Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 450: Một Cô Gái Xinh Đẹp
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:03:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Úy Lam c.ắ.n c.ắ.n môi, nhỏ giọng : “ là giáo viên về nông thôn dạy học. Bây giờ thiếu lương thực, bọn trẻ đứa nào đứa nấy đói đến mức chẳng còn tâm trí mà giảng. thành phố Phong một con phố lương thực, liền nghĩ đến việc mua chút lương thực mang về nấu ăn thêm cho bọn trẻ.”
Nói đến đây, cô im lặng một lúc: “ xuống tàu hỏa, bắt cóc đến đây.”
Cố Nguyệt Hoài cô thật sâu, hàng lông mày giãn .
Cô xách cổ áo phía của Lý Tam Nương lên, đầu với Lưu Úy Lam: “Đi thôi, đưa cô mua lương thực.”
Nghe thấy thể rời khỏi nơi , Lưu Úy Lam thở phào nhẹ nhõm, chạy chậm theo bước chân của Cố Nguyệt Hoài. Cô liếc Lý Tam Nương, hỏi: “Vậy bà thì tính ? Cô định giao bà cho đồn công an ?”
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, nhếch khóe môi : “Không, ném ga tàu hỏa.”
“Hả?” Lưu Úy Lam vẻ mặt kinh ngạc, tại Cố Nguyệt Hoài đưa quyết định như .
Cố Nguyệt Hoài kiên nhẫn : “Thành phố Phong hỗn loạn, thể chủ trì đại cục, cơ bản là quan và cướp cùng một giuộc. Kẻ là lính mới gốc gác, cho dù ném bà đồn công an, thì cần đến vài ngày sẽ bảo lãnh ngoài.”
“ định cho bà một tấm biển đeo lên cổ, ném ga tàu hỏa tự khắc sẽ xử lý bà .”
Ai ai cũng hận bọn buôn . Lý Tam Nương những năm qua cũng bao nhiêu chuyện ác, thể nhận bà chắc chắn ít. Như , kết cục chờ đợi bà tuyệt đối sẽ thê t.h.ả.m gấp nhiều , điểm thì cần cô bận tâm .
Lưu Úy Lam tự nhiên cũng nghĩ đến điểm . Trong mắt cô lóe lên một tia đành lòng, nhưng nhanh chìm xuống.
Loại như khiến bao nhiêu gia đình tan nát, căn bản đáng để đồng tình.
Hai một đoạn, Lưu Úy Lam bỗng nhiên : “ , vẫn hỏi đồng chí tên là gì?”
Khóe môi Cố Nguyệt Hoài cong lên: “Cố Nguyệt Hoài, còn cô?”
Lưu Úy Lam chạm ánh mắt ôn hòa của Cố Nguyệt Hoài, mỉm rạng rỡ: “Lưu Úy Lam, chào đồng chí Nguyệt Hoài.”
Cô trong chốc lát giống như mở máy hát, hết câu hỏi đến câu hỏi khác tuôn : “Cô từng học võ đồng chí Nguyệt Hoài? Vậy mà dễ dàng khống chế kẻ buôn như , thật sự quá lợi hại !”
Cố Nguyệt Hoài cũng chê cô phiền, nhẹ giọng giải thích: “Chỉ là sức lực lớn một chút thôi.”
Có lẽ vì Cố Nguyệt Hoài giải cứu Lưu Úy Lam từ trong tay bọn buôn , nên khi đến khu vực nội thành, Lưu Úy Lam đối với Cố Nguyệt Hoài sinh sự nhiệt tình và tin tưởng dốc bầu tâm sự, xưng hô cũng từ đồng chí Nguyệt Hoài biến thành Nguyệt Hoài.
Ga tàu hỏa, qua nườm nượp.
Lưu Úy Lam nắm lấy cánh tay Cố Nguyệt Hoài, nhỏ giọng : “Nguyệt Hoài, chúng thật sự ném bà ở đây ?”
Cô Lý Tam Nương M. L. Z. L. cổ đeo tấm biển “ là kẻ buôn ”, bên liệt kê các tội trạng, mím mím khóe môi.
Còn Lý Tam Nương thì ngừng vùng vẫy. Bà trợn trừng mắt chằm chằm Cố Nguyệt Hoài, sự hận thù trong mắt gần như sắp trào . Nếu miệng nhét giẻ rách, e rằng bây giờ c.h.ử.i ầm lên .
Xung quanh nhiều xúm , những nạn nhân từng hại dường như rục rịch tay.
Cố Nguyệt Hoài kéo Lưu Úy Lam rời khỏi đám đông, khỏi ga tàu hỏa, thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của Lý Tam Nương nữa.
Đợi xa một chút, cô mới : “Mỗi đều trả giá cho những việc . Lý Tam Nương đủ chuyện ác, cô những đứa trẻ khơi dậy lòng thương xót của qua đường ? Chắc cô cũng lừa đến đây như đúng ?”
Lưu Úy Lam kinh hãi: “ , thấy một đứa trẻ gãy cả hai chân, vốn dĩ mua cho nó chút đồ ăn, liền...”
Cố Nguyệt Hoài im lặng một lát, từng câu từng chữ đều mang theo sự nặng nề: “Những đứa trẻ đó đều là do bọn buôn bắt cóc đến. Vốn dĩ đều là tứ chi lành lặn, nhưng bọn buôn vì câu nhiều cá lớn hơn, liền tàn nhẫn tay. Cắt lưỡi, m.ó.c m.ắ.t, bẻ gãy chân đều chỉ là chuyện bình thường. Những đứa trẻ vì chịu nổi đau đớn mà đau đến c.h.ế.t, hoặc mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t nhiều đếm xuể.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-450-mot-co-gai-xinh-dep.html.]
