Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 312: Còn Thân Hơn Cả Chị Dâu Ruột
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:55:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồng chí công an kiểm tra thẻ công tác một chút, cũng thêm gì liền cho qua.
Cố Nguyệt Hoài vội vã bệnh viện. Đại sảnh ngày thường đông đúc qua hôm nay tĩnh mịch đến lạ thường. Y tá, bác sĩ đều dạt sang một bên. Cố Nguyệt Hoài bước nhanh lên tầng hai. Thật trùng hợp, phòng bệnh của y tá tự sát chính là phòng bệnh mà Hoàng Thịnh từng viện lúc .
Cô đến cửa, thấy pháp y đang đeo găng tay kiểm tra t.h.i t.h.ể.
Thi thể ngang mặt đất, mặc một bộ đồng phục y tá trắng muốt. Những ngón tay của Cố Nguyệt Hoài siết c.h.ặ.t . Cô lùi một góc độ, thấy khuôn mặt của t.h.i t.h.ể. Một phụ nữ trẻ tuổi, xa lạ quen thuộc.
Không Bạch Mai.
Cố Nguyệt Hoài rõ là cảm giác gì, thở phào nhẹ nhõm chút nặng nề.
Bởi vì t.h.i t.h.ể mang một khuôn mặt mà cô từng gặp. Hôm đó cô đến bệnh viện tìm Bạch Mai lấy sách y, từng bắt gặp Hoàng Thịnh và y tá trực ban ở quầy y tá đang chuyện trêu đùa. Thi thể chính là một trong những y tá tối hôm đó.
Cô vẫn còn nhớ cái tên thẻ công tác của cô : Trương Nguyệt Nhi.
Cho nên, vì tối hôm đó cô gọi Bạch Mai , bánh răng vận mệnh đổi sang một nạn nhân khác?
Cố Nguyệt Hoài mím c.h.ặ.t môi, nán lâu, xoay rời khỏi bệnh viện.
Cái c.h.ế.t của Trương Nguyệt Nhi tất nhiên một phần nguyên nhân là do bản cô chịu nổi cám dỗ, Hoàng Thịnh lừa gạt. cô hề cổ xúy cho luận điệu đổ cho nạn nhân. Kẻ đầu sỏ thực sự vẫn là Hoàng Thịnh. Có thể tưởng tượng, hướng cuối cùng của sự việc lẽ sẽ khác biệt nhiều so với kiếp . Cho nên, vẫn để Hoàng Thịnh nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật ?
Cố Nguyệt Hoài bước khỏi bệnh viện, phía liền truyền đến tiếng bước chân đuổi theo.
“Nguyệt Hoài! Nguyệt Hoài đợi chị với!” Bạch Mai sắc mặt tái nhợt đeo túi chạy tới. Bước chân cô nhanh, giống như ma quỷ đang đuổi theo phía . Cả trông vô cùng hoảng hốt, thậm chí còn loạng choạng một cái.
Cố Nguyệt Hoài đầu Bạch Mai, khẽ thở phào một .
Cô đỡ lấy Bạch Mai đang thở hổn hển, nhẹ giọng : “Không chứ?”
Bạch Mai c.ắ.n c.h.ặ.t môi, lắc đầu. Khi tòa nhà bệnh viện, sắc mặt khó coi.
Cố Nguyệt Hoài liếc cô : “Xin nghỉ ?”
Bạch Mai hít sâu một , nhỏ giọng : “Bệnh viện cho bọn chị nghỉ phép . Vốn dĩ là nghỉ, nhưng gặp … gặp án mạng, hết cách , sắp đến Tết.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Cũng , về nghỉ ngơi , thôi.”
Hai con đường về nhà. Có lẽ vì cô ở bên cạnh, hoặc là do gió lạnh mùa đông thổi qua mặt, khiến cô bình tĩnh , cũng còn cảm giác sợ hãi tim đập chân run như lúc rời khỏi bệnh viện nữa.
Cô mếu máo Cố Nguyệt Hoài, giọng điệu chút suy sụp: “Nguyệt Hoài, chị…”
Ánh mắt cô đờ đẫn, giọng nhẹ: “Em ? Chị ở bệnh viện tin treo cổ, sợ lắm. Cảm giác đó thể diễn tả , chính là cả lạnh toát, lạnh đến mức răng đ.á.n.h bò cạp.”
Cố Nguyệt Hoài đè nén những gợn sóng trong lòng, ngước mắt cô .
Cô tại Bạch Mai cảm giác như . Bởi vì, vốn dĩ c.h.ế.t là cô .
Có lẽ trong cõi u minh sẽ một loại cảm giác sợ hãi khi thoát nạn. Cô cũng . Mặc dù kiếp cô nắm giữ nhiều át chủ bài, thậm chí đổi vận mệnh của nhiều , nhưng mỗi khi và khi xảy chuyện, cô cũng luôn sinh cảm giác sợ hãi.
Cô cũng sợ, sợ bản quá yếu ớt, bất lực thể đổi nhiều chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-312-con-than-hon-ca-chi-dau-ruot.html.]
Cố Nguyệt Hoài im lặng một lát, lên tiếng an ủi: “Đều qua .”
