Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 289: Sẽ Không Xảy Ra Nữa
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:54:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Thiếu Ngu liếc cô một cái, kéo cô dậy, đẩy nhẹ về phía trong nhà: “Vào , để rửa cho.”
Cố Nguyệt Hoài vẩy vẩy những giọt nước tay, cũng khách sáo với . Tuy nhiên, khi xổm xuống rửa bát, cô xổm mặt , chống cằm lên cánh tay, ánh mắt rực rỡ : “Anh lời giữ lấy lời đấy, đến bộ đội thì nộp báo cáo kết hôn .”
Động tác của Yến Thiếu Ngu khựng , vẻ mặt chút ngạc nhiên cô.
Cố Nguyệt Hoài cứ coi như thấy vẻ mặt của , chớp chớp mắt, trong mắt lóe lên tia sáng ranh mãnh như mèo con: “Anh cố gắng lên, mau ch.óng thăng chức, như em mới thể theo quân ngày ngày ở bên cạnh , lười biếng ?”
Mặc dù mục tiêu của cô là trở thành quân y, nhưng hiện tại chuyện vẫn , nên tạm thời với . Đến lúc đó thể cho một sự bất ngờ khi oan gia ngõ hẹp gặp chiến trường, nhưng cũng thể là một sự hoảng sợ, ai mà chứ?
Yến Thiếu Ngu đôi môi đỏ mọng hé mở của cô, yết hầu trượt lên trượt xuống, dời ánh mắt : “Được.”
Khóe mắt Cố Nguyệt Hoài cong lên, cũng nghĩ đến chuyện nạn châu chấu năm nữa. Việc quan trọng nhất mắt là tiễn Yến Thiếu Ngu , đó đón một cái Tết thật vui vẻ. Đợi đến vụ cày bừa vụ xuân năm hãy cân nhắc những chuyện , nếu cũng chỉ tự chuốc lấy phiền não.
Đợi Yến Thiếu Ngu rửa bát xong, hai trở nhà, vặn thấy Cố Đình Hoài nhắc đến chuyện của Trần Nguyệt Thăng.
“Hắn tù , vì tiền liên quan quá lớn nên kết án một năm. Còn bố , Trần Khang, kết án năm năm. Lôi Đại Hoa đang chạy vạy khắp nơi vay tiền, nhờ Lôi Đại Chùy tìm giúp đỡ, giảm nhẹ hình phạt đấy.”
Cố Chí Phượng uống một ngụm nước nóng, giọng điệu cảm thán: “Ai mà ngờ nhà họ Trần sa sút đến bước đường chứ?”
Cố Tích Hoài thì tỏ vẻ quan tâm: “Giậu đổ bìm leo, nhà họ Trần bây giờ ai thấy cũng đ.á.n.h, ai mà thèm cho họ vay tiền? Chi bằng ở trong tù cải tạo cho , dù một năm cũng thả , tìm quan hệ thì ích gì?”
Cố Đình Hoài dường như chút khó mở miệng, nhưng vẫn nhỏ giọng : “Khụ, Lôi Đại Hoa định gả Trần Nhân .”
“Trần Nhân? Cô định gả cho ai?” Cố Tích Hoài lật lật cuốn sách trong tay, giọng điệu bình thản, hề tò mò.
“He he, con trai của Bí thư đại đội Phàn Căn.”
Nghe thấy câu , Cố Tích Hoài ngẩng đầu lên, vẻ mặt chút khó tả, miệng chậc chậc liên tục.
Cố Nguyệt Hoài cũng khẽ nhướng mày: “Con trai của Bí thư đại đội Phàn Căn? Lưu Đại Trạch?”
Cố Đình Hoài thở dài một tiếng, nhất thời cũng nên diễn đạt suy nghĩ của như thế nào, liền : “Ừ, chính là Lưu Đại Trạch. Lôi Đại Hoa cũng hết cách , chỉ đành lấy con gái đổi chút tiền, để chồng và con trai thể tù càng sớm càng .”
Cố Nguyệt Hoài rót cho Yến Thiếu Ngu một cốc nước nóng, khẽ nhếch khóe môi.
Con trai của Bí thư đại đội Phàn Căn, Lưu Đại Trạch, ở mười dặm tám thôn cũng nổi tiếng, bởi vì là một kẻ ngốc. bù gia cảnh , lo cái ăn cái mặc, nhiều cô gái gả cho tên ngốc .
Tuy nhiên, Trần Nhân nay luôn kiêu ngạo, bố và trai đều là Đội trưởng tiểu đội sản xuất, là Đội trưởng đội dân quân, coi trời bằng vung, tự nhiên coi trọng đứa con trai ngốc của một Bí thư. Nay gia đình xảy biến cố long trời lở đất, cũng rơi kết cục .
Trần gia, thực sự lụi tàn .
mà, chuyện của Trần Nguyệt Thăng kết luận, còn Điền Tĩnh thì ?
Mấy ngày nay cô vẫn luôn đợi công an tìm đến, để tìm hiểu tình hình của Điền Tĩnh với cô, hoặc với Bí thư. mãi vẫn thấy ai đến cửa, chuyện cũng qua mấy ngày , xảy sự cố gì .