Sắc mặt Lưu Úy Lam trắng bệch, bàn tay nắm lấy tay Cố Nguyệt Hoài cũng siết c.h.ặ.t hơn.
Cố Nguyệt Hoài khẽ thở dài một tiếng, : “Đi thôi, đến phố lương thực.”
Lưu Úy Lam lặng lẽ gật đầu, đầu về phía ga tàu hỏa nữa.
Khi hai đến phố lương thực, là buổi chiều. Cố Nguyệt Hoài nghĩ đến Cố Tích Hoài vẫn đang đợi ăn trưa ở nhà khách, chút đau đầu ấn ấn huyệt thái dương. Cô đều thể tưởng tượng Cố Tích Hoài sẽ bổ não những gì .
“Nơi chính là phố lương thực ?” Lưu Úy Lam kinh ngạc thôi, kéo Cố Nguyệt Hoài cùng xếp hàng dài.
Tiền cô vốn dĩ đều Lý Tam Nương mò mất, may mà lấy .
Không qua bao lâu, đến lượt Cố Nguyệt Hoài và Lưu Úy Lam. Lưu Úy Lam quy củ trả tiền mua lương thực. Mua xong chuẩn rời , liền thấy Cố Nguyệt Hoài với bán lương thực: “Phiền báo cho Hình Kiện một tiếng, Cố Nguyệt Hoài tìm, sáu giờ tối, gặp ở nhà kho.”
Nói xong, liền cùng Lưu Úy Lam hòa đám đông rời .
Người bán lương thực vẻ mặt khiếp sợ, một lúc lâu , lẩm bẩm một câu: “Chị Cố? Vừa đó là chị Cố đúng ?”
Lưu Úy Lam chút tò mò Cố Nguyệt Hoài, cô mà quen cả của phố lương thực.
Tiếp theo, Lưu Úy Lam mua thêm vài túi lương thực, lúc mới cùng Cố Nguyệt Hoài rời khỏi phố lương thực.
Việc mua lương thực chậm trễ ít thời gian, Cố Nguyệt Hoài nhíu nhíu mày. thấy Lưu Úy Lam tay xách nách mang, vẫn : “Thời gian cũng còn sớm nữa, đưa cô đến ga tàu hỏa, cô lên tàu.”
Lưu Úy Lam một trận cảm động, nhưng cô lắc đầu, đưa một trong những túi lương thực trong tay cho Cố Nguyệt Hoài: “Không cần Nguyệt Hoài, bây giờ cảnh giác , sẽ bọn buôn bắt nữa . Nè, cảm ơn cô cứu .”
Đuôi mắt Cố Nguyệt Hoài nhếch lên, : “Không cần , cứu cô vốn dĩ chỉ là tiện tay, còn đòi thù lao thì ? Hơn nữa nơi cô dạy học nhiều trẻ em, một túi lương thực đủ cho bọn chúng ăn lâu .”
Lưu Úy Lam chớp chớp mắt: “Nguyệt Hoài, cô...”
Cố Nguyệt Hoài vẻ mặt nghiêm túc : “ chuyện tranh giành lương thực với trẻ con , như sẽ mất hết danh dự lúc tuổi già mất.”
Nghe , Lưu Úy Lam nhịn bật thành tiếng: “Nguyệt Hoài, cô thật sự, thật sự quá đáng yêu .”
Hàng lông mày xinh của cô đều là ý , như hoa lan nở rộ trong thung lũng vắng, khiến qua đường đều kìm đầu thêm vài .
Lúc , một giọng hầm hầm tức giận vang lên: “Cố! Nguyệt! Hoài!”
Khóe miệng Cố Nguyệt Hoài giật giật, đầu , quả nhiên thấy Cố Tích Hoài đang xách theo mấy túi lương thực, vẻ mặt lửa giận ngút trời.
Lưu Úy Lam cũng vượt qua vai Cố Nguyệt Hoài sang, vẻ mặt nghi hoặc.
Nhìn thấy một khuôn mặt xinh xa lạ đột nhiên xuất hiện, Cố Tích Hoài đang tức tối bỗng khựng một chút.
Anh kìm nén cơn giận dữ cuồn cuộn bước tới, Cố Nguyệt Hoài, nghiến răng nghiến lợi : “Giỏi cho em Cố Nguyệt Hoài, mua đồ ăn? Đồ ăn ? Em tìm em bao lâu ? Anh thật nếu em mà mất tích, về nhà ăn với bố đây!”
Lưu Úy Lam lập tức hiểu , là trai của Cố Nguyệt Hoài, một nhà.
Cô sợ Cố Nguyệt Hoài trách mắng, vội vàng giải thích: “Xin đồng chí, hiểu lầm Nguyệt Hoài .”
Cố Tích Hoài sửng sốt, ngẩng đầu về phía Lưu Úy Lam. Lưu Úy Lam kể quá trình sự việc một lượt. Nghe xong, Cố Tích Hoài kinh ngạc đến ngây . Anh ngờ trong thời gian ngắn ngủi , em gái mà hành hiệp trượng nghĩa cứu .
Hơn nữa, cứu còn là một cô gái xinh .