Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 42: Sự Kinh Ngạc Cố Nguyệt Hoài Mang Đến
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:42:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai nhà ngửi thấy mùi súp gà thơm nức mũi, ánh mắt Cố Chí Phượng khựng , với Cố Đình Hoài.
Cố Đình Hoài ngửi mùi thơm, yết hầu chuyển động, khổ với Cố Nguyệt Hoài đang bận rộn bên bếp lò: “Bé con tối nay món ngon, chính là thịt gà ?”
Thời buổi , nhà ai mà chẳng húp cháo loãng ăn cơm khô? Ăn thịt ư? Đó là cảnh tượng chỉ dịp Tết! nhà họ, hôm qua ăn thịt lợn kho tính, hôm nay ăn thịt gà, uống súp gà, cuộc sống bảo đây?
Anh cả và bố, hôm nay hai kiếm công điểm còn đủ mua nửa con gà.
Cố Nguyệt Hoài chỉ coi như thấy vẻ mặt phức tạp của cả, : “Bố và cả hôm nay chịu khổ , bồi bổ thật , lát nữa uống thêm vài bát súp nhé! Cơm cũng nấu xong , chúng ăn cơm , con còn một chuyện vui với .”
Cố Chí Phượng cũng nhiều nữa, vui vẻ rửa tay, lên giường đất.
Cố Nguyệt Hoài múc từng bát súp gắp thịt, thịt gà và những miếng bột đầy ắp ngọn M. L. Z. L., thôi khiến động đũa. Cô bưng bát cơm lên bàn, hướng về phía phòng trong gọi to: “Anh hai, ba! Ăn cơm thôi!”
Không bao lâu, Cố Duệ Hoài và Cố Tích Hoài cùng . Người hôm nay mặt tuy đen sì, nhưng may mà nể mặt món ngon nên ngậm c.h.ặ.t miệng, chỉ cắm cúi ăn thịt gà trong bát. Anh hai nghĩ thông suốt , mặc kệ Cố Nguyệt Hoài , mua thịt thế nào, hai thể gây khó dễ với đồ ăn ? Không thể!
Chính vì Cố Nguyệt Hoài quen thói ích kỷ, hiện tại hào phóng cũng là đang giả vờ cái gì, chừng lúc nào đó chứng nào tật nấy. Anh hai cứ quan sát , nhân cơ hội ăn nhiều một chút, còn hơn là để bộ bụng cô.
Cố Tích Hoài cũng gì, cùng Cố Duệ Hoài em câm.
“Tay nghề của Bé con, thật sự thể đến tiệm cơm quốc doanh đầu bếp lớn !” Cố Chí Phượng là một cuồng con gái điển hình, những lời êm tai trong miệng cứ tuôn từng tràng, dù con gái gì cũng .
Ông cũng hỏi nguồn gốc của thịt gà, ăn ngon lành.
Cố Duệ Hoài mấy chữ “đầu bếp tiệm cơm quốc doanh”, liền lạnh một tiếng, ý nhạo cần cũng .
Cố Chí Phượng nhíu mày định nổi giận, Cố Đình Hoài vội vàng ngắt lời: “ , Bé con chẳng chuyện vui kể ? Chuyện vui gì ? Nói để cùng vui nào!”
Đôi mắt Cố Nguyệt Hoài sáng lấp lánh, tủm tỉm : “Hôm nay Chủ nhiệm Hoàng và Chủ nhiệm Vương sắp xếp cho con một nhiệm vụ vẽ tranh tường, con nhận , một ngày hai mươi lăm công điểm, gò bó thời gian.”
Lời thốt , bàn ăn nhỏ bỗng chốc im lặng, ngay cả tiếng húp súp ăn mì cũng thấy nữa.
“Hai... hai mươi lăm công điểm?” Cố Chí Phượng hít một ngụm khí lạnh.
Lúc một ngày nhiều nhất thể kiếm mười hai công điểm, nhưng cũng ai cũng thể đạt , là “xã viên dẫn đầu” của đại đội, tức là việc gì cũng , luôn dẫn đầu chạy ở phía , thúc đẩy các xã viên nâng cao hiệu suất lao động.
Hai mươi lăm công điểm, đó còn nhiều hơn cả “xã viên dẫn đầu” kiếm trong hai ngày!
Cố Đình Hoài cũng kinh ngạc thôi, cả vốn tưởng rằng đại đội vì Bé con tố giác Điền Tĩnh và Trần Nhân việc chểnh mảng nên biểu dương, ngờ là một chuyện khác! Hai mươi lăm công điểm, thật sự ít, cũng bao nhiêu đỏ mắt ghen tị .
Cố Tích Hoài hiếm khi lộ vẻ mặt kinh ngạc phức tạp: “Vẽ tranh tường? Em ngay cả cọ vẽ còn từng chạm , vẽ? Hơn nữa đại đội còn cho em một ngày hai mươi lăm công điểm, nếu em vẽ thì ?”
Cố Duệ Hoài lạnh liên tục, ngửa đầu uống sạch súp gà trong bát, lúc mới : “Còn là chơi trội ? Theo thấy, em cứ yên phận , cuối cùng vẽ đại đội đến nhà chúng tổ chức đấu tố.”
