Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 382: Em Rất Nhớ Anh

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:59:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Yến Thiếu Ngu rời khỏi ký túc xá, đến góc khuất , động tác chút vội vã xé mở phong thư. Thông tin thư thực tóm gọn chỉ một câu: Thiếu Ngu, năm mới vui vẻ, em đến thành phố Hoài Hải, gặp một mặt, mong sớm hồi âm.

 

Những ngón tay thon dài của kẹp lấy tờ giấy thư, những dòng chữ đó, thần sắc ban đầu là ngạc nhiên, ngay đó là niềm vui nhàn nhạt.

 

Yến Thiếu Ngu mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng, siết c.h.ặ.t tờ giấy, xoay sải bước thẳng đến văn phòng Thủ trưởng.

 

Anh gõ cửa, bên trong liền truyền giọng của Từ Xuyên Cốc: “Vào !”

 

Sau khi cửa, Yến Thiếu Ngu tiên hướng về phía Từ Xuyên Cốc chào theo nghi thức quân đội tiêu chuẩn, đó giọng trong trẻo, mục đích của chuyến : “Báo cáo Thủ trưởng, đối tượng đến thăm , xin ngài cấp một tờ giấy phép khu.”

 

“Đối tượng?” Từ Xuyên Cốc đặt bức thư trong tay xuống, vẻ mặt kỳ lạ Yến Thiếu Ngu.

 

Ông dậy, đ.á.n.h giá Yến Thiếu Ngu từ xuống vài , trong lòng thầm nghĩ, tiểu t.ử lớn lên bề ngoài càng lúc càng câu nhân, đối tượng ngược cũng bình thường. Bất quá, nếu là tiểu thư thế gia nào đó ở Kinh thành, thì thật sự suy nghĩ cẩn thận .

 

Đương nhiên, lời ông , chỉ tò mò hỏi: “Cậu quen đối tượng lúc nào ?”

 

Khóe miệng Yến Thiếu Ngu căng c.h.ặ.t, mắt thẳng, nửa điểm cũng ý định giải đáp thắc mắc cho Từ Xuyên Cốc.

 

Từ Xuyên Cốc vẻ mặt vô vị, trầm ngâm một lát : “Đối tượng của đến thành phố Hoài Hải ?”

 

Nhắc đến chuyện , khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng vốn biểu cảm gì của Yến Thiếu Ngu lộ chút dịu dàng, ừ một tiếng.

 

Từ Xuyên Cốc càng thấy kỳ lạ, đối với cô gái thể thu phục Yến Thiếu Ngu cũng tò mò. Ông suy nghĩ một chút : “Quân khu chúng dễ , đúng lúc ngày mai đến khu vực thành phố Hoài Hải, cùng .”

 

Yến Thiếu Ngu khựng : “Khu vực thành phố Hoài Hải?”

 

Từ Xuyên Cốc thu nụ mặt, giọng trầm xuống: “Bí thư Tỉnh ủy mới nhậm chức của tỉnh H Bạch Kính đến nhận chức, trong thành phố tổ chức một buổi giao lưu, Tống Lâm gửi thư bảo đến một chuyến. Hừ, kẻ đến thiện.”

 

Nói chuyện với Yến Thiếu Ngu, Từ Xuyên Cốc hề che giấu, rõ ràng ông thiện cảm gì với Tống Lâm.

 

Từ Xuyên Cốc nhiều về chủ đề : “ lúc ngày mai cùng , cũng tiện đường gặp đối tượng ?”

 

Yến Thiếu Ngu nghĩ đến địa chỉ Cố Nguyệt Hoài để thư, chần chừ lâu: “Vâng.”

 

Từ Xuyên Cốc giơ tay vỗ vỗ vai Yến Thiếu Ngu. Đối mặt với thanh niên hậu bối xuất sắc , tâm trạng ông phức tạp, cảm thán : “Như mới đúng, nên nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, thời gian quá căng thẳng .”

 

Trại huấn luyện tân binh, ai liều mạng hơn cả.

 

Yến Thiếu Ngu gì, đôi con ngươi đen nhánh mang theo sự lạnh lùng nhàn nhạt. Không liều mạng thì sống sót?

 

Nhà khách 1 thành phố Hoài Hải.

 

Buổi tối Cố Nguyệt Hoài rảnh rỗi, chui Tu Di Không Gian bận rộn một trận. Dù sắp tới sẽ một con phố cần cô nuôi sống, trồng thêm chút lương thực thì cung cấp đủ. Đợi lúc về xây nhà xong, phòng riêng , bận rộn sẽ thuận tiện hơn.

 

Tốc độ thời gian trôi trong Tu Di Không Gian kỳ diệu, trồng nhiều lương thực mới là vương đạo.

 

Nếu thể thông qua con phố chợ đen tích lũy một lượng tài phú nhất định, thì đến thời đại đẩy mạnh cải cách mở cửa, cô nhất định cũng thể nắm bắt cơ hội, lợi dụng tài phú trong tay bứt phá vươn lên, trở thành đại lão chỉ cần động tay là đủ sức rung chuyển nền kinh tế thị trường!

 

Sống một đời, cô hiểu rõ tầm quan trọng của tiền và quyền. Quyền tạm thời tiếp xúc , nhưng tiền thì nắm c.h.ặ.t trong tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-382-em-rat-nho-anh.html.]

Cố Nguyệt Hoài dọn dẹp Tu Di Không Gian một lượt, lương thực chất đống trong căn nhà tranh, hài lòng gật đầu.

