Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 38: Giày Da Ba Lớp

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:42:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

mà, ba tệ rưỡi?

 

Chu Dung Dung đưa tay sờ sờ túi, bên trong im lìm năm tệ. Cô ngoài mua xì dầu và đồ hộp, chứ ngoài mua giày. Hôm nay nhà cô khách, tiện đường còn đến tiệm cơm quốc doanh xào hai món mang về.

 

Nếu cô tiêu hết tiền... Nghĩ đến cảnh tượng đó, lý trí của Chu Dung Dung về một chút.

 

Cố Nguyệt Hoài thấy cô lộ vẻ chần chừ, bộ dạng chuẩn lắc đầu, liền : “ vẽ đây là hoa Lăng Tiêu, từ xưa hoa Lăng Tiêu ca ngợi là chí hướng cao xa, dám đọ sắc cùng mặt trời, văn nhân mặc khách đều hết lời khen ngợi nó.”

 

thấy đôi giày cũng chỉ con gái thành phố như cô mới thể nét của nó. Nếu cô lấy, bán nữa, mang về nhà cất , đợi cơ hội thì tự .”

 

Nói , Cố Nguyệt Hoài thở dài một tiếng, xoay chuẩn rời .

 

Sắc mặt Chu Dung Dung sốt sắng, cô thật sự thích đôi giày lưới trắng đó, nhưng ba tệ rưỡi...

 

Cố Nguyệt Hoài hai bước, phía truyền đến giọng của Chu Dung Dung: “Đợi ! Cô đợi , lấy !”

 

Cố Nguyệt Hoài xoay mỉm nhạt với Chu Dung Dung: “ ngay đôi giày duyên với cô mà. Này, cô mua giày của , cũng thể để cô chịu thiệt, đây là ớt nhà tự trồng, cho cô một ít.”

 

Chu Dung Dung còn ớt lấy, sự chột vốn cũng nhạt ít.

 

móc tiền đếm đủ ba tệ rưỡi đưa cho Cố Nguyệt Hoài, nhận lấy ớt trong tay cô. Nhìn những quả ớt đỏ như lửa, một chút sẹo vết bùn đất nào, Chu Dung Dung chút kinh ngạc : “Ớt nhà cô trồng thật đấy!”

 

Cố Nguyệt Hoài khẽ , : “Mang về nhà một đĩa thịt xào ớt, ớt đỏ ch.ót bóng nhẫy, thịt thái lát ướp xì dầu xào lên, đảm bảo mùi thơm xộc thẳng mũi cô!”

 

Chu Dung Dung những lời cô , miệng bất giác nuốt nước bọt.

 

Cố Nguyệt Hoài lộ vẻ kỳ lạ, cảm thấy hợp khẩu vị với , liền : “ tên là Chu Dung Dung, nhà ở Đại viện Huyện ủy Cách mạng. Sau cô còn bán rau tươi thế , thì qua đó tìm .”

 

thích ăn ngon, cũng thích ăn cay. Chỗ ớt trồng dụng tâm, thể ăn lâu dài.

 

“Đại viện Huyện ủy Cách mạng? Trong đó là quan lớn ở đấy!” Lời tâng bốc của Cố Nguyệt Hoài thốt , khiến Chu Dung Dung càng thêm lâng lâng bay bổng. Cô đắc ý hất tóc, xua tay bước Hợp tác xã cung tiêu.

 

Lúc Chu Dung Dung xoay , nụ của Cố Nguyệt Hoài liền vụt tắt, sắc mặt nhạt nhòa, dường như phí hết tâm tư bán hàng là cô . Cô chuyển hướng kéo chiếc khăn trùm đầu, về phía chợ đen.

 

Công xã Hoàng Oanh, chợ đen.

 

Cứ điểm chợ đen trấn nhiều, chỉ hai ba chỗ. Hơn nữa cũng giống như đời , tiểu thương đen kịt bày sạp bán. Lúc ở chợ đen đều giấu giấu giếm giếm, một con phố là những kẻ lưu manh nhàn rỗi.

 

dăm ba xổm ở góc phố, tay đút ống tay áo, đ.á.n.h giá qua .

 

Cũng phụ nữ dùng khăn tam giác màu xanh xám trùm đầu, xách giỏ ngó nghiêng xung quanh.

 

Thỉnh thoảng một hai "đại gia" dắt xe đạp xuất hiện, trong chớp mắt sẽ những kẻ buôn lương thực ở chợ đen nhắm trúng. Bàn bạc thỏa xong thì cùng rời khỏi chợ đen, tìm một nơi để giao dịch.

 

Cố Nguyệt Hoài còng lưng, che kín mít đầu, nhưng biểu cảm mặt vô cùng bình tĩnh.

 

đầu tiên đến chợ đen. So với bố và trai tuy tính là lão luyện, nhưng cũng đến mức luống cuống tay chân.

 

Cố Nguyệt Hoài nấp trong góc tường nửa ngày, tìm kiếm con cá lớn thể câu . Lần vận khí hơn lúc ở cửa Hợp tác xã cung tiêu nhiều, ước chừng mười phút , cô nhắm trúng một thanh niên đạp xe đạp thong thả tới từ góc phố.

 

Thanh niên mặc áo len cổ bẻ màu xanh sẫm, bên ngoài khoác áo khoác quân đội mới tinh, chân còn một đôi giày da ba lớp. như câu " chân giày nghèo một nửa", tiên giày.

