Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 32: Trần Nhân Lại Đánh Người Rồi!

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:42:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Nhân thấy Cố Nguyệt Hoài phản ứng, chỉ cho rằng lời của tác dụng.

 

tiến lên vài bước, nhổ một nắm cỏ ném lên Cố Nguyệt Hoài, khẩy : “Có một nhất là bớt mơ giữa ban ngày , cũng tự đái một bãi mà soi xem, lớn lên béo , còn bay lên cành cao phượng hoàng?”

 

Cố Nguyệt Hoài đột nhiên cử động, cô lảo đảo một cái, ngã xuống đất, nhưng vại sành trong tay vẫn xách vững vàng.

 

Động tác của cô chật vật, nhưng miệng rảnh rỗi, hét lên: “Đánh ! Trần Nhân khắc nghiệt với đồng chí giai cấp !”

 

Trần Nhân thấy Cố Nguyệt Hoài ăn vạ trắng trợn như , mặt trắng bệch. Cảnh tượng quen thuộc , một nữa kéo cô trong cơn ác mộng, cô c.h.ế.t cũng quên cảnh tượng kéo đến đại đội phê đấu trong tình cảnh cô lập giúp đỡ ngày hôm đó.

 

Môi cô run rẩy, lùi hai bước, một phút phòng , một cước giẫm lên mu bàn chân Điền Tĩnh, in một dấu chân đen ngòm lên đôi giày trắng hiệu Hồi Lực của cô .

 

Điền Tĩnh ăn đau, hung hăng đẩy Trần Nhân một cái, bản cũng bộ ngã xuống.

 

Cố Nguyệt Hoài cảnh tượng náo nhiệt , đuôi lông mày khẽ nhướng lên. Thú vị, thú vị, sự việc quả thật ngày càng thú vị .

 

Các xã viên việc ruộng sớm mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, vất vả lắm mới gặp cảnh tượng thể lười biếng trốn việc xem náo nhiệt , thể bỏ qua? Từng vứt cuốc xuống, liền đầy căm phẫn chạy về phía bên .

 

“Trần Nhân đ.á.n.h ? Cô đại đội thả ?”

 

“Ha ha, một Đội trưởng dân quân đúng là giống bình thường.”

 

“Lôi Đại Chùy suốt ngày quát tháo ầm ĩ, ở trong đội đều vênh váo tự đắc. Đều quan là vì nhân dân phục vụ, ông phục vụ chúng cái gì ? Loại , đáng lẽ báo cáo lên công xã xử lý ông từ lâu !”

 

“…”

 

Các xã viên kẻ mù, nhà họ Trần ỷ mối quan hệ với Lôi Đại Chùy năm nào cũng là hộ lương thực dư thừa, ai mà đỏ mắt?

 

Lương thực rau củ trong đội chỉ ngần , chia cho nhà họ Trần nhiều hơn một phần, thì các nhà bọn họ nhận ít . Trước đây hai bố con Trần Khang và Trần Nguyệt Thăng danh tiếng , gặp mặt cũng chỉ thể a dua nịnh hót, nhưng bây giờ và đây giống nữa .

 

Trần Nhân lãng phí lương thực, khắc nghiệt với đồng chí giai cấp, Trần Nguyệt Thăng cũng tùy tiện đ.á.n.h , hai đều vấn đề về đạo đức.

 

Gia đình như bọn họ mà cũng thể hộ lương thực dư thừa, ai thể nuốt trôi cục tức ? Các xã viên hận thể thấy nhà họ Trần gặp xui xẻo.

 

Điền Tĩnh nhút nhát liếc đám đông đang đầy căm phẫn, nhỏ giọng : “Không, như , Tiểu Nhân đ.á.n.h Cố Nguyệt Hoài, là cô tự ngã.”

 

Trần Nhân vốn Điền Tĩnh đẩy mạnh một cái, hai tay đều cỏ khô đ.â.m rách, đau đớn vô cùng. Vừa , cũng hờn dỗi nữa, dậy, khoác tay Điền Tĩnh như chị em .

 

: “ đúng , và chị Điền Tĩnh đây chuyện, Cố Nguyệt Hoài đột nhiên giả vờ ngã, đ.á.n.h cô . Ai thấy? hỏi ai thấy? Ai thấy đ.á.n.h cô ?”

 

Bốn phía im lặng, đều bận việc, ai rảnh rỗi xem phụ nữ đ.á.n.h ?

 

Trần Nhân thấy đều câm như hến, trong lòng đắc ý, mặt cũng bất giác lộ . Cô ha hả: “Cố Nguyệt Hoài bình thường lúc nào xuống đồng? Cô chính là cố ý tới tìm gây rắc rối!”

 

Điền Tĩnh lạnh lùng , cô Trần Nhân, sẽ mặc cho Cố Nguyệt Hoài lật lọng.

 

đúng lúc , Trần Nhân như vẽ rắn thêm chân giơ hai bàn tay cọng cỏ khô đ.â.m lên: “Mọi vết thương tay , chính là do Cố Nguyệt Hoài ! Cô chuyên môn tới trả thù !”

 

Điền Tĩnh nhíu mày, im lặng kéo giãn cách với Trần Nhân.

 

Lý trí mách bảo cô câu , nhưng rốt cuộc .

 

Các xã viên Điền Tĩnh và Trần Nhân, Cố Nguyệt Hoài đang ngã mặt đất, bàn tán xôn xao. Có tin Trần Nhân, tin Cố Nguyệt Hoài, cũng la hét đòi tìm Hoàng Phượng Anh tới hòa giải mâu thuẫn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-32-tran-nhan-lai-danh-nguoi-roi.html.]

