Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 397: Cô Lấy Được Giấy Giới Thiệu
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:00:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô con đường đầy rẫy chông gai, sơ sẩy một chút là thể mất cái mạng khó khăn lắm mới .
, cũng chính vì gian nan, cô mới cùng bước . Kiếp ông trời ưu ái, chỉ đ.á.n.h cắp một đời, mà còn sở hữu năng lực chữa trị mà khác mơ cũng dám nghĩ tới, cô nên lãng phí sức mạnh như .
Hơn nữa, hai nơi cách biệt là điều giày vò con nhất, cô ở bên .
Nghĩ , Cố Nguyệt Hoài liền đầu thèm để ý đến nữa, mà Từ Xuyên Cốc, giọng trịnh trọng: “Thủ trưởng, cháu vốn dĩ là nhà quê, sợ khổ sợ mệt. Chỉ cần chú cho cháu quân y, cháu thể khắc phục khó khăn, đảm bảo công việc bổn phận của . Cháu cũng nguyện ý chiến đấu ở tuyến đầu, quyết chí cứu sống mạng lưới của từng chiến sĩ thương!”
Giọng Cố Nguyệt Hoài lớn, nhưng vô cùng kiên nghị và bình tĩnh. Trên khuôn mặt tinh xảo xinh tựa minh tinh điện ảnh tràn đầy sự điềm tĩnh, dường như điều thốt là vận mệnh quãng đời còn của , mà là một việc cả đời sẽ dốc hết lực để .
Từ Xuyên Cốc Cố Nguyệt Hoài, đột nhiên bật . Cười mãi mãi, trong mắt hoe đỏ.
Ông khẽ thở hắt , chậm rãi : “Cháu ngoan, cháu và Thiếu Ngu, thật sự giống .”
Một câu , còn hữu dụng hơn ngàn vạn lời khen ngợi. Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài chút kinh ngạc.
Trên mặt Yến Thiếu Ngu biểu cảm gì đặc biệt, chỉ Cố Nguyệt Hoài, ánh mắt dịu dàng.
Từ Xuyên Cốc thấy Cố Nguyệt Hoài chút tò mò, liền : “Mẹ Thiếu Ngu khi còn trẻ kiên nghị quyết đoán. Rõ ràng lớn lên vô cùng xinh , nhưng thẳng thắn, tác phong việc so với đàn ông còn cứng rắn hơn vài phần.”
“Lúc bà và bố Thiếu Ngu kết hôn dám nữ phẫn nam trang, một một chiến trường, trở thành phóng viên chiến trường ở tiền tuyến, cũng là nữ đồng chí duy nhất lúc bấy giờ. Bất luận là trúng đạn kẻ địch phục kích, bà đều bình tĩnh.”
Nói đến đây, Từ Xuyên Cốc khổ lắc đầu.
Vẻ mặt ông đầy hoài niệm, nơi đáy mắt lấp lánh những điểm sáng. Ánh sáng khiến sắc mặt vốn nhợt nhạt của ông cũng hồng hào hơn một chút. Có lẽ sự to gan lớn mật và phong thái sợ nguy hiểm của Kỷ Thanh khi còn trẻ là hồi ức vô cùng quý giá của ông .
Cố Nguyệt Hoài vô cùng kinh ngạc đầu Yến Thiếu Ngu một cái. Nghe giọng điệu của Từ Xuyên Cốc, ông đối với Yến Thiếu Ngu đơn thuần là đối xử với chiến hữu. Vậy nên, kiếp giữa hai cũng một đoạn quá khứ khắc cốt ghi tâm ?
Yến Thiếu Ngu ngược bình tĩnh, phản ứng gì đặc biệt lời của Từ Xuyên Cốc, chắc hẳn là sớm .
Cố Nguyệt Hoài cũng xoắn xuýt chuyện nữa, ánh mắt rực rỡ Từ Xuyên Cốc, : “Chú Từ, nếu chú cũng cảm thấy cháu tồi, chi bằng cứ đồng ý ? Có chú mở lời, con đường trở thành quân y của cháu cũng thể nhẹ nhàng hơn một chút.”
Nói xong, sợ Từ Xuyên Cốc đồng ý, cô nghiêm trang : “Tất nhiên , cho dù chú đồng ý, cháu chắc chắn cũng sẽ nghĩ cách khác. Cùng lắm là khó khăn hơn một chút, mười mấy năm gặp Thiếu Ngu mà thôi, cũng chẳng .”
Nghe lời , Từ Xuyên Cốc bật thành tiếng. Nếu vết thương ở bụng từng cơn đau nhói, e là ông sảng khoái . Con bé , quả nhiên văn tĩnh như lúc mới gặp. Nói chuyện cổ linh tinh quái, ngậm m.á.u phun , đây chẳng là rõ ràng đang uy h.i.ế.p ông ? Ông là một chú thương xót vãn bối, thể để cô sống khó khăn như ? Có thể để đôi vợ chồng trẻ hai nơi cách biệt, mười mấy năm gặp mặt ? Đây đúng là đẩy ông lên giàn giáo, đồng ý cũng khó!
Yến Thiếu Ngu cũng bất đắc dĩ cô một cái. Tuy là bất đắc dĩ, nhưng trong mắt cuốn theo sự ấm áp khiến say mê.