 

Thập niên 70, giày da ba lớp đều là sĩ quan đạt đến cấp bậc mới tư cách cấp phát.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-38-giay-da-ba-lop.html.]

mà, thanh niên mặt cợt nhả, đạp xe đạp trong miệng còn huýt sáo, nửa điểm giống sĩ quan. Cho nên đại khái là giày của nhà, mấy gói giấy dầu treo tay lái xe đạp, là tặng quà.

 

Sau khi phân tích xong, Cố Nguyệt Hoài liền từ góc tường lao chặn xe.

 

Hạ Lam Chương trơ mắt chặn , vẻ mặt xúi quẩy dừng xe, mất kiên nhẫn xua tay : “ mua lương thực, cô mau tránh , nếu gọi của đội dân quân tới đấy!”

 

Nếu vì từ đây đến Đại viện Huyện ủy Cách mạng gần, mới đường .

 

Cố Nguyệt Hoài vững như ch.ó già, mặt dày : “Đồng chí, chỗ đồ , đồng tiền mạnh!”

 

Hạ Lam Chương hồ nghi cô: “Đồng tiền mạnh? Gì cơ? Lương thực tinh ?”

 

Cố Nguyệt Hoài vẫy tay với , trong góc. Đám bán lương thực bán trứng đầu phố thấy "con cừu béo" Cố Nguyệt Hoài nẫng tay cũng tức giận, bởi vì bọn họ cũng đôi giày da ba lớp thanh niên đang chân.

 

Loại bối cảnh gia đình quá cứng, tùy tiện trêu chọc chừng thể tự đưa tròng.

 

Làm chợ đen, nhãn lực là quan trọng.

 

Hạ Lam Chương thực sự tò mò, dắt xe đạp theo. Khi thấy thỏi vàng trong giỏ của Cố Nguyệt Hoài, sắc mặt hoắc nhiên biến đổi, hạ giọng : “Cô điên ? Thứ cấm rõ ràng đấy!”

 

Cố Nguyệt Hoài : “Lương thực cũng , thực phẩm phụ cũng .”

 

Thực tế, nước Z năm 50 đóng băng việc mua bán vàng bạc trong dân gian, quy định rõ ràng việc mua bán vàng bạc trong nước do Ngân hàng Nhân dân Nhà nước thống nhất kinh doanh quản lý. Mọi đơn vị và cá nhân đều định giá sử dụng vàng bạc, càng cấm mua bán lén lút.

 

Những điều cô đều , nhưng mà, như cô , lương thực cũng là hàng cấm, chẳng vẫn bán ?

 

Hạ Lam Chương xua tay: “Thứ nuốt trôi .”

 

Nói xong, Hạ Lam Chương xoay định . Những thứ như vàng bạc liên lụy quá rộng, sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục. Hắn dám tùy tiện mua bán ở chợ đen, lỡ như tố cáo, cả nhà đều chịu vạ lây.

 

Hạ Lam Chương hai bước, đầu , chần chừ với Cố Nguyệt Hoài: “ khuyên cô nên giấu kỹ . Tuy giống như lương thực, nhưng tính chất khác . Cô mà bắt, là sống nổi .”

 

“Hơn nữa cũng thể khẳng định mà cho cô , Công xã Hoàng Oanh ai thể mua , cô cũng đừng phí công vô ích nữa.”

 

Hạ Lam Chương xong liền đầu mà bỏ .

 

Cố Nguyệt Hoài đạp xe đạp biến mất ở góc phố, nhíu mày, cụp mắt giỏ của .

 

Cô trầm tư giây lát, từ bỏ việc bán vàng, tiện tay nhét vàng Tu Di Không Gian.

 

Thanh niên kiêu ngạo một chút, nhưng hẳn . Ít nhất lúc thấy vàng lộ vẻ tham lam gì, đương nhiên, cô dám trắng trợn gọi qua đây cũng là vì Tu Di Không Gian chống lưng.

 

Hắn mà dám tay cướp đoạt, hoặc gọi dân quân tới, cô sẽ nhét vàng gian. Chỉ cần bắt quả tang, ai tin lời ? Ai dám tin cô mang theo một gian tùy ?

 

mà, kế hoạch bán vàng thất bại, trả nợ thế nào đây?

 

Cố Nguyệt Hoài mím môi, nghĩ đến những bông lúa mì trĩu hạt trong Tu Di Không Gian, lông mày khẽ giãn . Lúa mì nảy mầm nhanh, cô chăm chỉ một chút, một ngày thể thu hoạch hai đợt. Dùng cối xay nghiền thành bột, đó chính là bột mì loại một đặc chế!

 

Cô chạy thêm vài chuyến, hẳn là thể trả hết nợ cho gia đình, chỉ tiếc là vàng tạm thời thể bán .

 

mà, kinh tế quốc gia kiểu gì cũng lúc cất cánh. Đến lúc đó, cô đem đồ trong gian bán, mua thêm nhiều nhà ở các thành phố tuyến một, là thể thuận lợi bà chủ cho thuê nhà, thực hiện tự do thu tiền thuê.

 

Ngày tháng còn ở phía , bây giờ, cứ tạm thời chịu đựng .

 

 

Loading...