Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 412: Cô Thực Sự Đã Đến
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:01:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô thẳng đến sào huyệt của Hình Kiện, mà tìm một căn nhà hầm bỏ hoang ở vùng nông thôn hẻo lánh cách sào huyệt xa. Nói là thuê tạm thời, trả phí thuê mười tệ một năm, chủ nhà liền vui mừng hớn hở đưa chìa khóa rời .
Nơi hẻo lánh, cách xa những ngôi nhà khác ở nông thôn, cho dù động tĩnh lớn gì cũng sẽ thu hút sự chú ý của khác.
Cô chuyển hơn phân nửa lương thực và trứng gà trong Tu Di Không Gian ngoài. Căn nhà hầm vốn dĩ trống rỗng trong nháy mắt lương thực chất đầy, thoạt cực kỳ kinh . Nghĩ ngợi một chút, Cố Nguyệt Hoài thả phần lớn gà thỏ trong căn phòng nhỏ.
Gà thỏ trong Tu Di Không Gian thành tai họa, nếu thật sự thể bán , cũng coi như giải quyết một vấn đề lớn.
Cô khóa c.h.ặ.t cửa, liền men theo con đường nhỏ về phía sào huyệt của Hình Kiện. Tuy là mò mẫm rời , nhưng phương hướng đại khái vẫn nhớ rõ. Mấy ngày trôi qua, tuyết đọng đường vẫn tan hết, khắp nơi đều toát lên vẻ tĩnh mịch.
Sắc trời dần tối, Cố Nguyệt Hoài cũng sợ hãi, đạp lên ánh trăng đang lên, đến chỗ sào huyệt.
Nơi cứ đến tối là đen kịt, chỉ trong những ngôi nhà đất tồi tàn hắt những đốm sáng lờ mờ.
Bình thường nơi giống như một nơi tụ tập của những kẻ lang thang bình thường, cho dù thật sự lục soát đến đây, cũng điều gì bất thường. Điểm bất thường duy nhất lẽ là căn nhà tôn ngụy trang thành nhà vệ sinh.
Lúc cô đến đúng giờ ăn tối, trong nhà nóng lượn lờ.
Cô thẳng đến căn phòng Hình Kiện dẫn chuyện, gõ gõ cửa. Tiếng la hét ầm ĩ bên trong im bặt, một lát , truyền giọng non nớt nhưng căng thẳng của Hổ Tử: “Ai? Ai ?”
Nghe thấy giọng của Hổ Tử, Cố Nguyệt Hoài cong môi, tính : “Là chị, Cố Nguyệt Hoài.”
Đột nhiên thấy cái tên , trong phòng im lặng một chút. khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng bước chân vững vàng liền vang lên, ngay đó cửa ngôi nhà đất đẩy , khuôn mặt tuấn mang theo chút hung hãn của Hình Kiện liền xuất hiện mắt.
Trên vẫn mang theo khí chất thổ phỉ, đ.á.n.h giá Cố Nguyệt Hoài từ xuống vài , giọng điệu kinh ngạc: “Cô mà thực sự đến?”
Cố Nguyệt Hoài liếc một cái, như : “Nói là ? Không thỏa thuận xong , chẳng lẽ đổi ý ?”
Hình Kiện gượng, dáng vẻ yếu ớt mong manh của cô, nghĩ đến thủ đoạn cô đối phó với , lúc dám lời đổi ý. Huống hồ đây quả thực là chuyện đôi bên cùng lợi, còn sợ cô đến, trêu đùa thôi.
Cố Nguyệt Hoài vượt qua trong nhà: “Không mời ?”
“Vào, !” Hình Kiện mở rộng cửa, đón Cố Nguyệt Hoài nhà.
Trong nhà ấm áp, giống như hai thế giới khác biệt với sự lạnh lẽo bên ngoài. Trong nhà nhiều , nam nữ, già trẻ. Mọi đều quây quần bên bếp lửa, bưng những chiếc bát vỡ sứt mẻ húp cháo loãng sột soạt.
Tuy nhiên, cùng với việc Cố Nguyệt Hoài bước cửa, trong nháy mắt trở thành tâm điểm chú ý của , ngay cả cháo cũng húp nữa.
“A a, a——” Hổ T.ử thấy cô liền kích động hét lên, con mắt duy nhất còn cũng sáng lấp lánh. mà, bé cúi đầu bàn tay bẩn thỉu của , dám tiến lên kéo Cố Nguyệt Hoài, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sự ngại ngùng.
Cố Nguyệt Hoài Hổ Tử, nụ mặt ấm áp. Cô bước tới xoa xoa đầu Hổ Tử: “Còn nhớ chị ?”
Hổ T.ử sức gật đầu, miệng sắp toét đến tận mang tai. Cậu bé giơ tay chỉ chỉ đầu giường đất, bảo cô qua đó .
