Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 309: Năm Tháng Tĩnh Lặng

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:55:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh… Anh…” Dái tai Cố Đình Hoài đỏ đến mức thể rỉ m.á.u, ánh mắt lảng tránh, bộ dạng hệt như kẻ trộm chột .

 

“Chậc, đừng nữa, cả, như em cũng thấy đỏ mặt đấy.” Cố Tích Hoài vẻ mặt ghét bỏ Cố Đình Hoài. Bầu khí đẩy lên đến mức , thế mà vẫn còn em em, thật là tiền đồ!

 

Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, chậm rãi : “Mau ăn cơm , bánh bao sắp nguội .”

 

Cố Chí Phượng xòa, cũng chào hỏi: “Ha ha, đúng, ăn cơm ăn cơm.”

 

Bạch Mai húp từng ngụm cháo nhỏ, trứng xào bàn, bánh bao tỏa hương thơm phức, tiếng bạn bè xung quanh trêu đùa, thế mà sinh một cảm giác bình yên từng . Năm tháng tĩnh lặng đại khái chính là như nhỉ?

 

Tuy nhiên, bàn ăn chỉ yên tĩnh một chốc.

 

Cố Tích Hoài nhớ tới chuyện xảy ở đại đội hôm nay, đặt bát đũa xuống, : “Nguyệt Hoài, hôm nay Trần Nhân kết hôn .”

 

Cố Nguyệt Hoài thu nụ môi, giọng nhạt : “Vậy .”

 

Cô chẳng chút hảo cảm nào với Trần Nhân. Cô giống như một con d.a.o, giúp Điền Tĩnh xông pha chiến đấu ít chuyện. Kiếp hủy dung cũng là do cô nhúng tay . mà, nhân quả cuối cùng cũng báo ứng, cô rốt cuộc vẫn trả giá cho sự ngang ngược của .

 

Lưu Đại Trạch là một kẻ ngốc, chỉ riêng điểm , đối với một kẻ cao ngạo như Trần Nhân mà , chính là vết nhơ cả đời.

 

chứng kiến những kẻ thù từng một nhận lấy sự trừng phạt đích đáng, chỉ còn Điền Tĩnh.

 

Cố Nguyệt Hoài rũ mắt, ép buộc bản tạm thời gác .

 

nhiều việc , báo thù chỉ là một trong đó. Điền Tĩnh hiện giờ Tống Kim An che chở Kinh thành, đường xá xa xôi, lẽ vài năm nữa cũng gặp . Cô cũng cần thiết vì cô mà bứt rứt ruột gan, đáng.

 

Sẽ một ngày, hai gặp , đến lúc đó, nhất định sẽ một kết quả.

 

Cố Tích Hoài vốn dĩ còn kể thêm hôm nay Trần Nhân xuất giá gà bay ch.ó sủa , nhưng thấy cô vẻ hứng thú lắm, liền chép miệng, bàn về chuyện nữa, yên lặng ăn cơm.

 

Mọi ăn xong, Bạch Mai cũng đến lúc về nhà. Đêm đen gió lớn, tự nhiên yên tâm để một cô gái như cô tự về. Cố Đình Hoài liền xung phong nhận việc , Bạch Mai cũng từ chối, hai kẻ rời .

 

Ở nông thôn hoạt động giải trí gì, đặc biệt là mùa đông, việc hóng mát trở nên thừa thãi, ăn cơm xong là chuẩn ngủ.

 

Cố Nguyệt Hoài đun nước nóng, đ.á.n.h răng rửa mặt xong, Yến Thiếu Ly dẫn Yến Thiếu Đường ngủ .

 

Cố Tích Hoài thì về phòng chuyện với Yến Thiếu Ương. Anh thích sách, Yến Thiếu Ương cũng , hai tụ với thế mà cực kỳ hợp cạ. Cho dù ở trong phòng cả ngày cũng thấy chán, chút cảm giác hận gặp quá muộn.

 

Cố Nguyệt Hoài tranh thủ ngoài một chuyến, Tu Di Không Gian thu hoạch một đợt hoa màu, gieo hạt mới, mới từ nhà vòng về.

 

về, liền thấy Cố Chí Phượng đang trong sân, ngửa mặt bầu trời.

 

Trên mặt ông lấy một nụ , tràn ngập sự cay đắng phức tạp. Chỉ một cái, Cố Nguyệt Hoài ông đang nghĩ gì. Là nhớ tới hôm nay là sinh nhật của Lâm Cẩm Thư. Những năm , cứ đến ngày , ông đều như .

 

Cố Nguyệt Hoài khẽ nhíu mày. Thực sự ngờ Lâm Cẩm Thư đưa lời đề nghị đưa cô , mà Cố Chí Phượng vẫn một lòng một nhớ nhung bà . Nghĩ đến chuyện ở nhà họ Tần hôm nay, ánh mắt cô tối , bước về phía Cố Chí Phượng.

 

Nghe thấy tiếng bước chân, Cố Chí Phượng đầu : “Bé con? Con thế, còn ngủ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-309-nam-thang-tinh-lang.html.]