Còn cả Tống Kim An và Hoàng Thịnh nữa, cũng mãi thấy về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-289-se-khong-xay-ra-nua.html.]
Mấy ngày lên huyện, cảm giác tin tức đều bế tắc. Thôi bỏ , đợi ngày mốt lên huyện tiễn Yến Thiếu Ngu dò hỏi thêm, đến Cục Công an hỏi thăm tình hình. Không thể nào nhân chứng vật chứng rành rành đó, mà vẫn để Điền Tĩnh thoát khỏi sự trừng phạt chứ?
Buổi tối, Cố Nguyệt Hoài một giấc mơ, một giấc mơ về những chuyện từng thực sự xảy .
Kiếp , khi ruộng củ đậu Điền Tĩnh phát hiện, các xã viên của đại đội sản xuất Đại Lao T.ử đều lên núi đào củ đậu, cô cũng ngoại lệ. Mặc dù lúc đó vẫn còn chìm đắm trong nỗi đau buồn vì bố bắt, cả ngày cứ thẫn thờ.
Hôm đó, cô theo lệ thường đeo gùi tre lên núi, tình cờ gặp Yến Thiếu Ngu.
Lúc đó cô kết hôn , và cũng từng với Yến Thiếu Ngu một câu nào, coi như là những xa lạ từng gặp mặt vài . Khi thấy cô, vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng, coi cô như khí mà lên núi.
Cô còn tâm trí mà so đo với Yến Thiếu Ngu nữa, cứ theo , hai một một , lặng lẽ tiếng nào.
Không qua bao lâu, cô thấy tiếng bước chân truyền đến từ phía cách đó xa, chỉ tưởng là xã viên trong đại đội, nghĩ nhiều, cũng đầu . chợt phát hiện Yến Thiếu Ngu phía đầu , còn hét lớn với cô một câu: “Chạy!”
Theo bản năng, cô co cẳng bỏ chạy. Trong núi hoang vắng, lúc đó cô chỉ nghĩ cùng Yến Thiếu Ngu sẽ an hơn một chút.
Chỉ là, cô mới chạy vài bước, kèm theo một tiếng s.ú.n.g nổ, bên hông truyền đến một cơn đau dữ dội. Cô lảo đảo ngã nhào xuống đất, lăn lộn đầy bùn đất, m.á.u tươi ngừng tuôn .
Cô đau đớn kịch liệt, nhanh ngất lịm , những chuyện đó cô còn gì nữa.
Khi tỉnh , cô đang ở bệnh viện. Mặc dù lúc đó núi xảy chuyện gì, nhưng cô cũng thể thoát khỏi liên quan đến Yến Thiếu Ngu. Anh cũng trốn tránh trách nhiệm, bỏ tiền bỏ sức, luôn chăm sóc cô cho đến khi xuất viện.
Lúc đó Nhậm Thiên Tường đang dan díu nồng nhiệt với Điền Tĩnh, gì tâm trí mà quan tâm cô viện ?
Trong thời gian viện, cô và Yến Thiếu Ngu cũng coi như quen thuộc hơn nhiều. Tuy nhiên, ít , đa thời gian đều là cô , . Lúc đó trong lòng cô kìm nén nhiều cảm xúc vì chuyện của Cố Chí Phượng, liền trở thành lắng cô.
Sau khi xuất viện, mối quan hệ của hai trở về như khi viện, kiểu gặp mặt cũng thêm lời nào.
Còn Nhậm Thiên Tường thì vì Điền Tĩnh thèm để ý đến , trong lòng bực bội, dăm ba bữa vung nắm đ.ấ.m về phía cô.
Không lâu , cả Cố Đình Hoài vì cô, c.h.é.m c.h.ế.t Nhậm Thiên Tường.
Cô luôn nghĩ Yến Thiếu Ngu chăm sóc cô trong bệnh viện, coi như là báo đáp "ơn đỡ đạn" do âm sai dương thác của cô, hai sẽ còn giao cắt gì nữa. Không ngờ, khi rời khỏi đại đội bộ đội, để cho cô một khoản tiền lớn.
…
Cố Nguyệt Hoài dậy, lau mồ hôi ướt đẫm trán.
Cô cũng tại mơ thấy chuyện xa xưa như , là vì ngày nghĩ gì đêm mơ nấy ? Hay là vì thời điểm xảy chuyện đến gần, đây là lời cảnh báo dành cho cô?
Cô nghiêng đầu Yến Thiếu Ly và Yến Thiếu Đường đang ngủ say, mím môi, dậy rời khỏi phòng.
Cô khoác áo cửa, sắc trời trắng xóa sáng rực sự phản chiếu của tuyết, tâm trạng vốn đang bồn chồn lo âu cuối cùng cũng xoa dịu. Cô sợ cái gì chứ? Đời rõ ràng khác với kiếp .
Khoan hãy kiếp Yến Thiếu Ngu , mà cô trúng đạn cũng c.h.ế.t. Chỉ đến đời , sở hữu lực lượng chữa trị, cô chỉ cần còn một thở là thể cứu sống , thực sự cần lao tâm khổ tứ vì chuyện .
Mọi thứ đổi, sẽ xảy nữa.