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, kéo tay Hổ T.ử qua đó xuống. Trên đầu giường đất còn một cô bé, cũng mặc quần áo bẩn thỉu, tóc tai bù xù. khuôn mặt nhỏ nhắn ngược sạch sẽ, giống như Hổ Tử, sở hữu đôi mắt thuần khiết đơn thuần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-412-co-thuc-su-da-den.html.]
mà, cũng giống như Hổ Tử, cô bé là một đứa trẻ lành lặn. Một ống quần cuộn thành cục, bên trong trống rỗng, một chân của cô bé còn nữa. Nghĩ đến nguyên nhân hậu quả, Cố Nguyệt Hoài chỉ cảm thấy trong lòng chua xót.
Cố Nguyệt Hoài xoa xoa mái tóc của cô bé, nhẹ giọng hỏi: “Em tên là gì ?”
Không là giọng của cô quá đỗi dịu dàng, là vì hương vị thiện của tự nhiên xa lạ , cô bé né tránh, chớp chớp đôi mắt sáng lấp lánh, nhỏ giọng mở miệng : “Hân, Hân Nhi.”
Nghe thấy cái tên quen thuộc , Cố Nguyệt Hoài ngẩn . Cô bé chính là Hân Nhi lúc khơi dậy sự thương xót của Tống Kim An.
Hình Kiện thò đầu ngoài vài , vấn đề gì mới đóng cửa . Lúc bước liền thấy dáng vẻ Cố Nguyệt Hoài đang cẩn thận chuyện với Hân Nhi và Hổ Tử. Ánh mắt khẽ lóe lên, cợt nhả : “Ăn cơm ? Xới cho cô một bát nhé?”
Cố Nguyệt Hoài xuống đầu giường đất, gật đầu : “Được thôi.”
Khóe miệng Hình Kiện giật giật, liếc cô một cái, ý tứ trong mắt rõ ràng: Cô thật đúng là khách khí.
Tuy vui, nhưng lời hỏi , cũng thật sự tiện keo kiệt một bát cháo.
Những trướng thấy Hình Kiện thật sự xới cháo cho Cố Nguyệt Hoài, nhịn nhíu mày. Thực trong những mặt nhận Cố Nguyệt Hoài, dù "món hàng" xinh như , mấy năm nay cũng chỉ một .
“Anh Hình? Cô ...” Đàn em của Hình Kiện nháy mắt hiệu với .
“Không , nhà cả, các gọi một tiếng chị Cố là .” Hình Kiện bưng cháo đưa cho Cố Nguyệt Hoài, giọng khàn khàn hào sảng. Lời , những bên đưa mắt , đều chút hiểu, lòi thêm một chị Cố nữa?
“Hình Kiện, chuyện rốt cuộc là ?” Mọi như hòa thượng sờ mãi thấy tóc.
Hình Kiện xua tay, mất kiên nhẫn : “Lúc thời gian giải thích với các , , ăn cơm xong thì đều về .”
Anh suy cho cùng cũng là đại ca của sào huyệt, bình thường lúc chuyện uy nghiêm. Nói xong, trong nhà liền tốp năm tốp ba giải tán. lúc rời đều nhịn đầu Cố Nguyệt Hoài đang đầu giường đất, chậm rãi húp cháo.
Cô ăn mặc sạch sẽ, dáng vẻ xinh , trong ngôi nhà đất tồi tàn lạc lõng.
mà, cô dường như hài hòa hòa nhập , hề chê bát bẩn, cũng cảm thấy dáng vẻ của Hổ T.ử và Hân Nhi chướng mắt, ánh mắt bọn trẻ dịu dàng như nước.
Một đám ào ào rời , trong nhà trong nháy mắt trống trải hẳn, khí cũng theo đó trong lành hơn vài phần.
Những mặt, chỉ còn Cố Nguyệt Hoài, Hổ Tử, Hân Nhi, cùng với Hình Kiện đang dựa ghế tựa, vắt chéo chân, cợt nhả đ.á.n.h giá Cố Nguyệt Hoài. Anh ha hả : “Sao lúc cô , gom đủ lương thực ?”
Lời cũng chỉ là hỏi chơi thôi, dù thời gian mấy ngày, gom đủ lương thực thì dễ, nhưng thuê xe kéo chuyện dễ dàng. Lúc lương thực quý giá bao, khác kéo là lương thực, chừng sẽ xảy chuyện gì.
Thành phố Phong vốn dĩ là một nơi đàng hoàng gì, bất cứ lúc nào cũng thể g.i.ế.c cướp của, chuyện bình thường.
ngờ, dứt lời, Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh : “, gom đủ , để ở đại đội nông thôn cách vách . thuê một căn nhà hầm, trả tiền thuê một năm, đến lúc đó cứ ba tháng sẽ đến một .”
Nghe , sắc mặt Hình Kiện nghiêm , thẳng dậy từ ghế tựa: “Cô thật ?”