Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 373: Kim An, Cháu Có Bạn Gái Rồi À?

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:58:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Rất nhanh, Thạch Bác dẫn hai đến một tòa nhà nhỏ hai tầng.

 

Vào nhà, Thạch Bác liền : “Tỉnh trưởng vẫn đang xử lý công việc quan trọng, bảo Lý a di chút đồ ăn cho hai nhé.”

 

Trong lúc chuyện, liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, chỉ đ.á.n.h giá xuất giàu gì. mặt lộ chút vẻ khinh thường nào, ngược vô cùng khách sáo mỉm với cô.

 

Tống Kim An : “Từ sáng hôm nay ăn cơm, thật sự chút đói .”

 

Thạch Bác gật đầu, chỉ ghế sô pha: “Hai nghỉ một lát, ăn chút trái cây .”

 

Anh xong liền sắp xếp. Không lâu , một phụ nữ trung niên đeo tạp dề cầm chổi từ lầu hai xuống. Bà thấy Tống Kim An liền : “Kim An , cuối cùng cũng đến , Tỉnh trưởng ngày nào cũng nhắc cháu đấy.”

 

Vừa dứt lời, bà thấy vết thương mặt Tống Kim An, vội : “Ây da, mặt thế?”

 

, đưa tay ôm lấy mặt Tống Kim An xem xét, giữa hàng lông mày tràn đầy sự lo lắng và xót xa. Đối mặt với lời hỏi thăm nhiệt tình như , Tống Kim An lộ vẻ mặt đau đầu: “Lý a di, cháu , chỉ là bụng đói , dì mau nấu cơm .”

 

Lý a di buông tay , nhưng vẫn yên tâm: “Thật sự chứ? Hay là gọi bác sĩ đến xem thử !”

 

Tống Kim An xua tay, từ chối: “Thật sự cần , Lý a di vẫn nên mau nấu chút cơm cho cháu ăn .”

 

Anh tuy thương nặng, nhưng hiểu , cho dù dùng t.h.u.ố.c, dọc đường cũng cảm thấy khó chịu. Có lẽ là vì Cố Nguyệt Hoài ở bên cạnh? Ngay cả khí cũng cảm thấy mang theo một tia ngọt ngào?

 

Nghĩ như , Tống Kim An khỏi lén Cố Nguyệt Hoài một cái.

 

Lý a di vẫn luôn chú ý đến Tống Kim An lập tức bắt ánh mắt của . Ánh mắt liếc sang bên cạnh, liền dáng vẻ xinh của Cố Nguyệt Hoài thu hút, khá kinh ngạc : “Kim An, cháu bạn gái ?”

 

Nghe , sắc mặt Tống Kim An đột nhiên đỏ bừng, suýt chút nữa sặc nước bọt.

 

Anh sợ Cố Nguyệt Hoài giận, liên tục xua tay : “Lý a di dì nghĩ ? Đồng chí Cố là bạn của cháu, đường xảy chút chuyện, nếu ở đó, cháu e là cách nào bình an đến thành phố Hoài Hải .”

 

Sắc mặt Lý a di biến đổi, nhất thời cũng hóng hớt nữa, vẻ mặt vô cùng sợ hãi.

 

Tống Kim An thấy Lý a di còn cằn nhằn, vội vàng ngăn : “Được , Lý a di, cháu và đồng chí Cố từ trưa ăn cơm, dì mà hỏi tiếp nữa, e là chúng cháu đều ngất xỉu vì đói mất.”

 

Vừa lời , Lý a di tức giận lườm một cái, trách móc: “Nói bậy bạ gì đó, dì ngay đây.”

 

“Làm món sườn xào chua ngọt cháu thích ăn nhé, hôm nay nhà ăn mổ lợn, tươi lắm đấy.” Lý a di híp mắt Tống Kim An, trong lời vô cùng cưng chiều, giống như là thanh niên hai mươi mấy tuổi, mà là một đứa trẻ.

 

Nói xong, đợi Tống Kim An lên tiếng, bà sang Cố Nguyệt Hoài, hiền hòa : “Đồng chí Cố ? Dọc đường thật sự cảm ơn cháu chăm sóc Kim An . Thích ăn gì cháu cứ , tay nghề nấu ăn của a di đấy.”

 

Cố Nguyệt Hoài để ý đến sự nhiệt tình của bà , khách sáo : “Cháu kén ăn, cảm ơn ạ.”

 

Lý a di dường như sửng sốt một chút, gật đầu : “Được, hai đứa một lát nhé.”

 

thẳng bếp. Tống Kim An thấy bà khỏi thở phào nhẹ nhõm, ngay đó chút ngại ngùng với Cố Nguyệt Hoài: “Xin , hồi nhỏ do Lý a di chăm sóc, bà luôn quan tâm .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-373-kim-an-chau-co-ban-gai-roi-a.html.]

Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, xuống ghế sô pha.

 

Lúc , Thạch Bác từ lầu bước xuống. Anh cố ý Cố Nguyệt Hoài thêm hai mắt, phát hiện từ đầu đến cuối cô đều ngang ngó dọc, dường như thứ xung quanh đều khó thu hút sự chú ý của cô, thái độ vô cùng bình thản.

 

Điều khiến khó hiểu hơn là, cô đến Đại viện Thị ủy, bộ quá trình ánh mắt đều nửa điểm kính sợ, dường như nơi chỉ là một nơi bình thường thể bình thường hơn. Cho nên, là nhầm , thực bối cảnh của cô tầm thường?

 

Thạch Bác xuống phía bên ghế sô pha, dò hỏi: “Kim An, vị nữ đồng chí là?”

 

Tống Kim An Thạch Bác thực chất chính là tai mắt của bố Tống Lâm. Đối mặt với câu hỏi của , nhất thời não chút ngắn mạch, nên giới thiệu Cố Nguyệt Hoài như thế nào, luôn cảm thấy nếu chỉ là bạn thì chút đủ long trọng.

 

Anh lên tiếng, nhưng Cố Nguyệt Hoài sẽ để lời rơi xuống đất: “Cố Nguyệt Hoài, là nhà quê ở nơi Tống thanh niên trí thức xuống nông thôn cắm đội. Vì tàu hỏa giúp một việc, mới cùng đến Đại viện Thị ủy, phiền .”

 

Cố Nguyệt Hoài mở miệng, nhưng sự im lặng đó của Tống Kim An vẫn khiến Thạch Bác phát hiện một dấu vết từ trong đó.

 

Tuy nhiên, cô thật sự là một nhà quê bình thường?

 

Thạch Bác cẩn thận đ.á.n.h giá Cố Nguyệt Hoài vài , luôn cảm thấy cô gái bất luận là khí chất dung mạo, đều giống như sinh ở nơi nhỏ bé, cho dù là một thiên kim của quan chức cấp cao ở thành phố Hoài Hải cũng sánh bằng.

 

Trong lòng nghi ngờ, nhưng giọng điệu vẫn như thường: “Không phiền cả, cũng đa tạ đồng chí Cố giúp đỡ Kim An.”

 

Nói xong, Thạch Bác đầu với Tống Kim An: “Kim An, em lên lầu với một chuyến, phòng khách dọn dẹp xong , em xem còn cần gì nữa . Đồng chí Cố giúp em, luôn để cô cảm giác như ở nhà mới .”

 

Tống Kim An khựng , lắc đầu : “Anh Thạch Bác, đồng chí Cố đại viện , lát nữa em...”

 

Anh hết câu, Thạch Bác ngắt lời: “Phiền phức như gì? Hôm nay muộn quá , trời cũng tối, ăn cơm xong ngoài thì mất thời gian. Hơn nữa lát nữa Tỉnh trưởng bận xong còn chuyện hỏi em, cứ ở đây .”

 

Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài lưu chuyển Thạch Bác và Tống Kim An một cái, : “Vậy phiền .”

 

Cô vẫn khá hứng thú với Tống Lâm, xem vị Tỉnh trưởng ôn hòa và bảo thủ trong mắt rốt cuộc thật sự bảo thủ như . như câu trăm trận trăm thắng, hiểu thêm về kẻ thù một chút luôn lợi.

 

Hơn nữa Thạch Bác gọi Tống Kim An lên xem phòng khách, chẳng qua là chuyện hỏi riêng mà thôi.

 

Lúc , Tống Kim An cũng phản ứng . Anh thấy Cố Nguyệt Hoài nhận lời, liền thêm gì nữa, với cô một tiếng cùng Thạch Bác lên lầu hai. Nhìn hai biến mất ở góc rẽ, ánh mắt Cố Nguyệt Hoài trở nên lạnh nhạt.

 

Lầu hai.

 

Thạch Bác quả thực dẫn Tống Kim An đến phòng khách, nhưng cửa nghiêm mặt, hỏi thẳng: “Cố Nguyệt Hoài thật sự là một bình thường ở nơi em xuống nông thôn?”

 

Tống Kim An nhất thời cứng họng, chút chần chừ: “Sao ? Có vấn đề gì ?”

 

Thạch Bác nhíu c.h.ặ.t mày, vẻ mặt phức tạp một cái, im lặng một lát, mới dùng giọng điệu nặng nề : “Em nên đưa cô đến đại viện, em điều sẽ mang ảnh hưởng lớn đến mức nào ?”

 

Có lẽ điều gì đó từ trong đó, lòng Tống Kim An chùng xuống: “Anh Thạch Bác, lời của rốt cuộc là ý gì?”

 

Thạch Bác mím môi: “Ý gì? Em đoán lý do Tỉnh trưởng thư gọi em đến tỉnh H ?”

 

 

Loading...