 

Cô chuẩn bán lương thực thô, dù trong gian cũng chỉ một việc, khối lượng công việc quá lớn. Mặc dù bây giờ thêm một con bò, nhưng con bê con còn lâu mới đến lúc việc , xay xát phơi lúa nếu chỉ dựa một cô thì tuyệt đối sẽ mệt c.h.ế.t.

 

Lương thực thô thì phiền phức như , đến lúc đó trực tiếp đến thành phố Phong thuê một cái nhà kho, ném lương thực thô đó, để Hình Kiện dẫn đến lấy. Xem bọn họ tốn công sức trực tiếp bán lương thực thô, cô đều tôn trọng, chỉ cần định kỳ nộp lên tiền kiếm là xong.

 

Bận rộn xong, Cố Nguyệt Hoài liền đến phòng nước rửa mặt mũi một chút, đó về phòng nghỉ ngơi.

 

Ngày hôm lúc Cố Nguyệt Hoài tỉnh dậy, bên ngoài tuyết rơi. Những bông tuyết bay lả tả rơi ngừng, mặt đất trải một lớp màu trắng bạc. Người đường mặc áo bông đường, thỉnh thoảng đưa tay xoa xoa đôi tai đỏ ửng vì lạnh.

 

Nhiệt độ ở thành phố Hoài Hải vốn thấp, trận tuyết rơi xuống, càng lạnh đến kinh .

 

Cố Nguyệt Hoài bên bàn hà một , sương trắng lập tức mờ mắt. Cô cầm cốc nước uống một ngụm nước giếng trong gian, mặc dù cũng nhiệt độ gì, nhưng dòng nước giếng ngọt lịm chảy lục phủ ngũ tạng, mang theo ấm nhàn nhạt.

 

Bên ngoài tuyết rơi, cô cũng lười ngoài, cứ cuộn trong phòng ăn bánh bao.

 

Thoáng cái, thời gian đến hai giờ chiều.

 

Cố Nguyệt Hoài ước lượng cách một chút, chuẩn thu dọn xuất phát. Bất quá, cô còn khỏi cửa, cửa phòng ngược gõ vang. Đôi mắt cô khẽ sáng lên, chắc chắn là thư hồi âm của Yến Thiếu Ngu đến !

 

Cố Nguyệt Hoài đến bên cửa, cửa mở , đập mắt chính là một bộ quân phục thẳng tắp.

 

Cô sửng sốt một chút, ngước mắt liền đối diện với đôi mắt hoa đào quen thuộc .

 

Yến Thiếu Ngu Cố Nguyệt Hoài, sự lạnh lùng và ngông cuồng giữa hàng lông mày tan biến hết, giọng dịu dàng: “Anh đến .”

 

Đôi mắt trong veo của Cố Nguyệt Hoài dâng lên chút sương mù đỏ ửng, ngay đó mỉm rạng rỡ. Cũng màng đến cửa đang mở toang, cô tiến lên hai bước ôm chầm lấy tấm lưng gầy nhưng rắn chắc của , áp mặt vị trí trái tim , cảm nhận nhịp đập thình thịch khe khẽ.

 

Giọng cô nghẹn ngào: “Em lo cho , cũng nhớ .”

 

Yến Thiếu Ngu khựng , chỉ cảm thấy cơ thể cứng đờ, tim đập như trống chầu. Ngửi mùi hương cây cỏ đặc trưng của Cố Nguyệt Hoài, mím nhẹ môi, cũng đưa tay ôm lấy cô, khẽ : “Anh , cũng nhớ em.”

 

Anh nhắm mắt , cũng quan tâm đến ánh mắt của những qua liên tục sang.

 

Cuối cùng là Cố Nguyệt Hoài phản ứng , kéo tuột Yến Thiếu Ngu phòng, rầm một tiếng đóng cửa .

 

Những ngang qua , nhịn lầm bầm: “Hai kết hôn ? Đã đăng ký ?”

 

Cố Nguyệt Hoài thấy Yến Thiếu Ngu bình an vô sự, tâm trạng căng thẳng bấy lâu nay buông lỏng. Đôi mắt cong cong, một bộ dạng tâm trạng cực kỳ , kéo đến bên mép giường, tiện tay đưa cốc nước cho : “Bên ngoài lạnh lắm ?”

 

Yến Thiếu Ngu rũ mắt nước trong cốc, trong mắt xẹt qua một tia sáng khó hiểu.

 

Anh uống hai ngụm, vị ngọt mát khi miệng khiến dư vị, cũng một nữa chứng thực suy nghĩ của . Nước vấn đề, chuyện thể liên quan đến bí mật gì đó, nếu cô sẽ giấu giếm lai lịch, chỉ bảo mang theo đường.

 

Yến Thiếu Ngu đưa tay sờ sờ má Cố Nguyệt Hoài, lắc đầu : “Không lạnh.”

 

Bất kể cô bí mật gì, đều sẽ truy hỏi đến cùng. Nếu cô tự nhiên sẽ .

 

Độ cong khóe môi Cố Nguyệt Hoài sâu hơn, cầm lấy chiếc khăn mặt bên cạnh, lau những giọt nước tóc Yến Thiếu Ngu. Vệt nước lạnh tôn lên hàng lông mày lạnh lùng như d.a.o của , nhưng mái tóc đen rối, khiến thoạt thêm vài phần tuấn mỹ lười biếng.

 

 

Loading...