Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 454: Tống Lâm Phái Người Đến Rồi?

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:03:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sao hả chị Cố? Bây giờ chúng cũng coi như là tiền chứ nhỉ?” Giọng điệu Hình Kiện khó giấu sự đắc ý.

 

Lúc nhà sa sút cũng từng thấy nhiều tiền như . Mà chỉ cần nguồn hàng lương thực liên tục ngừng, phố lương thực thể tiếp tục mở mãi, kiếm càng nhiều tiền hơn. Anh em trướng bao giờ như đây nữa.

 

Cố Nguyệt Hoài cong môi: “Thế thành tiền ? Còn sớm lắm.”

 

Lúc , những thương nhân giàu ở Hương Cảng đầy đường , nhà ai mà chẳng tài sản vài chục vạn?

 

Mặt Hình Kiện xị xuống, còn tưởng thể nhận vài lời khen ngợi từ cô chứ.

 

“Đương nhiên, vẫn , tiếp tục cố gắng.” Cố Nguyệt Hoài nhếch môi , đếm năm nghìn tệ từ mấy xấp tiền. Lúc đó rõ là chia bốn sáu, Hình Kiện và em trướng tận tâm tận lực, thể để công .

 

Cố Nguyệt Hoài đẩy tiền từ bàn qua: “Đây là của các , còn các chia thế nào, sẽ hỏi đến.”

 

Cô chuyển sang cất phần của , bề ngoài là cất trong túi xách, nhưng thực chất là bỏ trong Tu Di Không Gian. Một khoản tiền lớn như , nếu thật sự để , cô còn thật sự yên tâm. Đến lúc đó về huyện Thanh An, e rằng về đến nơi trộm mất .

 

Ánh mắt Hình Kiện sáng lên, cầm khoản tiền khổng lồ năm nghìn tệ, toét miệng .

 

Cố Nguyệt Hoài híp nửa mắt, : “Được , khoan hẵng vui mừng, gọi chuyển hết lương thực ở nông thôn về . Còn cả ngôi nhà ở chỗ cũ nữa, đập nát hết . Cái trò bắt cóc bẩn thỉu , thể để Thái Lan tiếp tục nữa.”

 

Hình Kiện gãi gãi đầu: “Thái Lan trong tay tiền cũng , cho dù chúng hủy hoại nơi , vẫn thể tìm một nơi khác. Chúng ngăn chặn vĩnh viễn là điều thể, trừ phi lúc đến dẹp loạn.”

 

Cố Nguyệt Hoài mím môi, cách rời khỏi thành phố Hoài Hải hơn nửa tháng . Tống Kim An vẫn luôn về, chứng tỏ thành phố Hoài Hải. Cũng sự việc xử lý thế nào , Tống Lâm liệu rảnh tay để chấn chỉnh thành phố Phong ?

 

Cô ngước mắt lên : “Thái Lan hao tổn tâm trí cũng từ bỏ, chẳng qua là tiền. Hắn lẽ sẽ đến tìm .”

 

Hình Kiện nhíu mày: “Khoảng thời gian thường xuyên đến tìm rắc rối, ngược đến chuyện đòi tiền. chị như , cảm thấy khả năng, suy cho cùng việc ăn của phố lương thực lớn như , nhất định sẽ đỏ mắt.”

 

“Cho nên, suy nghĩ xem, sẽ bắt đầu từ để thu phục về trướng một nữa.” Cố Nguyệt Hoài xong, lông mày cũng nhíu c.h.ặ.t . Nếu tên lưu manh Hình Kiện nhược điểm gì, thì đó chẳng qua chính là những em trướng .

 

em trướng phần lớn đều huyết tính, cũng chút võ mèo cào, dễ khống chế. Nếu uy h.i.ế.p Hình Kiện mà tốn một binh một nào, thì chỉ Hổ Tử, Hân Nhi - những đứa trẻ đau khổ sức phản kháng thôi.

 

Nghĩ như , Cố Nguyệt Hoài liền : “Hổ T.ử và Hân Nhi ? Tại thấy bọn chúng?”

 

Hình Kiện bỗng nhiên dậy, mặt một mảnh xanh mét, giọng điệu chút chắc chắn : “ đăng ký cho Hổ T.ử và Hân Nhi một trường học, cách phố lương thực tính là xa, mỗi tan học cũng đều gọi đón, chắc sẽ xảy chuyện gì nhỉ?”

 

Cố Nguyệt Hoài im lặng một lát: “Thường mấy giờ về?”

 

Sẽ xui xẻo đến mức đó chứ, cô mới đến, tình cờ gặp lúc Hổ T.ử và Hân Nhi Thái Lan bắt ?

 

Suy nghĩ của cô dứt, bên ngoài liền truyền đến giọng hưng phấn của Hổ Tử: “A a a — A a —”

 

Cố Nguyệt Hoài và Hình Kiện liếc , hai đều thở phào nhẹ nhõm, xem xảy chuyện gì.

 

Hổ T.ử hưng phấn chạy tới, ôm chầm lấy chân Cố Nguyệt Hoài. Khi ngẩng đầu cô, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.

 

Hân Nhi lúc cũng về , phía cô bé còn ba đứa trẻ trạc tuổi theo. Tuy nhiên mấy đứa trẻ ít nhiều đều một khiếm khuyết khiến đau lòng, bọn chúng dìu dắt bước nhà kho.