Bạch Mai gật đầu. Hai thêm một đoạn đường. Bạch Mai dường như chút ngại ngùng, cân nhắc hồi lâu, mới nhỏ giọng mở miệng : “Nguyệt Hoài, hôm nay chị thể đến nhà em ? Chị về nhà lắm.”
Trong lòng cô vẫn chút bất an, mà nhà rõ ràng thể mang cho cô sự ấm áp và cảm giác an .
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Đương nhiên.”
Bạch Mai thở phào nhẹ nhõm, khoác tay Cố Nguyệt Hoài, hai một mạch về đại đội sản xuất Đại Lao Tử.
Khi cô về đến nơi, bắt gặp Vương Mỹ Hoa đến nhà đưa áo bông mới. Từng chiếc áo bông mới tinh, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, dày dặn ấm áp. Đi dọc đường, thu hút bao nhiêu ánh , ngay cả Vương Mỹ Hoa cũng đắc ý hất cằm lên cao.
“Thím? Áo bông may xong ạ?” Mấy ngày nay Cố Nguyệt Hoài luôn nghĩ đến chuyện của Yến Thiếu Ngu, thế mà quên béng mất chuyện áo bông. Vừa thấy, còn chút kinh ngạc. Ngày là Tết , tóm là giao đến Tết.
Vương Mỹ Hoa thấy Cố Nguyệt Hoài chẳng khác nào thấy thần tài: “Tiểu Cố về , mau, mau xem may thế nào.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, dẫn Vương Mỹ Hoa nhà.
Vừa cửa, Vương Mỹ Hoa liền trải những bộ quần áo mới may xong lên giường đất. Áo bông mới tinh, hề một miếng vá nào. Bà : “Vải vẫn còn thừa, đến lúc đó miếng vá mấy tự khâu khuỷu tay và vạt áo là .”
Quần áo mới thời hầu như đều sẽ đắp thêm miếng vá ở những chỗ dễ rách, mục đích là để quần áo mặc bền hơn. Suy cho cùng ai cũng điều kiện năm nào cũng quần áo mới, đặc biệt là ở nông thôn, một bộ quần áo mặc nhiều năm.
Bạch Mai chớp chớp mắt, cảm thấy chút khó tin: “Nguyệt Hoài, nhà em đón Tết đều như… như thế ?”
Cô thốt nên lời hai chữ “xa xỉ”, nhưng tác phong cứ đến Tết là ai nấy đều sắm sửa quần áo mới, cô nghĩ hai từ nào khác để hình dung. Đừng là đại đội ở nông thôn, ngay cả công xã, huyện, e là cũng chẳng mấy ai hào phóng như .
Tuy nhiên, nghĩ đến mỗi đến nhà họ Cố đều ăn lương thực tinh, húp cháo gạo, ăn bánh bao trắng, chút thổn thức cảm thán.
Nhà họ Cố đúng là tiền tài để lộ ngoài. Cho dù điều kiện bản , năng lực, cũng sẽ khua chiêng gõ mõ cho khác . Đương nhiên, phẩm chất khiêm tốn như là cực kỳ , ít nhất đặt trong cảnh hiện nay, sẽ an hơn nhiều.
Cố Nguyệt Hoài mỉm , đáp lời, tiện tay lật xem những chiếc áo bông may xong.
Vương Mỹ Hoa hớn hở : “Tiểu Cố , bảo nhà cháu đều mặc thử xem. Xem chỗ nào , thím mang về sửa, Tết là vặn mặc .”
Yến Thiếu Ly vốn đang ngủ trưa, thấy tiếng động mới rón rén từ trong phòng .
Vừa thấy Cố Nguyệt Hoài và Bạch Mai, cô bé còn tưởng tỉnh ngủ, đưa tay dụi dụi mắt: “Nguyệt Hoài? Chị Bạch Mai, hai đều về ? Hôm nay ạ?”
Cố Nguyệt Hoài ngước mắt cô bé: “Thiếu Đường ngủ ?”
Yến Thiếu Ly theo bản năng gật đầu: “Anh cả Cố đưa chú Cố tìm chú Sáu tháo băng . Tháo xong là khỏi, ảnh hưởng gì nữa. Anh hai em và ba Cố hình như đang ngủ . Còn hai ? Hai đang gì thế?”
Cố Nguyệt Hoài vẫy vẫy tay với cô bé: “Lại đây xem thử, xem .”
Yến Thiếu Ly bước tới thấy mấy bộ quần áo mới bày giường đất, chút kinh ngạc. Cô bé liếc mắt một cái liền thấy bộ quần áo kích cỡ xấp xỉ , và cả của Yến Thiếu Đường nữa. Nhìn quần áo, Cố Nguyệt Hoài, hiểu , cảm động .
Cả nhà bọn họ sống ở đây, ăn của Cố Nguyệt Hoài, uống của Cố Nguyệt Hoài, ngại ngùng . cô để tâm, còn chuyện gì cũng nghĩ đến bọn họ. Thật sự là còn hơn cả chị dâu ruột.
Cố Nguyệt Hoài cầm lấy quần áo đưa cho cô bé: “Mau thử xem, chỗ nào cần sửa thì sớm.”
Yến Thiếu Ly há miệng, nhưng lời nào sến súa. Cuối cùng chỉ thể cầm quần áo, ba bước đầu một về phòng.