Anh để Cố Nguyệt Hoài đến quân khu quân y. Anh định sẵn một con đường nguy hiểm rình rập, mưa b.o.m bão đạn. Cô chắc chắn sẽ an phận ở hậu phương, mà hậu quả của việc lao chiến trường nghiêm trọng đến mức nào gần như cần rõ.
Anh vốn định chuyện riêng với cô, để cô từ bỏ ý định đáng sợ .
, cái liếc mắt của cô , phức tạp, hờn dỗi, bình tĩnh, ăn cả ngã về . Đó là quyết tâm vứt bỏ tất cả để dũng cảm tiến lên. Anh thể đổi , kết quả như khiến ngoài đau lòng , khó kìm nén niềm vui sướng dâng lên.
Trên thế gian một như , bất luận ở nơi , đối mặt với chuyện gì, đều nghĩa vô phản cố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-397-co-lay-duoc-giay-gioi-thieu.html.]
Anh từng hiểu tình cảm dính lấy đến phát ngấy giữa bố . bây giờ, gặp thuộc về , liền chợt hiểu . Từ nay về , con đường kề vai sát cánh, cùng rèn luyện tiến bước, thế là đủ .
Cố Nguyệt Hoài Yến Thiếu Ngu đang nghĩ gì, chỉ lẳng lặng Từ Xuyên Cốc, chờ đợi câu trả lời của ông .
Nếu ông đồng ý, cô chắc chắn thể nhanh ch.óng đến thành phố Hoài Hải báo danh.
Từ Xuyên Cốc khẽ thở dài, lấy từ trong túi áo một cây b.út máy, với Yến Thiếu Ngu: “Đi, lấy giấy cho chú.”
Yến Thiếu Ngu im lặng một chốc, ngoài lấy giấy.
Chẳng bao lâu, , bên cạnh là lúc nãy ngoài tìm Tống Lâm.
Anh rõ ràng Yến Thiếu Ngu kể chuyện Cố Nguyệt Hoài xử lý vết thương cho Từ Xuyên Cốc. Vừa cửa, tiên dùng ánh mắt tò mò Cố Nguyệt Hoài, ngay đó liền xổm xuống, cẩn thận xem xét vết thương của Từ Xuyên Cốc: “Thủ trưởng, chú ?”
Từ Xuyên Cốc xua tay: “Tiểu Cố xử lý vết thương . Tình hình thương vong bên ngoài thế nào ?”
Anh đáp: “Đã kiểm tra xong , mười tám trọng thương, bảy t.ử vong, những còn đều là vết thương nhẹ. Bí thư Bạch sắp xếp bắt đầu xử lý . Cháu cũng gọi điện về quân khu, bảo Thượng tá Ngô dẫn đến hỗ trợ.”
Từ Xuyên Cốc gật đầu: “Làm .”
Lúc , Cố Nguyệt Hoài cạnh Yến Thiếu Ngu đột nhiên hỏi: “Đồng chí quân quan , hỏi một chút, ngoại khách đến từ nước M ? Ông thương ?”
Nghe , quân quan dậy, hướng về phía Cố Nguyệt Hoài chào một cái quân lễ tiêu chuẩn: “Đồng chí, tên Lý Đông Đông, tính là quân quan gì. Hôm nay may mà cô, nếu vết thương của Thủ trưởng e là sẽ nặng thêm.”
Nói xong, Lý Đông Đông để dấu vết Yến Thiếu Ngu. Thấy khẽ gật đầu, lúc mới : “Còn về ngoại khách Charles mà cô , ông một kích mất mạng, c.h.ế.t .”
Nghe , trong lòng Cố Nguyệt Hoài khẽ chùng xuống, c.h.ế.t ?
Xem suy đoán của cô sai, cố ý châm ngòi mâu thuẫn giữa nước M và nước Z. Charles thể cử đến bàn giao dịch với Tống Lâm, rõ ràng bối cảnh tầm thường. Chuyện lẽ sẽ leo thang lên tầm quốc gia.
Từ Xuyên Cốc trầm ngâm một lát, : “Đi gọi Bí thư Bạch và Tỉnh trưởng Tống qua đây.”
Lý Đông Đông gật đầu, ngoài.
Từ Xuyên Cốc nhận lấy tờ giấy thư Yến Thiếu Ngu đưa tới, dùng b.út máy trong tay sột soạt xuống vài dòng chữ. Ngay đó cất kỹ b.út máy, lấy con dấu mang theo bên , đóng mạnh xuống phía tờ giấy.
Ông giao tờ giấy cho Cố Nguyệt Hoài: “Tiểu Cố, cầm lấy cái . Đợi cháu chuẩn xong thì đến báo danh.”
Cố Nguyệt Hoài rũ mắt tờ giấy trong tay. Trên đó rành rành tên của cô, cùng với mục đích đến Quân khu 8. Cột tiếp nhận trực tiếp tên "Từ Xuyên Cốc", con dấu công đóng ngay đó. Đây là một bức thư giới thiệu đàng hoàng.
Trong mắt cô tràn đầy ý , cẩn thận cất kỹ bức thư giới thiệu trong tay, nghiêm túc : “Cảm ơn chú, chú Từ.”
Cảm ơn chú, giúp cháu tiến gần hơn một bước tới mục tiêu của .