 

Cố Nguyệt Hoài khẽ xoa đầu Hổ Tử: “Hôm nay học hành thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-454-tong-lam-phai-nguoi-den-roi.html.]

 

“A a —” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hổ T.ử ngẩng cao, một vẻ mặt vô cùng đắc ý, trông khác hẳn với dáng vẻ u ám lừa đây. Bây giờ sống động hơn nhiều, như .

 

Cố Nguyệt Hoài vỗ vỗ đầu Hổ Tử: “Được , đều bài tập . Hình Kiện, gọi chuyển lương thực.”

 

“Được luôn!” Hình Kiện còn nỗi lo về , vui vẻ gọi .

 

Cố Nguyệt Hoài theo ngoài, với Hình Kiện: “Mặc dù hôm nay chuyện gì, nhưng vẫn nên để tâm nhiều hơn một chút. Loại như Thái Lan đạt mục đích sẽ bỏ qua, nếu thật sự xảy chuyện thì muộn mất.”

 

“Chị Cố yên tâm, .” Hình Kiện gật đầu, nghĩ đến Thái Lan, đáy mắt xẹt qua một tia âm lãnh.

 

Anh nhanh gọi em , còn phố lương thực náo nhiệt nhất ban ngày, khi trời tối cũng trở nên vắng vẻ tiêu điều. Phóng tầm mắt , đen kịt một màu, lấy một bóng .

 

Cố Nguyệt Hoài trở , Hổ Tử, Hân Nhi và mấy đứa trẻ khác cắm cúi bài tập.

 

Đợi chừng hơn một tiếng đồng hồ, nhóm Hình Kiện mới trở về. Bọn họ ai nấy đều cõng theo lương thực nặng trĩu, trong tay xách theo gà sống thỏ sống, một cảnh tượng náo nhiệt. Trên mặt mỗi đều ngậm ý , đó là niềm hy vọng cuộc sống mới.

 

Hình Kiện đầu, khi đặt lương thực xuống, liền kéo Cố Nguyệt Hoài khỏi nhà kho.

 

Cố Nguyệt Hoài nhướng mày: “Sao ? Xảy chuyện gì ?”

 

Trên mặt Hình Kiện mang theo chút nghi hoặc: “Vừa dẫn hai qua đó chuẩn đập nát chỗ cũ, nhưng nhà cửa ở đó đều dỡ bỏ , nhà tôn cũng thấy nữa. Chị Cố, chị chắc chắn lúc trưa chị qua đó vẫn còn chứ?”

 

Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài khẽ lóe lên: “Đi, xem thử.”

 

Hình Kiện gật đầu, cùng Cố Nguyệt Hoài đến sào huyệt cũ một chuyến.

 

Nhìn chỗ cũ gần như san bằng thành bình địa, Cố Nguyệt Hoài nhướng mày. Chuyện thật sự là kỳ lạ, trưa nay lúc cô tìm thấy Lưu Úy Lam nơi vẫn còn nguyên vẹn, chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi, đổi .

 

“Chuyện gì thế ?” Hình Kiện hiểu, bước tới sờ sờ những mảnh ngói vỡ còn sót mặt đất.

 

Cố Nguyệt Hoài khẽ : “Xem chuyện của Thái Lan cần chúng lo lắng nữa .”

 

Nghe , đôi mắt Hình Kiện trợn trừng: “Ý của chị Cố là, Tống Lâm phái qua đây ?”

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Người nơi nhiều, trùng hợp , Tống Kim An là một trong đó. Chỉ là định dùng danh nghĩa gì để giải quyết xưởng lưu ly, suy cho cùng Thái Lan thậm chí là Thái Phượng Bình mới là đầu sỏ gây tội.”

 

Vừa xưởng lưu ly sắp Tống Kim An nhắm , tâm trạng Hình Kiện đều lên ít. Anh : “Thái Lan dễ giải quyết, chỗ đều ít bằng chứng phạm tội của . nếu giao nộp lên, tránh khỏi liên lụy.”

 

Cố Nguyệt Hoài híp mắt , : “ đưa cho Tống Kim An.”

 

Hình Kiện gật đầu: “Được, chị và Tống Kim An là quen cũ, nếu chị đưa cho , chắc chắn sẽ nghi ngờ.”

 

Cố Nguyệt Hoài cong môi: “Đi thôi, về thôi, ngày mai sẽ nghĩ cách ngóng tin tức của Tống Kim An.”

 

Cô thật sự ngờ, Tống Kim An thật sự thuyết phục Tống Lâm, để ông dẫn đến thành phố Phong. Đương nhiên, nếu thể giải quyết khối u ác tính xưởng lưu ly , một làn sóng thành tích tránh khỏi sẽ rơi xuống đầu Tống Lâm.

 

Chỉ là, vụ án sát thủ ở đại viện Thị ủy thành phố Hoài Hải xử lý thế nào , liên quan đến nước M, nửa tháng ngắn ngủi chắc chắn cách nào kết thúc mỹ. Lúc Tống Kim An thể đội áp lực qua đây, cũng thật sự coi như là lương thiện .

 

 

Loading...