Trần Nguyệt Thăng lúc cũng tiếng chạy tới. Hắn thèm Cố Nguyệt Hoài lấy một cái, ngược nắm lấy tay Điền Tĩnh, kiểm tra từ xuống một lượt, thấy cô thương, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Còn cô em gái Trần Nhân , nhận sự quan tâm của Trần Nguyệt Thăng.

 

Sắc mặt Trần Nhân trầm xuống, trong lòng cũng chút ý kiến với Điền Tĩnh. Đây còn bước qua cửa , trai cô thấy đứa em gái nữa . Nếu bước qua cửa , trong nhà còn vị trí của cô ?

 

“Chuyện gì thế ? Bây giờ là giờ việc, ầm ĩ cái gì? Đều kiếm công điểm nữa ?” Trần Nguyệt Thăng trầm giọng quát.

 

Lúc lời ánh mắt chằm chằm Cố Nguyệt Hoài, rõ ràng chỉ trích chỉ một cô mà thôi.

 

Cố Nguyệt Hoài thở dài, chậm rãi từ đất lên. Cô nhẹ nhàng phủi đất , như : “Bỏ , hôm nay Chủ nhiệm Hoàng ở đây, là ai chủ trì công đạo cho .”

 

bóng gió một câu, xoay định .

 

Trần Nguyệt Thăng thì chú ý tới ánh mắt kỳ lạ của các xã viên xung quanh, gọi Cố Nguyệt Hoài , lạnh lùng : “Có lời gì cô cứ , là tiểu đội trưởng của đại đội sản xuất chúng , lẽ nào còn giải quyết một chuyện nhỏ phụ nữ cãi ?”

 

Lần mạo đ.á.n.h Nhậm Thiên Tường, nếu mang theo t.h.u.ố.c mê, chứng cứ vô cùng xác thực, e là chức vụ tiểu đội trưởng thật sự Bí thư cách chức . Làm việc tuyệt đối thể lỗ mãng như đây nữa.

 

“Giải quyết cái gì mà giải quyết? Anh! Cố Nguyệt Hoài đẩy em ngã, tay em ! Người đ.á.n.h rõ ràng là cô , cô ăn cướp la làng là em và chị Điền Tĩnh!”

 

Trần Nhân cũng sợ Cố Nguyệt Hoài cứ thế bỏ , vội vàng giơ tay mặt Trần Nguyệt Thăng.

 

Để Trần Nguyệt Thăng thể trị Cố Nguyệt Hoài một trận trò, cô còn giở chút khôn vặt, kéo cả Điền Tĩnh xuống nước.

 

Sắc mặt Điền Tĩnh chút khó coi, nhưng mặt cũng tiện gì, chỉ thể tiếp tục duy trì hình tượng đóa hoa trắng nhỏ bé yếu ớt của , trong lòng thầm mắng Trần Nhân thiếu tâm nhãn.

 

Trần Nguyệt Thăng vui mừng, khẩy : “Cố Nguyệt Hoài, cô là chuyên môn tới gây sự đúng ? Cô gặp Chủ nhiệm Hoàng ? Đi, chúng cùng lên đại đội! xem hôm nay cái miệng đó của cô còn thể hoa gì nữa!”

 

Cố Nguyệt Hoài lời hề hoảng hốt.

 

Cô bỗng nhiên một tiếng, về phía Trần Nhân, gằn từng chữ: “ đ.á.n.h cô?”

 

Cô căn bản giải thích nhiều, chỉ đưa mắt quét một vòng cách giữa cô và Trần Nhân, Điền Tĩnh. Đám đông vây xem liền hiểu rõ trong lòng, ba bọn họ cách chừng hai ba mét, Cố Nguyệt Hoài đẩy Trần Nhân kiểu gì?

 

Lời dối vụng về tự sụp đổ, Trần Nhân nhịn c.ắ.n c.ắ.n môi, ấp úng : “Cô, cô đẩy xong chạy xa, chuyên môn hãm hại và chị Điền Tĩnh!”

 

Lời thốt , xung quanh vang lên một trận xuýt xoa.

 

Trên mặt Trần Nguyệt Thăng cũng ẩn hiện sự khó xử, hung hăng trừng mắt Trần Nhân một cái, chỉ cảm thấy đứa em gái việc thì ít mà phá hoại thì nhiều.

 

Cố Nguyệt Hoài thở dài, dùng một loại ánh mắt thương hại Trần Nhân: “Trần Nhân, sự ngu xuẩn của cô khiến cảm thấy qua loa với cô cũng là thừa thãi. Nói dối cũng , cô còn thể gì?”

 

Dứt lời, Cố Nguyệt Hoài liền bình tĩnh kể quá trình sự việc một .

 

“Mọi xem, chân bây giờ vẫn còn dấu bùn.”

 

Hôm qua trời mưa, đất ruộng đều ẩm ướt, đập lên liền để một dấu bùn, vô cùng bắt mắt.

 

Quá trình sự việc rõ rành rành. mà, Trần Nhân thừa nhận, cô : “Cô ném thì là ném ? Ai thấy?”

 

Lần chịu thiệt thòi là do cái miệng chừng mực, tự lộ đuôi ngựa. Lần ngược học cách thông minh , dù cũng ai thấy, cô chỉ cần c.h.ế.t thừa nhận, lẽ nào Cố Nguyệt Hoài còn cách tự chứng minh ?

 

Lần , cô chính là Cố Nguyệt Hoài khổ mà !

 

 

Loading...