Nghe , niềm vui mặt Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài thu , bọn họ quả thực từng thấy Cố Nguyệt Hoài vẽ tranh.
Cố Nguyệt Hoài , điềm nhiên dối: “Lúc học con từng học theo một thầy giáo là thanh niên tri thức, nhưng lúc đó ngày nào cũng ở bên ngoài, khi tối cũng về, chắc là .”
, cô cũng là kẻ mù chữ một chữ bẻ đôi.
Trước đây cô từng học cấp hai ở công xã, nhưng đó vì Trần Nguyệt Thăng, nghiệp bỏ học. Tất nhiên, chuyện bỏ học ít nhiều cũng chút hướng, một phần là vì Trần Nguyệt Thăng, một phần khác là vì hết việc đồng áng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-42-su-kinh-ngac-co-nguyet-hoai-mang-den.html.]
Lúc cô học, đang thịnh hành “mở cửa trường học”.
“Mở cửa trường học” là gì?
Có câu vè thế : Giữa những ngày hè nóng bức, một đám thiếu niên mù mờ cấy lúa.
“Mở cửa trường học” là yêu cầu học sinh bước khỏi cổng trường, đến nhà máy, nông thôn, quân đội... tham gia hoạt động, nửa ngày học tập, nửa ngày lao động, công việc nhẹ nhàng hơn bao nhiêu so với việc kiếm công điểm ở đại đội.
Lúc đó cô là một yếu ớt, nhà chiều hư, chịu khổ?
Tuy nhiên, một chuyện cô bừa, lúc học trường bọn cô thật sự một thầy giáo là thanh niên tri thức, vẽ tranh , chỉ là cô học theo mà thôi, bản lĩnh vẽ tranh của cô là học theo “ ”.
Cố Chí Phượng lời Cố Nguyệt Hoài, lập tức rũ mắt gì nữa.
Lúc đó vì để trong nhà thể xây nhà, ông suốt ngày dẫn theo mấy đứa con trai chui rúc chợ đen, lúc đó còn bắt gắt gao như bây giờ, cũng kiếm chút tiền, đáng tiếc cũng vì mà bỏ bê con gái.
Cố Đình Hoài cũng thở dài một , cả đưa tay xoa đầu Cố Nguyệt Hoài, mặt nở nụ cưng chiều: “Bé con thật lợi hại, tiếng động học một bản lĩnh, bây giờ còn thể dựa bản lĩnh kiếm công điểm .”
Cố Nguyệt Hoài cũng mặt dày đáp lời: “Đó là đương nhiên, con kiếm nhiều công điểm, nuôi sống !”
Cố Duệ Hoài tin, hai ăn cơm xong liền về phòng trong, lười mấy tâng bốc khen ngợi Cố Nguyệt Hoài.
“Em vẽ cho , cần giúp đỡ thì gọi , phụ tá cho em.” Cố Tích Hoài cũng khỏi cô em gái chí tiến thủ bằng con mắt khác, ba thích sách, tự nhiên đối với ham học hỏi lời nặng nề nào.
Cố Nguyệt Hoài cũng từ chối, : “Vậy thì cảm ơn ba nhé.”
Cố Tích Hoài mím khóe môi, cầm bát ngoài rửa, nhưng Cố Nguyệt Hoài tinh mắt, thấy đôi tai ửng đỏ của ba.
Bầu khí trong nhà ngày càng hòa thuận, vui mừng nhất ai khác ngoài Cố Chí Phượng bố, ông Cố Nguyệt Hoài, nhẹ giọng : “Bé con hiểu chuyện , lớn , cũng thể gánh vác cho gia đình , bố thật sự nỡ để con gả .”
Khóe miệng Cố Nguyệt Hoài giật giật, bàn đến chuyện gả ?
Cố Đình Hoài cũng cạn lời nghẹn ngào, lên tiếng: “Bố, con còn lấy vợ, bố lo Bé con gả ?”
“Ha ha, thế giống ? Con trai nhà chuyện bố tìm đối tượng cho, vợ của các con tự các con tìm, bố chỉ lo cho Bé con thôi.” Cố Chí Phượng ngược vô cùng lý lẽ hùng hồn.
Cố Nguyệt Hoài thấy chủ đề chệch hướng, vội vàng kéo về quỹ đạo, : “Bố, còn một chuyện nữa.”
Cố Chí Phượng lập tức nghiêm chỉnh, vẻ mặt nghiêm túc Cố Nguyệt Hoài: “Chuyện gì ? Chuyện chuyện ? Thôi con Bé con, bố chịu đựng .”
Bộ dạng của ông khiến Cố Nguyệt Hoài dở dở .
“Cũng chuyện gì lớn, chính là hôm nay lúc đưa nước cho bố và cả, con tố cáo Điền Tĩnh và Trần Nhân việc lười biếng, bọn họ Chủ nhiệm Vương bắt quả tang, đại đội ban hành hình phạt, bắt mỗi xuất cho con ba mươi cân lương thực.”
Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh, lọt tai Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài, chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang!
Mỗi ba mươi cân lương thực?
Đó là bao nhiêu chứ?