Cố Nguyệt Hoài mỉm : “Bố cũng ngủ ?” Cô kéo một cái ghế xuống cạnh ông, giọng điệu bình thản trò chuyện: “Bố, bố nhớ đến Lâm Cẩm Thư ? Đã bao nhiêu năm , bố vẫn quên sinh nhật bà .”

 

Nghe , Cố Chí Phượng gượng, nên trả lời Cố Nguyệt Hoài thế nào.

 

Ông quả thực hôm nay là sinh nhật Lâm Cẩm Thư. Hôm qua giường trằn trọc hồi lâu, bây giờ càng ngủ . Trong đầu là những kỷ niệm thời trẻ ông cùng Lâm Cẩm Thư đón sinh nhật.

 

Hai nhà bọn họ là thế giao. Khi kết hôn, ông thường xuyên chuẩn những món quà bà thích để chúc mừng sinh nhật bà.

 

Hơn nữa, ông cầu hôn ngày sinh nhật của bà, và bà cũng nhận lời ông ngày hôm đó.

 

Những chuyện qua giờ ngẫm , giống như kim châm, đau đớn âm ỉ.

 

Cố Chí Phượng vuốt mặt, xua tay, giọng khàn khàn : “Không , bố chỉ là ngủ thôi.”

 

Cố Nguyệt Hoài chỉ lẳng lặng ông, ánh lệ lấp lánh trong mắt Cố Chí Phượng, trong lòng cũng chút khó chịu. Lâm Cẩm Thư sẽ đầu ? Sẽ . Nhà họ Tần quả thực là một mớ bòng bong, nhưng Tần Vạn Giang đối xử với Lâm Cẩm Thư là thật lòng .

 

, tình yêu mà bố cô dành cả đời để theo đuổi định sẵn là vô vọng, là kết quả. Cô mong ông thể hạnh phúc, nhưng nếu kết quả, thì luôn đổi một con đường khác để , thể cả đời mắc kẹt trong một ngõ cụt.

 

Cố Nguyệt Hoài trầm mặc một lát, giọng ôn hòa: “Bố, buông tha cho bản .”

 

Cố Chí Phượng khựng , trả lời cô, nhưng đầu từ từ cúi xuống. Ông nhếch mép tự giễu . , ngay cả đứa con của ông và bà cũng coi trọng tình cảm của ông, tiếp tục kiên trì thì ích gì chứ?

 

Đã ý để Cố Chí Phượng từ bỏ, Cố Nguyệt Hoài cũng giấu giếm nữa, : “Hôm nay Lâm Cẩm Thư đến tìm con.”

 

“Bà , bà tìm con gì?” Sắc mặt Cố Chí Phượng tái . Lúc ông chợt nhớ tới những lời Lâm Cẩm Thư với ông trong đám cưới của Cố Gia . Trong chốc lát, hai chân ông bắt đầu run rẩy. Ông chút sợ hãi, sợ con gái thực sự rời .

 

mà, nghĩ đến nhà họ Tần, ông cảm thấy suy nghĩ của vô cùng ích kỷ.

 

Cố Nguyệt Hoài nhạt giọng : “Bố ?”

 

Nói xong, cô nhún vai, từng chữ từng chữ như lưỡi d.a.o sắc bén: “Hơn nữa, Lâm Cẩm Thư thích Tần Vạn Giang, Tần Vạn Giang đối xử với bà cũng . Hai là như keo như sơn, nhưng tình cảm cũng vô cùng định. Bà sẽ đầu .”

 

“Chắc bố nhỉ? Bọn họ còn một cặp sinh đôi long phụng, gia đình viên mãn.”

 

Cố Chí Phượng những lời gần như ch.ói tai đối với ông, đột nhiên xúc động bỏ chạy.

 

“Con sẽ để bố sống những ngày tháng . Bố, bố thể buông bỏ đoạn tình cảm , bắt đầu từ đầu. Giống như con với bố, bố thể kết hôn, lẽ sẽ hạnh phúc hơn. Đây mới là điều con và các thấy.”

 

Giọng điệu Cố Nguyệt Hoài nghiêm túc, nhẹ giọng : “Bố, những ngày tháng khổ cực đủ , đến lúc ngọt ngào thôi.”

 

Cố Chí Phượng hồi lâu gì. Cố Nguyệt Hoài cũng tiếp tục ép ông, dậy về phòng.

 

Có một việc thể một sớm một chiều mà thành. Đã thích hơn hai mươi năm, tình cảm sâu đậm như cũng ngày một ngày hai là thể quên . Không cả, tóm bây giờ thứ đều đang phát triển theo hướng , ông sẽ đổi thôi.

 

Cố Nguyệt Hoài về phòng, giường, cẩn thận suy ngẫm những lời Lâm Cẩm Thư hôm nay.

 

Không Yến Thiếu Ngu bây giờ đến . Tàu hỏa mất mấy ngày, còn chuyển chuyến, đường liệu gặp nguy hiểm gì ? Nghĩ đến phát s.ú.n.g khó hiểu ở kiếp , trong lòng cô chút bất an.

 

 

Loading...