chuyện của Điền Tĩnh kết luận , cảnh sát với ? Cho dù cô tù vì tội g.i.ế.c , cũng chịu trách nhiệm vì tác phong đắn. Hình như cô t.h.a.i , là để bác sĩ khoa sản kiểm tra kỹ cho cô .”
Nghe , Tống Kim An c.h.ế.t lặng, vẻ mặt kinh ngạc.
Điền Tĩnh thai?
Tin tức như một tiếng sét, đ.á.n.h cho ngẩn hồi lâu nên lời.
Một lát , hồn, sắc mặt ngưng trọng lắc đầu: “Không thể nào, n.g.ự.c cô thương, bác sĩ tiêm t.h.u.ố.c tê, phẫu thuật, nếu thật sự t.h.a.i thì đứa bé cũng giữ .”
Yến Thiếu Ngu nhướng mày, tỏ ý kiến: “Ồ, t.h.a.i là phúc của cô . Dù , gian phu của cô còn đang ở đồn cảnh sát chờ đoàn tụ với cô , nếu con, khó tránh khỏi chịu khổ.”
Tống Kim An gì nữa, chuyện gian phu cảnh sát tối qua đến cũng hề nhắc đến.
Yến Thiếu Ngu bộ dạng một lời của Tống Kim An, đôi môi mỏng khẽ mím , : “Về , đừng dính dáng đến Điền Tĩnh nữa. Cậu nghĩ khi cô hồi phục trí nhớ, sẽ tuyên truyền chuyện ở bệnh viện chăm sóc cô rời như thế nào?”
Tống Kim An là , thậm chí đến mức kỳ lạ. Người như tâm cơ, trong mắt , thế giới chỉ đen và trắng. Cũng chính vì quá đơn thuần, nên dễ khác tính kế.
Dù họ cũng lớn lên cùng từ nhỏ, cũng hy vọng Điền Tĩnh bám hút m.á.u.
Tống Kim An trong lòng khẽ động, ngước mắt Yến Thiếu Ngu, định gì đó, thấy về phòng bệnh.
Cửa phòng bệnh đóng , cũng ngăn cách những lời .
Tống Kim An tự giễu một tiếng, hít sâu một , cũng định tìm đột phá từ phía Cố Nguyệt Hoài nữa.
Anh về phòng bệnh của Điền Tĩnh, kịp , thấy tiếng nức nở của Điền Tĩnh: “Kim An? Kim An ở ? Em sợ quá, mau về , em sợ lắm.”
Tống Kim An nhíu mày thành một đường, cố nén sự khó chịu trong lòng, đẩy cửa bước .
Điền Tĩnh vốn đang ôm gối giường bệnh, tiếng mở cửa, mắt liền sáng lên. Khi thấy rõ Tống Kim An, liền như một con thỏ nhảy xuống khỏi giường, hóa thành một cơn lốc lao lòng Tống Kim An.